HỎI THẾ GIAN TÌNH LÀ GÌ
Mai Hân còn
là một nhà văn tỉnh lẻ, ông có một số truyện ngắn in chung trong các tuyển tập
và đăng báo rải rác. Tuy nhiên, vai trò chủ doanh nghiệp của ông mới quyết định
kinh tế nuôi sống gia đình. Sau ngày ông qua đời, lục tìm trong sách vở, giấy
tờ của ông, anh trai ông đọc thấy một bức thư, cụ không rõ đây là truyện ngắn
chưa in của Mai Hân hay là di thư ông để lại. Cụ vốn tin con người có số phận,
cụ hiểu chỉ có sự tha thứ mới giải thoát con người khỏi định mệnh. Cụ phải
trình làng bức thư của Mai Hân. Cụ đã gửi nó đến Ban biên tập một phòng xuất
bản. Bức thư khiến nhiều người bối rối: sự cố chị dâu của Mai Hân chết trước
ông ít tuần là có thật. Nhưng nhà văn vẫn có thể căn cứ trên vài tình tiết để
sáng tạo nên một câu chuyện.
Ca ca!
Tôi muốn gọi anh bằng hai tiếng thân
thương ấy, đã từ lâu chính tôi đã lãng quên cách gọi đó, tôi chỉ quen nói cộc
lốc: ông – tôi. Anh đã điềm nhiên chấp nhận lối xưng hô này như một sự tất
nhiên vì hoàn cảnh xã hội, tuổi tác và quan hệ. Chúng ta không còn là những đứa
trẻ nhỏ để mà xưng hô như các nhân vật trong sách Tàu, hành xử như Lưu Bị, Quan
Công, Trương Phi mà chúng ta sung sướng khi sắm vai trong các trò chơi. Thời
thơ ấu đẹp quá phải không anh?
Ca ca ơi!
Uớc gì giờ đây chúng mình được trả về
với cái thuở tóc để chỏm. Còn nhớ thuở đó anh thích nghiệp binh đao. Anh muốn
có bạn học võ nên chọn tôi và dạy tôi tập luyện, anh chính là người thầy truyền
cho tôi đi những đường quyền đầu tiên. Anh đã sung sướng như thế nào khi phát
hiện ra thằng bé mồ côi đi ở cho nhà anh có những tố chất hơn người để rồi anh
năn nỉ cha già nhận tôi làm con nuôi và cư xử với tôi như anh em ruột. Anh còn
nhớ đêm rằm tháng bảy năm tôi lên mười không? Chúng mình đã rủ nhau đến ngôi
miễu cổ để thề nguyền lúc nào cũng sống chết có nhau, tôi được anh nhận làm em
nuôi như chàng trai nghèo nhận được kho tàng vô giá mà bà tiên nhân hậu và hào
phóng ban cho như trong một truyện cổ tích anh đọc và kể tôi nghe. Tôi bao giờ
cũng hãnh diện với bọn trẻ cùng làng vì được anh ưu ái.
Một lần vô tình anh hé lộ điều bí mật
của bản thân anh rằng ba mẹ chọn tôi làm con nuôi và anh kết nghĩa huynh đệ với
tôi bởi tôi là đứa trẻ nghèo khổ, thật thà, biết mặc cảm thân phận và hơn tất
cả, tôi không giống những đứa trẻ khác trong vùng. Bọn này lúc nào cũng gian
xảo, ưa hơn thua, bị những ông cha bà mẹ vốn ganh ghét với cảnh đầy đủ của gia
đình anh nên thường tìm cách chơi xấu. Các cụ vẫn lo anh kết bạn với chúng nó,
chỉ vì cái lợi nhỏ nhoi mà chúng tráo trở hại anh.
Tôi và anh không biết nhiều lắm về về
lời giải trong lá số tử vi mà ông bạn của ba cũng là một nhà chiêm bốc lừng danh
đã lấy cho anh. Mọi thứ trong lá số đều dự đoán anh có một tương lai vô cùng
tồi tệ. Anh sẽ bị anh em phản, vợ lừa. Ngoài ra, gia tài ba mẹ để lại cho anh
sẽ bị kẻ khác chiếm đoạt. Suốt đời anh bị lừa dối.
Tôi đã buồn nỗi buồn của anh. Tôi tự
hứa với chính mình sẽ suốt đời dõi theo những kẻ đồng hội, đồng thuyền, đồng
trang đồng lứa, ai trở mặt, xúc phạm, lường gạt anh tôi sẽ thẳng tay trừng
phạt. Tôi đã quyết khắc cốt ghi tâm rằng mai sau dù có thế nào, mình cũng đừng
vì một miếng lợi danh mà tương tàn.
Dù thành thật với chính mình đến từng
chân tơ kẽ tóc, nhưng lúc này đây, vết thương trên người đang lở loét, hoại tử,
cái chết cận kề, tôi không thể giữ im lặng và phải đành thừa nhận với anh tôi
là kẻ phản bội người anh cao quý. Tôi lừa dối anh suốt bao nhiêu năm nay. Không
ai vô tâm và tin người như anh. Chính vì điều ấy làm tôi xấu hổ, ăn năn. Trước
khi về thế giới bên kia mà không tự thú, sám hối cùng anh toàn bộ sự thật thì
lương tâm tôi chẳng thể nào thanh thản.
Với nghĩa cử đẹp đẽ để tạo những phúc
lộc cho một kiếp sống vị lai, vì dòng máu ngoại tộc mà anh đã cưu mang duy trì
trong suốt bao nhiêu năm nay, tôi cầu xin anh tha thứ. Tôi biết khi anh tha thứ
cho tôi, tâm hồn anh cao thượng hơn. .
Tôi chẳng cần gì cho riêng tôi vào giờ
phút này. Những gì tôi đã vật vã, giành giật và gìn giữ được suốt bao nhiêu năm
làm kiếp con người giờ đây tôi vui vẻ bỏ lại thế gian này. Tôi bỏ lại thế gian
này cả những việc làm đúng và sai. Khối gia tài lớn nhất đời mình tôi cũng bỏ
lại. Tôi về thế giới bên kia với đôi bàn tay trắng.
Ngày hôm qua đứa con gái đầu lòng về
thăm nhà và thắp hương mẹ. Cháu nó đến bên tôi và nắm tay tôi trào nước mắt.
Cháu than thở rằng suốt thời thơ ấu, cháu được tôi trông nom dạy bảo. Anh đi
chinh chiến quanh năm. Đã có lúc cháu nghĩ tôi là ba của cháu. Hình ảnh anh mờ
nhạt trong tâm trí con gái. Tôi biết anh từng phiền muộn bởi điều này. Nhưng
con gái anh có quyền yêu hoặc ghét ai tùy theo cảm xúc phát sinh từ lòng nó.
Chẳng bao giờ anh so bì tại sao con gái yêu quý chú hơn yêu quý chính người cha
ruột.
Anh hãy trầm tư nghe tôi thổ lộ những
bí mật tày đình. Tôi không biết nó có làm anh đau khổ không?
…
Hơn ba mươi năm trước khi tôi mới hai mươi tuổi còn anh hai mươi ba. Làm gì, ở
đâu anh em mình cũng bên nhau. Đám bạn vẫn gọi chúng ta là cặp bài trùng. Hai
anh em bao giờ cũng ý hợp tâm đầu và đã bày ra đủ trò chọc giận thiên hạ. Ba mẹ
đã hết lời rầy la mình. Cái ngày ba mẹ
tuyên bố sẽ cưới vợ cho anh khiến tôi hốt hoảng. Tôi hình dung một phụ nữ về
chung sống trong nhà, giữ rịt lấy anh. Hễ anh đi chơi hoặc nhậu nhẹt là chị ta
đá thúng đụng nia, mặt sưng mày sỉa. Tôi cần gì ở anh đến gọi là chị dâu giở
quẻ chửi chó, mắng mèo đuổi khéo để tôi cút cho nhanh... thế là tôi buồn, bỏ
ăn, bỏ chơi. Suốt mấy ngày tôi chỉ sợ mỗi một điều là cô vợ anh sắp cưới cướp
mất anh của tôi. Từ nay tình nghĩa anh em coi như kết thúc. Cũng có lúc tôi
nghĩ xa xôi đến chuyện hai anh em trong sự tích trầu cau.
Thấy tôi ngồi lặng và buồn rầu thở dài,
anh dỗ dành và hết lời ca ngợi người vợ chưa cưới. Tôi không tin vợ anh có
những phẩm chất kỳ diệu, anh rủ tôi cùng đến nhà nàng chơi để tôi biết chắc là
anh không khen quá lời.
Đó là ngày đánh dấu sự phản bội tình
huynh đệ cao cả. Ước chi tôi không biết gì về người con gái đó. Thuở ấy nàng
mới hai mươi và đẹp đến mức tôi mới nhìn thấy nàng lần đầu đã đắm say ngây
ngất.
Khi tôi hỏi anh có yêu nàng nhiều
không anh buâng khuâng. Anh cho tôi biết anh yêu nàng và dùng tất cả sức mạnh
mà anh đang có, kể cả sự khá giả của gia đình để chinh phục nàng. Anh tâm sự
rằng anh biết rõ là lúc đầu nàng không đồng ý làm vợ anh. Về sau ba mẹ nàng
thuyết phục gần như cưỡng ép, nàng đã gật đầu. Người con gái ấy hẳn sẽ có một
cuộc sống hạnh phúc với anh trọn đời nếu tôi không can thiệp quá sâu vào cuộc
đời nàng.
Như tôi đã nói với anh là tôi đắm say
nàng. Ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy cô ta tôi đã yêu. Có gì đó gần như tiền
định kết gắn ba chúng ta lại với nhau. Hỡi ôi! Lúc mà tôi nhận ra một tình yêu
sét đánh giáng vào lòng mình cũng là lúc anh chuẩn bị xong xuôi cho một cái đám
cưới.
Giá như đó không phải là vợ của anh
tôi sẽ tìm cách ngỏ lời yêu nàng và xin gia đình nàng hủy lời hôn ước với kẻ mà
nàng không yêu. Nhưng đằng này mọi thứ đều không như ý tôi muốn, để rồi tôi đau
đớn âm thầm cho đến một ngày tôi đã phải dùng những thủ đoạn tinh vi và để lại
những hậu quả tai hại mà bây giờ điều đó trở thành một bí mật khủng khiếp.
Anh vô tư và tin tưởng lòng thành của
tôi, còn tôi, khi trong lòng nẩy sinh tình yêu với vợ chưa cưới của anh thì
lòng ích kỷ, ý thức sở hữu cũng theo đó lớn dần theo. Tôi bí mật theo dõi hai
người và biết người con gái kia cũng chẳng mặn mà với anh lắm. Nàng vô tư hoặc
có thể nàng chưa biết yêu là gì. Nàng chấp nhận sự sắp đặt của gia đình chẳng
qua như mọi thiếu nữ, nàng quan niệm: hoa
đến thì phải nở, gái đến tuổi thì đi lấy chồng.
Niềm yêu và nỗi nhớ hướng về người phụ
nữ mình si mê ngày càng lấn át lý trí. Mãi sau này khi đến tuổi xế chiều nhìn
lại tôi thấy mình thật tội lỗi nhưng tôi chẳng thể nào sửa chữa sai.
Ngay cái hôm ba mẹ chuẩn bị cho đám
cưới của anh tôi đã tới tận nhà tìm cô gái. Tôi gọi nàng ra rẫy và trong cơn
hứng tình bộc phát. Tôi đã ghì chặt lấy nàng bày tỏ tôi yêu nàng. Nàng xúc động
không nói nên lời còn tôi thì nói rõ ý định của mình là tôi sẽ bỏ đi thật xa,
tôi không thể nào sống chung dưới một mái nhà mà ở đó người mình yêu đang là vợ
anh.
Đàn bà vốn nhẹ dạ. Chỉ trong chốc lát
cô gái đã ngã lòng. Chính nàng cũng tự thú không biết tại sao nhưng nàng đã
không cưỡng được lời tỏ tình nồng nhiệt của tôi, nàng bảo rằng ngay giây phút
đó nàng nhận thấy là nàng yêu tôi và nàng chỉ muốn đi theo tôi, không cần quan
tâm đến cái đám cưới gia đình sẽ tổ chức ngay ngày mai.
Đêm ấy, ngay giữa rẫy, nàng đã trao
đời con gái cho tôi, và cả hai không một chút day dứt trước nỗi bất hạnh mà anh
phải gánh chịu suốt đời.
Tôi trở về nhà lúc nửa đêm và chẳng
quyết định được điều gì. Tôi nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không thể trốn đi. Đưa
người yêu theo thì tôi không đủ khả năng. Tôi không có tiền để lo cho cả hai.
Bỏ đi một mình thì quá sức tôi, nhất là lúc này tôi đã chiếm đoạt đời con gái
của nàng. Tôi lần lữa mãi mà ngày cưới trôi nhanh. Chẳng mấy chốc giờ rước dâu
đã tới. Tôi lấy lý do đau bụng đột ngột chẳng làm gì được bỏ lên gác nằm không
ăn, không uống. Ba mẹ cũng tưởng là tôi đau chẳng đếm xỉa gì đến tôi vì ai cũng
bận rộn và lo lắng cho anh. Tôi tủi thân vì chỉ là con nuôi, thiệt thòi. Tôi mà
là con đẻ đã đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Không thèm xem cô dâu chú rể đã làm
những gì trong ngày cưới. Bên người đẹp anh không còn nhớ đến tôi. Anh cũng quá
tôn thờ người con gái ấy nên đêm hợp cẩn, nàng đã đánh mất cái ngàn vàng anh
cũng chẳng hề hay biết.
Mấy ngày sau tôi mới trở dậy. Ai nhìn
thấy tôi cũng cười cợt, chê trách, còn anh cứ tội nghiệp tôi chẳng ăn được
miếng ngon nào trong cái ngày trọng đại nhất đời anh.
Tôi bắt đầu suy nghĩ thấu đáo hơn và
thấy mình sai. Rõ ràng tôi chỉ yêu mà không biết rằng chị dâu dễ bị dụ dỗ đến
mức đó. Có lẽ chính sự nhẹ dạ của nàng mà sau này, khi chiếm đoạt được nàng tôi
đã không trân trọng. Chưa chính thức làm vợ nàng đã phản bội anh rồi.
Tôi thấy chung nhà với vợ chồng anh
thật bất tiện nên dự định sẽ đăng lính trong đợt tuyển quân sắp tới. Tôi lảng
tránh chị dâu xinh đẹp và nàng cũng chỉ im lặng, ít nói như mọi cô gái mới làm
dâu.
Đợt tuyển quân đó người ta điều động
anh nhưng lại từ chối đơn xin nhập ngũ của tôi. Lý do họ đưa ra rất chi là hợp
lý: tôi là một thanh niên không cha không mẹ. Tuy là con nuôi trong gia đình,
nhưng trên giấy tờ, ba mẹ không hề chính thức nhận tôi là con cái trong nhà.
Anh vào quân đội khi biết vợ mình đang
mang thai. Điều ấy khiến anh vui hơn và thương vợ nhiều hơn. Chị dâu đã khóc
trong ngày anh lên đường như mưa gió. Tôi biết chị khóc thật lòng, chính tôi
cũng khóc và nhiều người khác nữa. Thời buổi chiến tranh, người ra trận khó hẹn
ngày về. Không khóc không thương anh thì là gỗ đá chứ đâu phải người.
Anh đi chưa bao lâu thì ba ngã bệnh và
qua đời.
Trong những bức thư gửi về cho gia
đình anh vẫn khuyên tôi lo cưới vợ và chăm sóc mẹ già, giúp đỡ chị dâu, cháu
gái. Lúc này nàng đã sinh con gái đầu lòng. Tôi vẫn thường tự hỏi đứa bé này là
con tôi hay con anh.
Ngày tháng trôi nhanh, mới đó mà đã
năm năm. Anh đi biền biệt không hẹn ngày về. Người mẹ bất hạnh thương yêu tôi
như con chỉ chấp nhận tôi là người duy nhất được toàn quyền quyết định mọi việc
từ lớn đến nhỏ, từ trong nhà ra làng xã. Với mẹ thì vợ anh là chị dâu tôi và
tôi tử tế với chị là lẽ thường. Nhưng như tôi nói, tôi yêu nàng cũng như nàng
yêu tôi. Anh vắng nhà tôi và nàng đều nhớ mong, và cầu cho anh bình an vô sự.
Tôi đã cố chế ngự những xúc cảm tội lỗi nhưng đó chỉ là giai đoạn đầu. Về sau,
thoát khỏi ánh mắt khắt khe của ba, chúng tôi thoải mái ăn nằm với nhau và chỉ
biết có nhau, chẳng cần biết có anh trên đời. Chúng tôi yêu nhau và sắc dục là
thứ lửa độc không dễ dập tắt. Nàng và tôi mỗi lúc gần nhau đều tràn ngập trong
niềm hoan lạc và chỉ mong sao cho anh đừng bao giờ trở về.
Cái ý nghĩ không thể nào qua mắt mẹ và
hình như mẹ biết chuyện nhưng cố tình làm ngơ để chờ ngày anh về toàn quyền
trừng trị hai kẻ xấu xa khiến tôi bàn với nàng chuẩn bị thật nhiều tiền, khi cần
cùng nhau chạy trốn.
Cái
chết của mẹ không do chúng tôi gây ra nhưng nếu không vì chuyện tình điên đảo
thì tôi đã dốc sức cứu mẹ và anh đã không sớm mất người mẹ đáng kính nhất trên
đời. Không ai nghi ngờ tôi bỏ mặc mẹ trong cơn bạo bệnh. Tôi có bào chữa hàng
vạn lần rằng mẹ đã già rồi, sinh lão bệnh tử là quy luật. Nhưng tôi cất giữ
tiền mà không dốc cạn túi thuốc thang cho mẹ. Nếu tôi tận lực mà mẹ không qua
khỏi thì lương tâm tôi đã không cắn rứt. Trước giờ chết mẹ cứ nuối, tắt thở vẫn
không sao nhắm mắt, mẹ chờ anh. Cả tôi và nàng đã vuốt mắt mẹ. Anh về phép chịu
tang mẹ hai tuần rồi trở lại đơn vị, lúc đó tôi thấy mình có được cái quyền của
một thằng chồng trong nhà. Muốn chuyện gối chăn với vợ lúc nào cũng được.
Tôi nghiễm nhiên xem mình là chồng của
vợ anh.
Còn nhớ trước lúc mất, mẹ nằm trên tay
tôi trăn trối rằng bà còn một gia tài lớn vẫn chôn dấu dưới chân giường. Sau đó
tôi đã bí mật đào lên và chiếm chỗ tài sản đó làm của riêng. Ngay cả nàng cũng
không hề hay biết. Tôi đã tận dụng số tiền mà mẹ anh để lại và đầu tư kinh
doanh. Lúc này tình hình kinh tế ở vùng quê bắt đầu chuyển biến. Tôi trở nên
giàu nhanh và chẳng bao lâu đủ tiền để mua nhà ở thành phố. Ngày anh ra quân về
với vợ con anh chẳng có gì ngoài tấm huân chương. Ngôi nhà gỗ khang trang của
ba mẹ theo tháng năm cũng hư hoại, mối mọt mục nát. Anh không một lời than thân
trách phận. Anh hiểu sự đời theo cách giản đơn của một người lính rằng anh vào
quân đội, cha già, mẹ yếu lần lượt lìa đời, vợ con neo đơn chẳng thể nào ăn nên
làm ra. Chỉ có tôi còn trai trẻ mới sung sức mà làm giàu. Anh còn biết ơn tôi luôn
chu đáo với vợ con anh, thương xót tôi vì gánh nặng trách nhiệm với gia đình mà
không chịu cưới vợ phải sống độc thân.
Tôi thấy xấu hổ nên bắt đầu tính
chuyện bù đắp mọi thua thiệt cho anh. Đầu tiên tôi xuất tiền tu sửa lại nhà.
Sau đó tôi chỉ vẽ cho anh từng đường đi nước bước trong công việc mua bán. Rõ
ràng trước kia anh giỏi giang hơn tôi về mọi phương diện nhưng giờ anh lạc hậu.
Vợ anh không chịu hiểu sự đời đã thay đổi. Nàng đeo bám tôi không chán chê, đòi
li dị anh, tôi phải thường xuyên trốn tránh nàng. Những khi bản năng đàn bà
thức dậy, nàng xông vào tôi và trong trạng thái gần như tâm thần, nàng đòi hỏi
đến mức tôi quá sợ nên quyết định lấy vợ.
Dù tôi đã có con với người vợ hiền, nàng
vẫn không buông tha tôi. Càng ngày nàng càng điên dại. Anh đã không biết điều
đó. Anh để mặc nàng đến chỗ tôi. Nàng khóc lóc, giày vò tôi. Chỉ những lúc được
tôi yêu chiều nàng mới tươi tỉnh.
Bao nhiêu năm nay chúng ta vẫn phối
hợp làm việc cùng nhau. Công việc vẫn trôi chảy, và tôi cũng như anh đều khá
giả hơn xưa. Con cái chúng ta học giỏi, chăm ngoan. Vợ tôi là một phụ nữ hiền
lành, chịu thương, chịu khó. Tôi chỉ thật sự ăn năn khi vợ anh lao vào chiếc xe
ô tô do tôi điều khiển. Nàng tự sát hay vì hờn ghen mà không kiểm soát được
hành vi của mình tôi không biết. Điều tôi biết chắc chắn là nàng đã có đủ bằng
chứng về việc tôi có nhân tình.
Vâng! Người tình của tôi rất trẻ. Từ
khi gặp vận, phát triển cơ sở lên công ty, thành chủ doanh nghiệp tôi cho phép
mình cái quyền quyến rũ các cô gái đáng tuổi con cái. Tôi chẳng thiết gì ở
người phụ nữ là vợ anh và đã có cháu ngoại. Tôi không khỏi suy luận rằng: chắc
vì vẫn còn yêu tôi và quá đau khổ mà nàng tìm đến cái chết. Ngay khi kịp nhận
ra nàng đâm đầu vào xe tôi vội hãm phanh và buông tay lái với ý muốn cứu nàng thật
nhanh và hành động nhanh hơn sự kiểm soát của ý thức đẩy tôi lao ra đỡ nàng
dậy. Anh biết đấy, chiếc xe lúc đó đang chạy với tốc độ chóng mặt. Tôi đã không
cứu được nàng mà còn gây tai nạn cho chính mình.
Tôi đã đau, đã hoảng loạn và chấn
thương nặng, mất máu, các vết thương đều nhiễm trùng. Tôi sắp chết.
Những lúc gần đây tôi hay mơ thấy vợ
anh. Nàng vẫn xinh đẹp như xưa. Lúc nào cũng bảo nàng chờ tôi.
Anh hãy quản lý toàn bộ tài sản tôi để
lại trên đời này. Anh hãy thay tôi điều khiển công ty, cưu mang vợ con tôi. Nếu
anh thấy mình không đủ khả năng điều hành công việc thì bán và chia đều tài sản
cho những người thân trong gia đình. Tôi tin anh là người độ lượng và công
bằng.
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét