NGÔI NHÀ TRONG MƠ
Tôi được giới thiệu họ là hai thầy trò, cô gái sống
dưới ngôi chùa Bảo An nhiều năm và có ý định xuất gia. Sau này cô bảo thật ra
đó là ý định vô cùng rồ dại, Cô không có vẻ gì là một ni cô cả, theo một số bạn
bè cho biết, cô thường mộng du đi trên bờ rào mắt lưới vào những đêm khuya
trăng sáng. Cô thường đi chơi đêm về muộn với một đám thanh niên, họ xem cô như
người cùng phái, cô cũng xử sự như một thằng con trai. Cô sống với những dự
năng kỳ lạ và bảo cần phải tỏ ra cóc cần đời để có thể tồn tại mà không phát điên. Cô thường mơ thấy mình là một nữ hoàng
ngự trị một quốc gia hùng cường, vì thế thường trực trong cô là trạng thái thẫn
thờ tiếc nuối vương quốc bị đánh mất của mình và cô cứ thao thức với khát vọng
tìm kiếm, một lần cô kể cô đã tìm lại đựợc ngôi nhà cũ không phải trong mơ mà
chính trong trạng thái trầm tư. Nó hiện ra trong khoảnh khắc nhưng dường như
vĩnh cữu. Tôi nghĩ đấy là một linh ảnh.
Nhà sư lo lắng cho trạng thái tinh thần cô gái. Trụ
trì chùa Bảo An đã mấy mươi năm, ông học nhiều biết rộng và là con người vô
cùng khả kính, ai có niềm lo lắng, ưu tư tìm đến gặp ông khi ra về đều cảm thấy
tâm hồn vô cùng thư thái, mọi ưu tư đều được giải toả.
Cách đây mấy mươi năm, một người đàn bà mang đến trao
cho ông một đứa bé gái, ông đặt tên nó là Phượng Ly. Cô không có kỷ niệm nào
trước lúc vào sống trong chùa, nhưng cô tự biết mình là trẻ mồ côi, dù cô cũng
biết mẹ mình đang sống với người đàn ông cùng những đứa em khác cha với cô. Bà
lem luốt tất bật mưu sinh.
Nhà sư dành cho cô một tình yêu thương nhiều khi làm
cô khó chịu. Vốn nhạy cảm cô cho rằng ông bệnh hoạn, từ lúc cô bắt đầu lớn, cô
làm cho nhà sư đau khổ nhiều hơn, cô lẩn tránh sự chăm sóc của ông, và hay nói những lời cay nghiệt để dày vò
ông.
Xin kể thêm từ nhỏ cô đã bộc lộ nhiều thiên tư của một
thần đồng, cô làu thông kinh sách và thường hào hứng tranh luận, đối chất với
nhà sư. Cô ngỡ nhà sư kỳ vọng nhiều ở mình, nhưng thật ra ông bị ám ảnh bởi lời
tiên tri cũa một chiêm tinh gia: cô gái này về sau sẽ tổn đức.
Tôi quen biết cô trong một dịp lễ hội. Khi tôi mang
đến tặng cô mấy bông hoa, cô lơ đãng bóp nát và ném vào tôi tiếng cười khó
hiểu:
-
Đàn bà yêu hoa có
thể ví như đàn ông yêu gái. Anh có yêu hoa?
Tôi ngạc nhiên:
-
Không. Nhưng anh
tưởng em yêu hoa như mọi cô gái khác, được ai tặng hoa thì các nàng vô cùng
thích thú. Yêu hoa là yêu cuộc sống mà.
-
Em không yêu cuộc sống, nhiều khi em có cảm
giác mình chưa từng sống nữa.
Tôi quan tâm cô từ đấy, cô như bóng dáng tôi thời trẻ:
Cô đơn, khắc khoải lại kiêu bạc.
Phượng ly đến học trường này do một thôi
thúc định mệnh nào đó, cô không lý giải nổi hành động của mình khi đột ngột bỏ
ngang Học Viện Phật Giáo và vào trường đại học khác mà cô thừa biết nó không
hứa hẹn một điều gì tốt đẹp. Có lần cô đùa rằng, cô sống không chủ đích, mặc
cho số phận ném mình đi đâu mà nó muốn.
*
Thầy Hạnh Quang ngồi đối diện với Phượng
Ly, nhìn sâu vào mắt cô, nói giọng trầm đục:
-
Tại sao lại đến
nông nỗi ấy? Con định bỏ dở khoá học này hẳn sao? Chắc không phải do anh chàng
trẻ tuổi nào đó chứ?
-
Bạch thầy không
ạ! Cô cúi đầu che dấu ánh mắt của mình - Dường như tất cả đều chống lại ý muốn
của con. Con muốn tu hành nhưng mọi cái ở thầy quá xa xôi. Con biết ý nghĩ của
con là phạm thượng. Con đã đọc thông nhiều bản kinh, ngay như bản kinh Kim Cang
được xem là gươm báu chặt đứt phiền não cũng
không giúp con dứt được ưu phiền.
Phượng Ly thừa biết thầy mình cũng thế.
Phía trên bờ môi phảng phất nụ cười từ tốn điềm nhiên là vầng trán váng vất đám
mây muộn phiền vô hạn bởi nhiều lý do chỉ cô biết mà cũng chỉ cảm thấy mơ hồ
thôi.
Mấy năm nay cô rời chùa tuy vẫn duy trì
chuỗi ngày trường chay. Nhà sư khá buồn và không chờ đợi cô quay về. Thế rồi
một lần Phượng Ly cung kính:
-
Bạch thầy, con
muốn xuất gia. Ba năm qua cuộc sống với con là cả địa ngục.
-
Con nghĩ vào chùa
con sẽ tìm thấy Niết Bàn ư? – nhà sư cười chua chát.
-
Tất cả những hy
vọng về một chân trời khác lạ, một thế giới tốt đẹp trong con đều sụp đổ. Ngay
nơi Phật đường, mọi lễ nghĩa đều được tính toán sòng phẳng, nó nguỵ trang dưới
mọi hình thức, nhưng vẫn ổn hơn bất kì nơi nào.
-
Thầy biết. Không
phải ai cũng hiểu được như con. Ngay như trong con tốt - xấu - thiện – ác đều
không rạch ròi.
-
Thầy không biết
hết đâu. Con là một đạo hạnh nhưng mọi tạp niệm thế tục bên ngoài thổi vào chùa
này làm con thay đổi. Đúng vậy, giá thầy đừng cho con tiếp xúc với đời sống thế
tục, thầy cách ly con. Từ lâu con đã nổi loạn, con ngấm ngầm chống lại thầy.
Con không tin vào sức tác động lớn lao ở những điều thầy thuyết giảng. Con
không thích lễ lạt hay vô số nghi thức khác mà nhà chùa đặt ra. Tuy nhiên, bây
giờ con đã về. Con sẽ làm người xuất gia, nguyện giữ đúng giới luật nhà chùa.
Con xin thầy dung nạp con, thử thách con. Ở ngoài kia một khi con ngã không có
ai nâng con dậy mà sức con thì có hạn. Thầy biết rồi đấy, con dễ tự sát lắm.
Nhà sư tư lự:
-
Ngã và đứng dậy,
đòn ấy ta quen hơn con, còn con là phận gái. Ta sợ con không chịu nổi lâu dài
nỗi khổ hạnh của đời tu hành. Con chạy trốn nơi nào cũng không dứt được khổ đau
đâu.
-
Thế thầy khuyên
con thế nào?
-
Con đi đi, học
tiếp những gì cần học. Bao giờ gặp bất trắc, hãy báo ta.
-
Tại sao thầy
không thu nhận con lúc này?- Phượng Ly thắc thỏm hỏi.
-
Vì con không có
đức tin! - Thầy Hạnh Quang lúng túng.
-
Thế thầy có đức
tin không? - Phượng Ly mai mỉa.
-
Ta thì có đấy! –
Nhà sư lẩm bẩm quay đi.
*
Phượng Ly sống không xa nhà sư bao nhiêu. Cô vẫn trao
đổi thư từ với thầy. Càng ngày cô càng thấy ra những mâu thuẩn và nguỵ biện
trong những bài thuyết giàng của thầy. Trong khi đó ông theo dõi từng hành vi
tâm lý của cô và ông hốt hoảng thật sự khi thấy cô tàn nhẫn với bản thân. Ông
tuyệt vọng nhìn cô bước đi trên một đống đổ nát: luân lý, giáo điều, tri thức,
đạo đức, dục vọng, niềm tin,... Cô đập phá tan hoang tất cả nền tảng tạo nên
đời sống tinh thần cô mấy mươi năm qua. Ông kinh hãi khi chợt nghĩ rằng một
ngày nào đó cô phóng hoả đốt chùa. Cô nói với ông dịu dàng nhưng ông có cảm
giác cô cứa dao vào lòng ông:
-
Bạch thầy! Con
mong chiếm mọi đỉnh cao với bất kỳ giá nào. kẻ làm cha con chắc có dòng máu
chinh phục. Thầy có biết ông ta là ai?
-
Không. Nhưng trên
đời này còn ai đó hiểu con thì kẻ đó là ta đấy, con thương yêu ạ!
-
Là thầy? ồ, không
đâu. Con nghĩ thầy đã chai lì. đối diện với con nhiều khi thầy làm như kẻ vị
tha. Tuy vậy, thầy biết về con tường tận quá. Con chán lắm. Một chàng trai
thích con. Con biết con không thể dịu dàng như mọi cô gái khác. Những áp lực
xung quanh càng khiến con phải xù gai lên để đối phó. Anh ta bảo con là bệnh
nhân tâm thần đa nhân cách. Anh ta tin tình yêu sẽ hoá giải cơn cớ này. Chưa
hẳn. Hồi ở chùa con luôn nổi loạn, song con chủ trị được con mãnh hổ trong
mình. những lúc đó con thèm chọc phá thầy dễ sợ. Con ghét vẻ bình tĩnh của
thầy: vừa lạnh lùng, vừa giả dối ích kỷ. Thầy tưởng con tin vào tấm lòng của
thầy sao. Con ước được nhìn thấy thầy ngã gục, tận mắt thấy thầy lãnh đủ đòn
thù định mệnh, lúc đó con cười khẩy vào mớ thuyết lý suông của thầy.
Nhà sư cau mày:
-
Những gì con phản
ứng về ta, ta chịu được. Thực tình ta không muốn con gặm nhấm hận thù như thế.
Những sức ép bên ngoài đối với con không liên can gì với ta. Con đừng vì thế mà
làm tổn thương ta. Trong sâu xa tình cảm ta dành cho con đều xuất phát từ tấm
lòng chứ không phải do mối liên hệ tầm thường bèo bọt nào.
Một con quỷ cựa quậy trong Phượng Ly. Cô từng nghe
thầy đã dùng những lời lẽ như thế trấn tĩnh bao nhiêu người và họ thoã mãn. Cô
biết thầy bao dung. Thầy không ve vuốt bản thân và cô cũng biết mình chờ đợi ở
thầy điều vượt quá khả năng thầy. Bản thân thầy cũng chỉ là sinh linh đầy bất
trắc. Nghĩ thế, cô bỗng thấy thương xót thầy. Hẳn thầy không cứu vớt được linh
hồn thầy.
Song nỗi hằn học thâm căn đối với thầy khiến cô nghĩ
ra mọi cách hành hạ thầy thích đáng. Cô nói với thầy:
-
Con sẽ tìm đến
tình yêu ở những phường gian ác hạ tiện nhất. trong sự liều lĩnh ấy chắc con sẽ
tìm thấy nhiều khoái trá và chút gì đó như phúc lạc. Con có vong thân, đoạ lạc
cũng thây kệ. Chắc thầy cũng chẳng vui hay buồn. Thầy đừng dằn vặt gì hết, đừng
bao dung, độ lượng quá, con không xứng đáng với tình thương của thầy. Con vĩnh
biệt thầy để tự đi con đường của con.
-
Con ta, ôi, Con
ta! Sao con không thương ta? - Thầy Hạnh Quang đau đớn những khi không có mặt
cô.
*
Phượng Ly lúc nào cũng muốn chối bỏ chính mình. Cô căm
ghét sự tồn tại của mình. Cô trút nỗi niềm ấy vào thầy Hạnh Quang. Có lẽ cô
cũng yêu thương thầy theo cách của cô, nhưng cô không biết bày tỏ tình cảm của
mình và mỗi khi có ý định ấy thì cô cảm thấy sợ hãi, hình tướng thầy tu của ông
là một thành luỹ ngăn cách mọi liên đới cảm xúc. Thế rồi cô đâm ra cáu kỉnh,
hung hăng. Cuối cùng cô đã giáng ông một đòn nặng nề và ông ngã gục. Cô ân hận
thật sự, song đã quá muộn.
Thầy Hạnh Quang luôn tin Phượng Ly có một tâm hồn thánh
thiện, cao quý. Trí tuệ, bản lĩnh cô làm ông tự hào. Thế nhưng cô khiến ông cay
đắng và nhận ra rằng: cô là một con người vô hạnh.
Phượng Ly không
hay biết gì về nỗi tuyệt vọng của thầy Hạnh Quang, ngay cả cái chết của ông;
hơn một tháng sau cô mới nhận được tin.
Cô nói với tôi:
-
Thế mà em là con
thầy đấy. Ngày ấy mẹ em là một ni cô. Thầy yêu mẹ. Khi biết mẹ có thai, thầy
muốn cùng mẹ trốn đi xa. Mẹ thương thầy, sợ thầy liên luỵ mới trốn đi một mình.
Mẹ sinh em và một mình nuôi em suốt mấy năm trời cho đến khi gặp cha dượng em
bây giờ mẹ mới mang em đến trả thầy. Mẹ muốn bằng con đường tu hành em sẽ chuộc
lại những lỗi lầm của mẹ, hay có thể vì nguyên nhân khác em không biết. Mẹ em
mới ấu trĩ làm sao, cả thầy nữa. Em thờ ơ với tội lỗi của họ, kiếp số của họ.
Khi biết cha đẻ mình là ai, em dửng dưng hoàn toàn.
Phượng Ly đưa tôi xem bức di thư của thầy hạnh Quang.
Tôi lấy làm lạ, cô coi tờ di thư như một tờ giấy lộn vô giá trị, cô cũng không
hề mặc cảm mình là đứa con rơi.
Cho đến bây giờ tâm trí cô vẫn mãi lang
thang tìm lại ngôi nhà trong mơ. Cô dè dặt với tôi hơn khi thấy tôi lao theo
cuộc kiếm tiền, tiện nghi và những người đàn bà. Tôi không biết cô hạnh phúc
hay bất hạnh trong cuộc tìm kiếm bí ẩn.... Tôi cũng từng có một xuất phát điểm
giống cô. Tôi vẫn thường mơ thấy một vị nữ hoàng toàn mỹ, nhưng không giống cô,
người ấy là mẹ tôi. Thế nhưng tôi biết mình đã thất lạc người. Tôi còn phải lo
kiếm nhặt bao nhiêu thứ trên mặt đất này và tôi kiệt sức lắm rồi....
LTT


