KHÁCH CỦA MỘT
NHÀ VĂN
Lại một đêm nữa Hằng mơ thấy đứa con mọc cánh và bay.
Lúc này nó hãy còn là thai nhi trong bụng mẹ. Còn chưa đầy một tháng nữa là nó
sẽ chào đời. Phong đi vắng đã hơn mười ngày. Lẽ ra như hẹn thì Phong về rồi.
Dạo này Hằng tương đối rảnh. Cô ru rú suốt ngày trong phòng trọ chật hẹp. Cô
chỉ có một thú tiêu khiển duy nhất là ngắm những cơn mưa như trút nước suốt
ngày đêm.
Vợ chồng Hằng vào thành phố được gần
một năm. Cô dự định in một tập truyện ngắn nhưng hễ cứ đọc lại những gì do
chính mình viết là Hằng đốt bỏ. Có điều gì đó không ổn trong những truyện ngắn
của cô. Chuyện dở hay chưa phải là vấn đề. Cái mà nội tâm cô day dứt nhất là
thói quen của cô đã bộc lộ trong thái độ sống của các nhân vật: đó đều là những
kẻ không có trách nhiệm với chính mình và chẳng cần thiết cho bất kì ai. Nhiều
nhà văn vẫn đánh giá cao các tác phẩm của Hằng, cô từng choáng ngợp trước sự ưu
ái đó.
Hằng thôi viết từ khi lấy chồng. Phong
vẫn khích lệ cô viết trở lại nhưng rồi đứa con trong sự hiện hữu vật chất đã
khiến cô có ý nghĩ cầu an rằng nó là tác phẩm độc nhất vô nhị và cô không cần
sáng tác nửa.
Phong về quê vì ngoài ấy vừa trải qua
một cơn lũ lớn. Đang lúc vợ chửa vượt mặt thế này mà bỏ đi lâu là một hành động
không hay, nhất là Hằng chẳng có thân nhân, bè bạn ở thành phố này. Phong lao
ra miền Trung khi bão lũ không yên, anh yêu khúc ruột mềm ấy hơn bất cứ thứ gì
trên đời. Anh vẫn luôn tìm cách chứng minh cho Hằng thấy miền Trung là địa
linh. Hằng chỉ biết một điều ai cũng biết: quê hương mình là một vùng khắc
nghiệt. Năm nào miền Trung cũng phơi lưng hứng trọn thiên tai.
Hằng rùng mình. Cô hình dung nỗi cơ
cực ở quê nhà, nhất là dịp bão lũ. Giờ đây cô tương đối yên thân nhưng rõ ràng
Phong không muốn cô sống vậy. Anh vẫn bảo Hằng: Nhà văn chân chính phải quan
tâm và viết về thân phận con người. Xa rời mục tiêu ấy họ sẽ tự làm hỏng mình.
Sống với Phong, Hằng có cảm tưởng mình là một con giun nhưng anh làm đủ mọi
cách để nó biến thành rồng. Nó sẽ lột xác, hóa thân, lớn dậy, bay tự do giữa
bầu trời cao rộng hay nó sẽ đớn đau, quằn quại trước khi đứt lìa từng khúc để
rồi chết hẳn.
Những ngày gần đây có một bóng đen vẫn
thường lai vãng trước cửa nhà Hằng. Đôi ba lần gã bước vào bên trong nhà. Rõ
ràng gã có ý đồ gì đó. Đêm nay sau khi cô từ giã giấc chiêm bao ngọt ngào gã
lại đến. Ban đầu gã còn gõ cửa và khi bắt gặp Hằng gã xin lỗi và thanh minh là
mình nhầm nhà. Hằng không bận tâm đến gã và chẳng cần biết gã là ai. Gã khiến
cô bực mình bởi thái độ láo xược và lời tiên đoán sự nghiệp văn chương của cô
đã chết yểu. Cô lịch sự với gã nhưng chỉ mong gã cút đi cho rảnh. Điều mà cô
chột dạ nhất là dường như gã biết mọi vui buồn thầm lặng của cô.
“Gã muốn gì ở mình?” có lần cô nghĩ
ngợi.
Bóng đen có những góc cạnh tối tăm
nhưng không xa lạ đối với Hằng. Cô tin chắc chính hắn bao chứa những bãi tha
ma, viện tâm thần, trận mạc, nhà xác, tâm bão... nói tóm lại, hắn là đồng minh
của sự hủy diệt.
“Tại sao hắn cứ đến quấy rầy ta? Chẳng
lẽ đã đến lúc...”. Hằng không dám nghĩ tiếp.
Bóng đen ít khi đếm xỉa đến những lời
ta thán của Hằng. Đôi khi Hằng lo lắng là gã chọn thời cơ này để thâm nhập vào
đời sống riêng tư của cô vì mục đích gì đó cô còn chưa được biết. Đứa con mà
Phong thường nói là sáng tạo của tình yêu bao lần là động lực giúp cô thoát
khỏi những cơn ác mộng hãi hùng lần này vẫn không sao đem lại cho cô can đảm để
tống khứ vị khách hắc ám ra khỏi nhà. Hằng rất cần có Phong bên cạnh. Cô lạnh
lưng khi nhớ lại những lời dặn dò của anh:
- Nếu anh có rủi ro gì em hãy cố gắng sống
tốt và nuôi dạy con nên người.
Hằng hiểu Phong yêu cô. Tình yêu ấy đã
kéo cô ra khỏi tình trạng u uẩn bởi mối tình tai bay vạ gió đem lại. Anh xa cô
lần này là điều anh hoàn toàn không muốn nhưng anh không thể làm ngơ trước
người thân đang gặp hoạn nạn. Bao kẻ khốn khổ đang mong chờ những người như
anh. Phong đã bán ngôi nhà của mình để lấy tiền làm việc từ thiện.
“Cô tôn thờ anh chàng ấy thiệt sao?”
Bóng đen kéo Hằng ra khỏi dòng suy tư.
Cái cười mỉa mai của gã không che dấu được sự thất vọng. Gã chờ đợi Hằng có một
lời phủ nhận cay độc. Cô im lặng.
Gã không dám công kích Phong trước mặt
Hằng. Gã đành dùng đến độc chiêu thật hiểm ác:
- Cô không xứng đáng với Phong. Cô biết rõ
điều đó hơn bất cứ kẻ nào vẫn thường ghen tỵ với cô và luôn tìm cách lục lọi
vào đời tư của cô. Dù cô được học ở hai trường Đại học nhưng kiến thức ấy đã vô
dụng. Cô từng đèo bòng và mơ những thứ ngoài tầm tay của một kẻ nhấc chân không
khỏi mặt đất. Gia đình cô vẫn tưởng cô sẽ trở thành cô giáo nhưng bài học vỡ
lòng về tư cách người học trò cô học hoài cũng không thuộc nên một ngày cô chạy
trốn vai trò của một người thầy. Cô muốn trở thành một nhà văn và những tác
phẩm của cô được nhiều người xưng tụng, sợ cô sinh kiêu ngạo nên nhiều nhà phê
bình đã chỉ trích ra trò. Cô yêu một nhà thơ trẻ cùng quê và rồi cô bị phỉnh
phờ dễ dàng. Khi biết mình bị chơi xỏ cô tức điên lên nên chìa sừng ra húc lung
tung. Cô húc vào Phong, anh chàng đã cố tình bẻ gãy rồi giả bộ băng bó cặp sừng
đã gãy của cô. Sao cô không bảo anh ta vác cô lên vai, đội cô lên đầu và cứ thế
mà đi cùng trời cuối đất, bất chấp những lời gấu ó. Anh chàng cứ giả vờ như vì
cô mà kiệt sức. Như thế lần nữa cô sai lầm, cô nương ạ!
Đôi mắt Hằng tối sầm. Gã khiến Hằng
buồn ghê gớm. Ít ai biết bên ngoài cái sự kính trọng và tin yêu chồng lòng Hằng
nhiều lúc như có vết rạn. Có gì để cô nghe mình hoang mang? Đời một người cầm
bút là dấn thân cô độc và trong một cuộc hôn nhân, hai con người có muốn là tốt
và luôn cố tốt với nhau nhưng không chung mục đích, không thấu hiểu và chia sẽ
thì người này bắt đầu không cần thiết với người kia. Phong làm như cô là gánh
nặng của đời anh, không có cô thì Phong cũng nhọc nhằn lắm rồi. Biết bao dự
tưởng lớn lao anh ta chưa thực hiện được. Tín hiệu mong chờ cứu nạn phát đến
anh từ khắp mọi nơi. Nhiều người tìm anh, họ kể lể nỗi thống khổ của mình và
chờ anh giúp đỡ. Dù có ba đầu sáu tay anh cũng không thể cùng lúc xoay sở hết
công việc được. Phong được mệnh danh là hiệp sĩ của những phụ nữ lầm lỡ, trẻ mồ
côi và người già neo đơn, giờ đây anh ta đèo bòng vợ con trong khi chẳng ai
tiếp sức thêm....
Bóng đen khiêu khích Hằng rằng cô chỉ
là con đàn bà vô tích sự, cô đã nhai đi, nhai lại cuộc sống nhàm chán của mình.
Phong thì khác hắn, ít ra anh ta cũng muốn làm người hữu ích. Có bị nạn trong
khi hành hiệp thì anh ta vẫn sống mãi trong sự tri ân của những người thọ ơn
anh. Còn cô chết đi cũng chẳng ai thấy mất mát. Có khi điều này lại hay ho cho
cô và cho cả những người khác.
Hằng nhìn trừng trừng vào bóng đen.
Hắn cười nham hiểm. Đột nhiên một đốm sáng xanh lè như lửa lân tinh hắt vào cô.
Ý nghĩ tuyệt vọng và muộn màng rằng mình đã bị thôi miên khiến tay chân cô bủn
rủn và tri giác cô tê liệt hẳn.
Hằng thấy mình đi vào một kinh thành
cổ. Điều khó chịu là cô có cảm tưởng mình chết rồi. Cô quỳ trước một ngôi đền
và ý thức rõ rệt mình chỉ là một hồn ma. Ước mơ viết một cuốn sách về những cư
dân sống trong một vương quốc cổ được manh nha từ thời còn ấu thơ, vậy mà đến
lúc chết vẫn không thực hiện được khiến Hằng thấy tiếc nuối. Suốt thời thơ ấu
Hằng sống nơi ngôi nhà tận đồng vắng tiếp giáp khu mộ cổ, trên những ngôi mồ hoang tịch, bia đá, những hàng gạch cổ
nối dài, xếp chồng, màu phù sa như những gương mặt muôn năm cũ, như những bóng
ma tái hiện những hình hài cổ xưa. Cô cố sức đi tìm lời giải bí mật của một dân
tộc trong lòng đất sâu. Cô có những suy nghĩ không giống ai về những
triều đại đã nhanh chóng sụp đổ, bị thay thế. Trí tưởng tượng phong phú của cô
thường bay bỗng đến thế giới của họ. Trong tâm linh Hằng, nơi mà cô sống người
xưa cũng sống trong vương quốc riêng, vương quốc đó đẹp đẽ và huy hoàng. Hoa nở
khắp các con đường mà bàn chân họ đã đi qua, linh hồn họ giờ lồng lộng giữa
trời cao.
Hằng vẫn thường bắt gặp bóng đen lẩn
quất đâu đó nơi khu mộ cổ. Gã khao khát vòng hào quang vĩnh hằng trên các đài
thờ, các tháp đền, lăng tẩm. Trông gã mờ nhạt, ảm đạm, âm u.
Hằng như nghe đâu đó trong những lời
nguyện cầu, trong kinh kệ, trong niềm hoan ca vô tận những lời nhắn nhủ:
- Người xưa dẫu khuất bóng thời gian nhưng
ước mơ, khát vọng ngàn đời của họ bất tử. Đất mẹ đã tạo sinh họ thì cũng tái
tạo những tộc người mới tạo dựng một thế giới mới với những hoài bão, khát
khao. Như lá rừng, như sóng nước: lớp này đuổi xô lớp khác, trùng trùng điệp
điệp sinh khởi đời đời.
Hằng suy ngẫm thật lâu điều cô vừa
khám phá. Cô vỡ lẽ vì sao cuốn sách mà cô muốn hoàn thành về những cư dân sống
trong vương quốc cổ đến giờ vẫn còn nằm trong dự tính. Cô không viết được nó
bởi lẽ cô chưa bao giờ giải mã được những bí ẩn của người xưa. Lúc này cô mới
cảm nhận sâu sắc trong sự sống của mình có huyết thống cha ông, trong tâm thức
mình có đất trời của hàng ngàn năm trước, trên gương mặt mình có diện mạo tổ
tiên. Một tình cảm biết ơn và hoài nhớ cội nguồn dâng lên làm cô chấn động cả
người. Tự nhiên Hằng thấy sáng suốt kỳ lạ. Một nguồn sinh lực bí ẩn, huyền diệu
như từ ngàn xưa tràn ngập cơ thể và nâng cô dậy.
Hằng choàng tỉnh. Cô nhìn khắp căn
phòng. Bóng đen đã bốc hơi từ bao giờ.
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét