Danh sách Blog của Tôi

Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

DU HỌC


CHUYỆN CỦA MỘT DU HỌC SINH  HÀN QUỐC
                                      `                                               Lê Thu Thùy

Ðược đi du học và du học ở đâu, chẳng những là một giấc mơ của các học sinh Việt Nam, mà còn nói lên đẳng cấp, chứ không chỉ là ý thích. Nguyễn Hoàng đã từng nói rất nhiều về chuyện tại sao lại là Hàn Quốc, trong khi cơ hội ở các nước khác rất nhiều.
Ngay từ khi học đại học, Nguyễn Hoàng ấp ủ ước mơ được sang Hàn.Nguyễn Hoàng biết khoa Hàn Quốc học có rất nhiều anh chị đã được học bổng sang Hàn nên cố gắng để đáp ứng các điều kiện đòi hỏi. Nguyễn Hoàng vẫn còn nhớ cảm xúc khi được học bổng, nó gần như là một điều kỳ diệu trong cuộc sống của anh. Mọi thứ bắt đầu thay đổi kể từ hôm Nguyễn Hoàng nhận được cuộc gọi thông báo hồ sơ xin học bổng đã được duyệt.
Du học Hàn Quốc – ở một góc độ nào đó, nó chẳng hề dễ chịu như những gì vẫn thấy trên phim ảnh. Kẻ thù đầu tiên phải kể đến đó là khí hậu. Nói là kẻ thù có vẻ quá đáng nhưng thật sự đây là điều đầu tiên thật sự khác biệt mà các du sinh phải đối mặt với cuộc sống ở quốc gia mới này.
Nguyễn Hoàng sinh trưởng và học hành tại Ðà Nẵng từ hơn 20 năm nay. Thành phố miền nhiệt đới với cái nắng đổ lửa có hôm lên đến 400C, vì thế Nguyễn Hoàng thật sự “cóng” với cái rét “-30C” lúc mới xuống sân bay quốc tế Incheon (Seoul). Xuống sân bay với cả đống áo trùm lên người trông sù sụ như con gấu. Thử thách đầu tiên là khi Nguyễn Hoàng bị nhiễm lạnh cảm cúm phải nằm ì trên giường mấy tuần đầu tiên, mọi sinh hoạt lê quanh 4 góc nhà nhỏ.                
Nhà trọ của du học sinh tại Hàn Quốc lại là vấn đề mà ở Việt Nam có mục kích qua phim ảnh cũng chẳng bao giờ Nguyễn Hoàng hình dung nổi. Gọi là “nhà” cho oai chứ thực ra nơi Nguyễn Hoàng tá túc là một hộp diêm – Goshiwon – căn phòng trọ khép kín nhỉnh hơn 3m2. Ở Hàn, Goshiwon là sự lựa chọn của đông đảo sinh viên nhiều năm nay. Mỗi phòng có diện tích chỉ khoảng 3-5m2 với một số đồ dùng phục vụ những nhu cầu căn bản như: bếp, giường, bàn ghế,…toa-lét được xây khép kín bên trong không gian rất nhỏ. Những căn phòng này chủ yếu ở thủ đô Seoul và Gyeonggi. Diện tích mỗi căn phòng rộng, hẹp tùy vào nhu cầu của người thuê, nhưng phần lớn quá 7m2.. Goshiwon của Nguyễn Hoàng bé như mắt muỗi nhưng giá chẳng rẻ chút nào: mất khoảng 200,000-300,000 Won/tháng (tương đương 170- 260USD). Những phòng này không thông thoáng và tiện nghi nhưng vẫn được nhiều bạn sinh viên hay người ít tiền tìm đến. Nó có được một không gian riêng và tiết kiệm được chi phí. Không gian tuy nhỏ hẹp nhưng vẫn đáp ứng hai yêu cầu của sinh viên là học và ngủ. Các du học sinh Việt Nam cùng thuê những căn phòng san sát nhau, bên ngoài là hành lang rất nhỏ.
Nguyễn Hoàng theo học về chuyên ngành truyền thông, đầu tiên vẫn là học tiếng Hàn, học cách thích nghi với văn hoá Hàn. Buổi sáng Hoàng học tiếng Hàn, chiều và tối học các môn chuyên ngành và tiếng Anh
Khuôn viên trường đại học ở Seoul thật sự rất rộng, Nguyễn Hoàng có cảm giác nó rộng đến mức bao cả mấy ngọn núi. Gần khoa Nguyễn Hoàng có một bãi cỏ rộng trông như một sân golf với rất nhiều quạ và một loài chim có đuôi dài màu xanh dương rất đẹp, một hồ nước trong vắt cạnh nhà ăn sinh viên và cả một khu rừng bé nhỏ mà thỉnh thoảng trong giờ học Nguyễn Hoàng vẫn nhìn ra. Mỗi ngày, Nguyễn Hoàng rảo bước đến lớp hay khi tan học, nắng luôn trải dài dọc con đường, nhìn ra xa, cảm nhận như từng bông nắng óng ánh đang ôm lấy từng cành cây ngọn cỏ quanh Nguyễn Hoàng. Chính vì vậy, trong những năm ngắn ngủi du học, ngoài việc học tập, Nguyễn Hoàng tranh thủ mọi thời gian có được để có thể đi, có thể hít thở hết đời sống Hàn Quốc từ thành thị cho tới nông thôn. Nguyễn Hoàng học từng con chữ Hàn trên giảng đường đại học và những thước phim Hàn Quốc lãng mạn mà Nguyễn Hoàng có cơ hội được dịch cho các đài truyền hình khi ra trường. Giờ đây, khi hình dung lại quãng đời ấy, Hàn Quốc vẫn còn nguyên vẹn trong Nguyễn Hoàng không một chút nhạt nhòa.
Công việc làm thêm dành cho du học sinh khá đa dạng: đa số sinh viên Việt làm thêm trong các công ty sản xuất thực phẩm, chạy việc trong các văn phòng, làm thông dịch viên, hoặc các dịch vụ vệ sinh, quảng cáo, phát hành báo chí, tờ rơi… Các du học sinh được tiếp xúc với công việc trong môi trường cường độ cao, nên tích lũy được nhiều kinh nghiệm cũng như dễ dàng hòa nhập môi trường làm việc tại đây sau khi tốt nghiệp.


                                         [Hình - Du học sinh Hàn Quốc (Nguồn Internet)]

Có một điều Hoàng nhận thấy là hàng năm, cứ mỗi khi kỳ thi đại học ở Hàn Quốc diễn ra là số học sinh tự tử tăng vọt. Chỉ riêng trong năm 2014 số học sinh, sinh viên tự tử là 118 người, hầu hết là các em hỏng thi; theo báo chí địa phương. Mỗi một đứa trẻ Hàn Quốc khi bước chân vào mẫu giáo là bố mẹ đã mặc định rằng con mình phải đỗ đại học. Có vào được đại học thì ra trường mới có công việc tốt, và (đáng sợ hơn nữa là) để đàn ông còn… lấy được vợ.
Tuy nhiên đỗ đại học tưởng thoát nạn nhưng học đại học càng vất vả hơn, mà ra trường cũng không làm việc được ngay vì học quá nặng lý thuyết, các công ty phải đào tạo lại. 80% học sinh vào đại học nên thiếu người học nghề, không đủ thợ và công nhân được đào tạo; trong khi cử nhân ra trường tranh nhau kiếm việc ở các Chaebol. Học hành và ở lại Hàn Quốc lập nghiệp, anh sẽ không ra ngoài thông lệ đó.
Người Hàn Quốc nóng tính, thô lỗ và cục cằn, đặc biệt là đàn ông. Có lần vì nghe một câu xỏ xiên hài hước mà Nguyễn Hoàng không ngờ gã quản lý nhảy dựng lên, định lao vào Nguyễn Hoàng đấm đá! Khi được mọi người can ngăn, gã vẫn không thôi mạt sát Hoàng và còn hùng hổ đe dọa mọi người xung quanh.
Những năm tháng ở Seoul cũng là khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong cuộc đời Nguyễn Hoàng. Và Hàn Quốc đã giúp Nguyễn Hoàng lột xác. Nhiều năm liền Nguyễn Hoàng nếm đủ vị cay trên xứ sở Kim Chi này nhưng chưa bao giờ Nguyễn Hoàng cay vì món kim chi rát lưỡi đó.
Duyên nợ của Nguyễn Hoàng là những Tài phiệt Chaebol – các tập đoàn truyền thông lớn đa quốc gia mà anh hy vọng sẽ mở ra một tương lai tươi sáng cho bản thân anh và gia đình.
                   LÊ THU THÙY


Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

TRUYỆN NGẮN

                  SỐNG THỬ

          Chẳng có gì hay ho trong cuộc sống của tôi nếu không muốn nói là quá đỗi thất thường. Tôi đã từng ôm ấp vài ba người đàn bà và không ai chung chạ với tôi quá một năm. Ngày tôi ký tên vào tờ hôn thú, cô ta như không tin vào quyết định của tôi. Không biết từ nguồn cơn nào mà quá nhiều cô nương trong đó có không ít nữ sinh vừa lém lỉnh vừa bạo dạn cứ chủ động tấn công tôi chỉ vì tôi là một trong những người mai sau thừa kế ngân hàng của ông bố đang đến hồi sa sút, nguy cơ phá sản. Từ ngày nhập hộ khẩu định cư nơi thành phố biển này tôi được cánh phụ nữ ưu ái thật sự. Có người chế giễu: thằng Quyền có học vấn, có tiền, khá điển trai: vóc dáng cao ráo, gương mặt cứng cỏi, chân tay rắn rỏi và nụ cười rất duyên với chiếc răng khểnh nhòn nhọn như cố chĩa vào thói kiêu kì của một cô nương xinh đẹp, đắt giá và chỉ cần quen biết trong chốc lát, không cần một lời bắt chuyện, một trong những phụ nữ ấy chủ động mời tôi đi đâu đó như dạo phố, uống cà phê hoặc vào siêu thị mua sắm... rồi lên giường, mà tôi, vốn được tiếng là thiếu gia con ngài thống đốc một ngân hàng ngoài Hà Nội, vì quá nhiều đam mê nên luôn bị bè bạn hút về mọi phía để rồi cứ xung đột cãi vã, ẩu đả,... làm bố mẹ hết chịu nổi, cuối cùng các vị cũng thu xếp để tôi chịu mua một căn hộ trong khu chung cư cao cấp mới xây dựng tại miền duyên hải này cùng tài khoản riêng mà ngoài số tiền bố rót vào như rót nước, tôi vung tay quá trán thì vẫn có thể cưới hàng chục cô vợ và sinh hàng đàn con, ung dung suốt đời. Ngoài ra, mẹ tôi (bà mẹ giỏi buôn bán cũng như chụp giựt trên các sàn chứng khoán lại hết mực tự hào về cậu quý tử), mỗi tháng vẫn chuyển hàng chục ngàn usd để tôi tha hồ tiêu xài. Mẹ chỉ sợ tôi nghiện ma túy và cờ bác, tôi từng hứa với mẹ bản thân tôi hoàn toàn dị ứng với nàng tiên nâu cũng như bác thằng bần...
          Tôi đã rất buồn cười khi nghe một em thỏ thẻ những gì người khác nói về mình. Không mấy ai hiểu tôi không nhầm lẫn khi chọn bục giảng thay vì về công việc ở phòng thống kê của bố. Nó sống lay lắt đến bây giờ là nhờ bố dám nhận mọi trách nhiệm về phần mình: cơn bão lạm phát quét qua, hàng trăm con nợ bỏ trốn, chủ ngân hàng điêu linh nhất nhưng mấy ai lường trước hiểm họa này. Bố muốn tôi tìm một chốn nào đó, an phận trong vai trò của một công chức hoặc một anh giáo quèn vì ông quá sợ cái viễn cảnh bi đát. Cả nhà tôi đều biết vào những thời kỳ ổn định hơn, tôi có thể yên tâm làm bất kỳ điều gì sau đó thì thay ông ra gánh vác cơ nghiệp, nhưng trong buổi này, với năng lực hạn chế, tôi chẳng nên chung lưng đấu cật với bố. Đúng hơn bố tôi lo âu cả bố lẫn con cùng chết chìm. Tôi tạm hài lòng khi xin được chân giảng viên ở trường đại học. Tôi thật sự yêu nghề. Tại trường, tôi với vai trò giảng viên bộ môn Xử lý số liệu thống kê bằng máy tính, và đồng lương được tính theo giờ nhìn chung đáng để cho giới trí thức thành phố mong ước nhưng còn lâu mới sống nổi từ nó nếu tôi không kiếm thêm từ tiền bán bản quyền các bộ ảnh nghệ thuật. Tôi vẫn lên lớp theo lịch vào các buổi trong tuần. Sẽ không có gì đáng nói nếu hàng ngày tôi không khám phá ra bên ngoài những số liệu cùng bảng thống kê và những cô cậu sinh viên lúc nào cũng căng thẳng, máy móc và tranh nhau từng phẩy điểm số ở bảng thành tích học tập, tôi còn thú vui khác là rong ruổi đó đây để tiêu phí từng thước phim mong có được những bức ảnh ưng ý nhất, mà hình như tác phong nhà giáo làm cho tôi trở nên mô phạm và không thích sống hết mình, chơi hết mình, làm việc hết mình như cánh thanh niên cùng tuổi ở Hà Nội ngày nào. Đến năm ba mươi tuổi, tôi vẫn chưa từng say đắm một người đàn bà và cảm nhận niềm háo hức trước một tấm thân. Không hiểu vì sao trước giờ rất nhiều phụ nữ thân cận nhưng chẳng ai làm cho tôi bừng dậy một niềm đam mê. Hồi nhỏ tôi vẫn thường nghe bố nêu ra bốn cái sướng nhất trần đời khi làm người đàn ông: ăn Tàu, ngủ Tây, cưới vợ Nhật Bản, chết Việt Nam. Bố mẹ tôi thích đùa: chết thì không nên thử, còn ba món kia nếu chưa, mình hãy thử xem. Nhà tôi thuở ấy đủ tiền để đưa nhau đến các hội quán học đòi lối ăn uống kiểu giới nhà giàu Trung Hoa đâu vài lần. Riêng bố mẹ ngủ theo kiểu người nước nào thì tôi không dám lén nhìn, các cụ vẫn đùa rằng mai sau, khi có nhiều tiền, tôi cứ sang Nhật mua một oshin nhan sắc chim sa cá lặn về làm vợ.
Bên cạnh nhà tôi là phòng của đôi trai gái thuê trước ngày tôi dọn đến chưa lâu. Hiếm khi tôi trông thấy cô ta. Trước khi tôi thức dậy cô ta đã đi làm và hôm nào cũng về nhà lúc không giờ (là thời điểm tôi đang cuộn tròn trên giường). Tôi biết gã đàn ông là nhờ vào các ngày thứ bảy, chủ nhật gã luôn có mặt ở nhà, thỉnh thỏang gã tiếp rượu các cô ăn mặc mát mẻ mà hễ ai hỏi là gã buông một câu cộc lốc: gái ghẹ thời a còng! Cũng nói thêm trong khu nhà này không ai tai quái như họ. Những cuộc cãi vã liên miên của hai người khiến hàng xóm cứ thấy tốt nhất là mỗi khi họ lời qua tiếng lại mình cứ khóa trái cửa phòng và bưng tai bịt mắt để khỏi phải nghe những điều tiếng kinh khủng nhất mà họ dành cho nhau. Một đêm tôi nghe cô ta mãi gọi cửa nhưng gã không mở. Thế là sau mấy tiếng đồng hồ vừa tru tréo tên người đàn ông, vừa gào thét chửi bới, cuối cùng cô ta cũng thôi tra tấn tôi đến phải mất ngủ vì có lẽ gã kịp sửa soạn đi ăn sáng. Một chị thuê nhà phía bên trái than thở với tôi rằng bọn họ có học là thế mà sao trong những cuộc cãi nhau trở nên hỗn ẩu như đám lưu manh vô học. “Chị cũng có học phải không?” Tôi hỏi vì biết chị sẽ hãnh diện. Chị bảo: “Tôi cũng như cậu!” Tôi rút về phòng vì nhớ cái cảnh đêm kia, chị ta đã ngả ngớn trên ô tô của sếp chị đậu dưới lề đường. Anh chồng đang công tác đâu tận Đà Nẵng. Dù vợ trí thức hay không trí thức thì anh chồng vẫn bị cắm sừng và bà vợ xem ra rất mong chồng thường xuyên công tác tỉnh xa dù thỉnh thoảng chị alo cho chồng: “mình ơi! Em nhớ  mình đến điên dại...”
Tôi bắt đầu chán những trò check mail với đám bạn gái thân thiết Hà Nội. Câu hỏi: bao giờ cậu về? làm tôi thấy ớn. Hồi xưa tôi khá hào hiệp với họ. Tôi được họ yêu quý. Tôi bỏ đi khi biết rằng từ nay mình sẽ không rủng rỉnh tiền bao trọn các cuộc vui. Cũng may chỗ hiện tại của tôi không đến nỗi nhưng rủi cho tôi là đôi trai gái bên cạnh không mấy biết điều.
Tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh sát phạt, đâm chém, thanh tóan nhau trên phố, bản thân tôi từng đánh lộn và đua xe, có lần đi bão tôi bị nạn phải vào bệnh viện, lần duy nhất ấy chưa phải cưa chân, đó cũng là năm tôi phải bỏ dở trường nghệ thuật. Vậy nhưng chưa bao giờ tôi thật sự biết có những người như đôi trai gái phòng kề cận. Họ thù hận nhau đến mức chỉ thích bóc mẽ mặt trái của người kia cho hàng xóm láng giềng cười:
-        Này! Tôi nói cho mà biết. Cô muốn lang chạ với đủ hạng đàn ông thì cứ việc. Nhưng từ nay tôi cấm cô về gọi cửa sau nửa đêm. Nếu những thằng ăn nằm với cô phải về với vợ trước sáng mai còn cô chẳng thể về sớm hơn thì cứ việc ra cống rãnh mà ngủ!
          Cô vợ gào lên nghe phát long óc:
-        Đồ khốn nạn! Tháng nào tôi cũng phải nhận việc cả hai ca nên làm khuya về muộn. Tôi phải nai lưng mới kiếm đủ trả tiền thuê nhà cho anh ăn ở đấy. Không có tôi thì anh giỏi lắm là ra nhà thổ ngủ chung với mấy con đĩ ngày nào cũng đến nhà tôi đổ bệnh vào anh! Tại sao tôi lại dây vào một thằng ăn tàn phá hoại đến như thế hả trời? Anh nhìn coi: lương tháng của anh có đủ anh tiêu không? Anh moi móc, đem bán cả giày dép, bóp ví của tôi. Tốt nhất từ nay anh đi tìm chỗ khác mà ở. Nhà này của tôi. Anh không có quyền hành gì đừng có hòng cấm cửa…
          Tôi không biết gã nghĩ gì khi bị cô ta xua đuổi ra khỏi nhà, và nếu đúng cô ta thuê ngôi nhà này bằng chính tiền cô ta làm ra và ỷ như thế ngang nhiên đi sớm về muộn thì gã không có lòng tự trọng hay sao mà vẫn tiếp tục chung sống. Cô ta nữa, cô nợ gã thứ gì kia chứ? tại sao cô không bỏ quách gã và tìm thuê một căn phòng khác? Hành hạ nhau bằng những lời thô bỉ thì quá khủng khiếp nhưng họ không thôi hành nhau.
          Tôi thử hình dung một ngày mình cưới vợ: cô nàng tôi yêu phải khiến cho đàn ông cả thế giới này ghen tỵ với tôi. Lần ấy tôi trông thấy một thiếu nữ Nhật Bản đang tạo dáng trước hàng trăm ống kính. Cô vừa đăng quang hoa hậu biển. Khi xem video clip: “Thiếu nữ Nhật xinh đẹp một mình trên biển” tôi chợt đem lòng yêu. Tôi nghĩ về cặp trai gái cạnh nhà. Tôi không biết có thật cô ta phải làm việc hai ca trong ngày kể cả ngày chủ nhật và ngày lễ không? Nếu đúng như thế thì sẽ kiệt sức và chẳng mấy chốc sẽ chết vì thằng đàn ông khốn nạn không ai bằng. Cô có ngã bệnh cũng chẳng ma nào đếm xỉa. Cứ cung cách gã thì cô là một thứ nô lệ trá hình. Tôi phát lộn mửa khi nghe mấy người đàn ông trong khu chung cư bảo rằng, trong khi cô ta vắng nhà buổi tối, hắn nằm ườn xem phim sex và chỉ mong cô ta sớm về để hành lạc vì lúc này bản năng trong hắn trỗi dậy, chỉ khi thấy phải chờ quá lâu hắn mới điên để rồi, bốc máu, chỉ cần nghe có người bấm chuông là trút xuống đầu cô ta những từ bẩn thỉu: “mà con gái miền Tây xuống tận dưới này sống thử. Hình như cũng xong đại học và làm việc hai ba nơi, nhan sắc thì đủ cho đàn ông trong khu chung cư ngơ ngẩn nhìn kia đấy”. Tôi không thích tham gia đàm tiếu điều kia, tiếng nọ. Để dịu bớt đầu óc tôi tìm hình ảnh người đẹp Nhật và bao giờ tôi cũng mơ thấy mình nắm tay nàng chạy trên bãi biển trước mỗi bình minh.
Hồi theo học ngành nhiếp ảnh, tôi thích dạo qua các ký túc xá nữ để tìm chụp những gương mặt thật cá biệt. Tôi học dở năm thứ hai và bỏ: một phần vì nghề này chỉ hợp với những tay chơi thượng hạng, bên cạnh những học phần bừa bộn cùng với hàng lô hàng lốc những bài giảng về các trường phái, trào lưu hầm bà lằng và sự ngái ngủ của các giảng viên khiến tôi khoái các buổi chuồn giờ đi chơi với cánh sinh viên nội trú. Hồi đó tôi chưa đến hai mươi tuổi, tôi đã theo nhóm bạn người miền Nam sang trường văn hóa, ở đó tôi quen Dung.
Lúc đầu tôi gọi Dung bằng chị dù nàng nhỏ hơn tôi một tuổi. Chúng tôi thân với nhau rất nhanh. Tôi thích Dung đứng mẫu để chụp kiểu Cô gái trong bóng tối! Bức ảnh này chụp Dung khác lạ, từng đem lại cho tôi giải thương ảnh nghệ thuật. Ngay từ đầu tôi và Dung xác lập tình cảm của mình rõ ràng và dứt khóat: “chúng ta chỉ là bạn của nhau thôi!”. Dung biết tôi trốn học thường xuyên, có khi cả tháng đến trường nhưng không đến lớp rồi nhờ người khác điểm danh và lang thang khắp các tỉnh miền núi Tây Bắc để nháy hết những cuộn phim mang theo rồi không hài lòng đành tống vào sọt rác.
Tôi bị trường buộc thôi học vì bỏ quá nhiều học phần. Năm sau tôi gạo bài như một cậu học sinh phổ thông để thi trường Ngân hàng. Khi tôi đang học trường mới thì Dung chuẩn bị tác phẩm tốt nghiệp.
-                     Dung làm gì sau khi ra trường?
-                     Có một “ông già” lớn hơn Dung một giáp chờ Dung về làm đám cưới.
-                     Định theo chồng bỏ cuộc chơi hả?
-                     Đó mới là chơi đích thực!
          Hai đứa tôi đã có nhiều buổi tối cùng lũ bạn bá cổ quàng vai ngồi hát đến thâu đêm bên bờ hồ Tây. Vui nhất là có một đêm, Dung rủ tôi về phòng nàng trong ký túc xá sinh viên ngủ lại. Cô nàng biết tôi về nhà khá xa mà ban chiều cả nhóm rủ nhau đi bộ khắp các phố. Chính tôi cũng không có chỗ ngủ lại đêm ấy nên thấy về phòng nàng cũng không vấn đề gì. Chỉ khi bảo vệ trường không cho tôi lên phòng Dung vì quá giờ sinh viên được phép tiếp khách tôi mới nhập cùng mấy thằng con trai ra vỉa hè đánh tá lả đến sáng. Nhiều năm sau tôi thầm hỏi nếu đêm ấy bảo vệ trường cho phép tôi lên phòng Dung thì chúng tôi ngủ với nhau như thế nào. Hồi đó Dung nói với tôi là nàng chưa bao giờ hôn một người đàn ông, Dung cũng chưa hứa hôn với cái người chờ Dung tốt nghiệp, ra trường... nơi quê nhà.
Dung có một gương mặt già trước tuổi nhưng trong nội tâm nàng có con người thứ hai hơi baby nên dễ khiến người khác có cảm tưởng nàng con nít, thiếu sâu sắc, vô tâm thế nhưng chơi với nàng suốt gần ba năm tôi vẫn không thấy tận cùng chỗ thăm thẳm nơi người con gái ấy. Tôi hoang mang rất nhiều khi biết sau này Dung đã không kết hôn với người đàn ông mà nàng hứa hẹn, Dung làm vợ một người nào đó mà tất cả bạn bè của tôi lẫn của nàng đều không ai biết. Tôi đã tìm hỏi những người cùng thời quen biết cả tôi và Dung nhưng chẳng ai biết chồng của Dung mặt mũi thế nào, vậy nhưng Dung lấy chồng là sự thật. Tôi khóc khi tự hỏi làm sao Dung có thể trao tấm thân của mình cho một gã khốn nạn nào đó. Nếu trong Dung có một niềm ham muốn nhục dục thì kẻ chiếm đọat Dung ngay từ đầu là tôi.
 Lần đầu nghe tiếng Dung qua điện thọai và chạnh lòng. Trước đó chúng tôi chưa xài hàng cầm tay này và mất liên lạc. Nàng chia tay chồng đã năm năm. Đó là khi nàng được Phương Vân cho số di động của tôi và gọi. Dung muốn biết tôi có gia đình chưa? Sao chúng tôi chẳng bao giờ là hai kẻ yêu nhau? Không lẽ tôi và Dung suốt đời không tìm thấy người tình của riêng mình?
Lần thứ hai trông thấy em gái Nhật xõa tóc bên bờ biển với đôi mắt mênh mông như hút hết linh hồn mọi tạo vật trong trời đất này cứ khiến tôi thao thức. Tôi mơ cưới được người thiếu nữ ấy làm vợ. Dung hỏi tôi cuối cùng có yêu được ai không? Tôi nói với Dung tôi yêu một hình ảnh tuyệt trần như thế. Tôi lao vào học tiếng Nhật để đọc những tiểu thuyết từ bản nguyên tác Nhật ngữ. Những tác phẩm văn học cổ điển Nhật Bản khiến tôi đau xót khi các cô gái trẻ, đẹp và tinh tế đã không chịu đựng nỗi sự thô tục và tầm thường đã chọn cái chết chứ không thèm tiếp tục cuộc sống nơi thế gian ô trọc. Tôi bắt đầu ủy mị như một kẻ đa sầu và ướt át.
          Ngày xưa Dung từng làm những bài thơ haiku và viết vài truyện cực ngắn theo phong cách văn học Nhật Bản đương đại. Dung đã thành công với vài ba truyện. Về sau nàng bỏ hẳn lối viết này. Cô nàng đọc Kawabata, Tanizaki, Mishima, Akutagawa, Abe Kobo, Murakami Haruki,... lúc đó tôi thấy Dung có cái gì rất khó chịu, nhiều khi nửa năm ròng tôi không đến chỗ Dung vì cảm giác khó chịu đó. Một lần Dung bảo tôi:
-        Hồi mười lăm tuổi Dung đã học ở một ông thầy dạy văn cái điều mà những  giáo sư hàng đầu ở Hà Nội không bao giờ biết hoặc dạy cho Dung biết: thầy trò chúng ta đã mất một nền văn chương, một nền giáo dục, một thể chế xã hội ngang tầm thế giới. Người thầy dũng cảm đó đã bỏ dạy và phải đi làm một tên lơ xe cho cha vợ. Ngay lúc ấy Dung đã biết cuộc sống khó nhọc, khủng kiếp, khốn khổ, cơ cực như thế nào. Dung biết vì đã trải nghiệm suốt từ thơ ấu: bạo lực, khó nghèo, bị áp bức, bóc lột, đày đọa, đầu độc,  bỏ rơi,... ngày đi, đêm tới đem đến cho mình bất an, lo âu, hồ nghi và mọi giá trị mà mình nhận lãnh thật đen tối. Dung đã chết thật sự hồi mười lăm tuổi!
-        Vậy thì ai đã sống, đã chơi, đã chiều theo ý muốn trái khóay của Quyền suốt mấy năm ở Hà Nội mà Quyền nhầm lẫn là nàng Dung baby?
-        Baby đấy! Dung đã già cỗi trong cõi đời này khi còn là một bé gái.
-        Thật kỳ lạ! Các cô gái trẻ Nhật Bản chọn cái chết là để hiến sinh cho tình yêu cái đẹp. Sao Dung không chết luôn ở tuổi hoa niên. 
Dung xem chừng nghĩ ngợi và vẫn cực kỳ khó chịu khi không chịu thay đổi sao cho thật baby:
-        Anh hãy sống trong tình yêu tưởng tượng với những cô gái đẹp tuổi hoa niên, đó là cách giúp anh thóat khỏi tháp ngà và không phải thủ dâm hoặc chơi gái...
          Hồi còn đi học chúng tôi thường hay cãi nhau về phân tranh giữa hai miền Nam và bắc Triều Tiên. Nhóm chúng tôi có Phương Vân là người gốc Thanh Hóa nhưng sinh trưởng ở miền Tây. Có lần Dung cười cợt: “gái miền Tây da trắng mắt trơn, ăn nói ngọt ngào chiều anh tới bến, không đẹp không ăn tiền!” Phương Vân không có tính cách vô tư ruột để ngoài da của con gái miền Tây lại người Thanh Hóa nên anh em Hà Nội chúng tôi trên chọc “khu bốn đuổi ra, khu ba đuổi vào!” – chúng tôi chỉ xác định duy chỉ mình Dung là người miền Nam và sự phân định Bắc Nam đến tận hôm nay như Triều Tiên thì Dung hiện đang sống trong một đất nước khác. “Sự thật dù khắc khe vẫn là sự thật!” Dung không cho rằng mình mất nước nhưng Dung dứt khoát mình đứng ngoài chế độ chính trị này.
          Bọn con trai thấy Dung quá đỗi lạ lùng nhưng vẫn cho rằng đánh gục một cô gái trẻ bằng tình yêu và hết. Tôi hiểu là Dung sẵn sàng chơi luôn dù biết mình chơi mình dại. Thế rồi bất chợt tôi bỗng thích thú đến bốc đồng và lôi Dung đi bơi thuyền trên Hồ Tây hoặc hứng chí là nhờ Dung cầm lái, dông xe khắp Hà Nội giữa trưa hè nắng quái hoặc chiều đông lạnh cắt da, cắt thịt.
          Mà sao khi không cố ý phô bày tính cách baby Dung vẫn dễ chịu nhường kia, mà Dung lại chẳng chịu như baby nên tôi mới khó thương nàng. Cánh văn nghệ sĩ biết Dung ai cũng tỏ ra thích Dung baby. Ấy vậy mà thằng tôi trong một lần đối diện với nàng giữa giấc mơ buồn về tình yêu với người con gái Nhật xinh đẹp bỗng thấy Dung hiện ra với diện mạo khác. Nàng gây một ấn tượng cực kỳ đặc biệt và mãi mãi trong tôi, từ giấc mơ duy nhất ấy tôi chợt hiểu ra rằng nàng như một tấm ảnh xưa cổ mà ở đó, chân dung nàng được chụp theo lối viễn cận: một cô gái trẻ có cái nhìn mỏi mệt né tránh bạn, xa hơn phía sau lưng nàng là rừng núi mà sự thâm u lẫn hoang tịch, những bí nhiệm và cả những mật ước nếu có với những cổ tự, đã được phong kín và thật sai lầm nếu chiêm ngưỡng, ảnh liệu hoặc vờ ra vẻ đọc thông, thấu triệt, rốt ráo, bởi vì bức ảnh đó mãi ở trong tâm thức, chẳng bao giờ phóng chiếu.
          Tôi ngỡ ngàng trước người phụ nữ thường về giữa đêm khuya vẫn là nguyên nhân những cuộc náo lọan trong khu chung cư nhưng rồi cô ta xuất hiện trên ngưỡng cửa phòng tôi. Đó là một đêm oi bức, trời có giông. Căn hộ tôi ở tràn ngập lũ kiến cánh, mối và bọ rầy. Tôi phải xịt thuốc diệt côn trùng và mở cửa cho thóang. Mãi đến hai giờ sáng tôi vẫn chưa ngủ được. Người phụ nữ ấy bước vào phòng tôi sau thóang lưỡng lự:
-        Tôi thấy cửa phòng anh còn mở, tôi xin vào ngủ nhờ để khỏi gọi cửa hắn nhưng sợ phiền anh dù tôi biết nhà anh luôn còn chỗ và khá rộng.
Tôi nắm tay người đàn bà dắt vào. Cô chưa tới ba mươi và khuôn mặt trắng mịn không son phấn, cặp mắt đa tình, chiếc mũi dọc dừa cùng cái nhìn thẳng thắng trông thật khả ái. Rất tự nhiên cô đi lại bồn rửa mặt, vệ sinh rồi chải tóc, sau đó cô hỏi với ý nếu tôi ngủ trên giừờng thì cô sẽ ngủ nơi ghế salon hoặc ngược lại được không. Tôi bảo cô cứ vào giường nằm, phần tôi đã có một tấm nệm khác. Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng nằm xuống giường và ngủ say sưa. Tôi nhìn cô ngủ chợt thấy trào dâng một niềm thương cảm như vẫn thường có đối với những bé con. Những đêm tiếp theo tôi cố ý để cửa chờ đợi vì biết cô vẫn làm về muộn, tôi thức đọc sách và ngầm cho cô hiểu nếu gã không mở cửa cho cô thì cứ vào phòng tôi mà ngủ, không cần phải la lối, chửi nhau. Cô đã ngủ ở phòng tôi được ba tháng, trong suốt ba tháng ấy, có một sợi dây oan tình cứ đang cháy chậm trong tôi. Rồi dịp tết dương lịch, khi gã nghỉ phép về thăm quê, cô mời tôi sang phòng chơi, đêm đó chúng tôi cùng uống rượu có thức nhắm và nhấp nháp vài ba món do chính cô làm. Chúng tôi nói chuyện thật nhiều và cô trở nên đáng yêu một cách kỳ lạ. Cô đã dìu tôi vào giường và thật dịu dàng, cô dạy tôi cách ve vuốt người đàn bà để họ sung sướng. Cô có những cử chỉ khiến tôi cực kỳ dễ chịu và tôi không thể làm gì khác hơn là ôm ấp tấm thân mềm mại làm tình suốt đêm. Ngày tiếp theo đúng vào chủ nhật nên hai đứa được nghỉ lễ, không bận việc gì và cứ quấn lấy nhau. Tôi không nhắc bất cứ điều gì về gã. Tôi bảo nếu cô đồng ý, tôi sẽ đưa cô đến nơi khác sống. Cô cười khó nhọc và khuyên tôi thôi ý nghĩ dại khờ ấy. Cô cố tình ngủ với tôi để dứt bỏ gã mà thôi. Từ bữa ấy cô không bao giờ ngủ nhờ phòng tôi nửa. Bản thân tôi sau khi thụ hưởng và biết được những khóai cảm xác thân, tôi bắt đầu tìm kiếm bạn tình. Vài ba cô gái đến với tôi thật đơn giản. Họ đẹp và giàu, họ yêu tôi vì biết tôi là con của ông chủ ngân hàng nhưng không ai trong số họ hiểu tình trạng thê thảm của bố vì cú điện thọai nào gọi cho tôi bố cũng tuyệt vọng: “bố không biết nên trốn ra nước ngoài  không đây?”. Tôi phải nói lời chia tay từng em. Tôi cho các em biết người phụ nữ thật sự của lòng tôi phải biết gánh vác giúp tôi tiền bạc. Em nào nghe tôi nói thế cũng giễu cợt ông giáo gàn và bỏ luôn.
          Tôi không mơ thấy Dung lần nào nữa nhưng rồi Dung tìm đến chỗ tôi. Cả hai cùng dạo chơi một ngày dưới những rặng thùy dương xanh mát. Dung đã ngồi giữa bãi biển vẫn còn giữ nguyên vẻ hoang sơ và khỏa thân để tôi chụp những bức ảnh theo ý muốn. Dung trong tư thế con người thuở hồng hoang bỗng tóat lên một vẻ đẹp nguyên thủy khiến tôi bàng hòang. Tôi đã chụp Dung đến cả ngàn kiểu khác nhau. Ngay cả khi Dung quay về với đứa con nhỏ, tôi còn theo đến tận nhà ghi hình hai mẹ con. Khi nghe tôi kể mình làm việc ở Nha Trang, giữa những người miền Nam của Dung, ai cũng ngả về phía mình. Dung bảo thậm chí nàng có một tương lai ít u ám hơn nếu ngày trước nàng ở lại Hà Nội của tôi.
          Bán xong căn hộ ở khu chung cư cao cấp tôi chọn thuê một căn phòng nhỏ ở ngọai ô. Tôi vẫn dạy học nhưng thời gian rảnh tôi lên mạng rao bán những bức ảnh của mình. Vài triệu tiền lãi trong tài khoản hàng tháng là toàn bộ số tiền tôi chu cấp cho bố.
Cô ta gặp tôi vào một chiều ngoại ô lúc tôi bị cô lập trong nỗi đau buồn khi biết bố vỡ nợ và hầu tòa. Sau gần một năm gặp lại cô ta trông có vẻ hiền lành hơn. Bố đã bị lừa gạt và phản bội. Mẹ cũng quay lưng lại bố. Trước đó bố nói với tôi hãy an phận và lo chuyện vợ con là vừa. Bố luôn nhắc tôi đừng dính vào chuyện tiền bạc. Cả đời bố quay vòng giữa tiền và tiền. Ai cũng biết bố giỏi làm ăn. Tôi chưa bằng ngón tay út của bố. Tôi không biết cách làm cho đồng tiền sinh lời. Ngay từ nhỏ tôi chỉ quen tiêu tiền.
Cô ta an ủi và sau này còn chia sẽ với tôi từng đồng. Gã đàn ông cùng cô ta chung sống đã biển thủ công quỹ. Cô ta không biết những chuyện này. Khi gã trốn được ba ngày cảnh sát mới ập đến. Tất cả những gì sắm được bằng tiền cô ta làm ra đều bị niêm phong, thu giữ. Cô ta chẳng còn gì để mất nhưng lại tin tôi là người độ lượng nhất trên đời và ngộ nhận tôi yêu cô ta.
Ban đầu chúng tôi lặp lại tình trạng sống thử mà cô ta từng trải qua. Cô ta cho tôi biết ngày trước gã đã si mê cô ta đến mức bất chấp gia đình phản đối gã đưa cô ta về Nha Trang thuê nhà chung sống. Ban đầu hai người rất hạnh phúc, về sau gã phát hiện ra những bức thư từ Pháp gửi về. Gã càng ngày càng ghen điên cuồng và độc địa. Gã đổ lỗi vì cô mà gã bị gia đình chối bỏ. Cô ta còn kể hồi chưa theo gã cô đã trải qua mối tình đầu với người bạn trai chung lớp từ thuở nhỏ. Anh chàng đi thực tập sinh rồi không về nữa.
-        Mà em cũng biết là anh ấy sa cơ, lỡ vận sao đó. Thời buổi này khủng hỏang kinh tế tòan cầu, anh ấy gặp đủ khó khăn nơi xứ người. Anh ấy viết thư cho em bảo đừng chờ anh ấy nữa. Ngày xưa em đính hôn với anh ấy. Thế nhưng anh ấy cho biết hiện tại anh hết sức lao đao. Anh ấy không muốn về và dù sống chết gì anh cũng ở lại nước bạn.
Tôi muốn nói với cả thế giới rằng chuyện em đính hôn với người yêu đầu tiên không đáng để em phải chịu một cuộc sống địa ngục với gã. Em từng rất đanh đá, ngoa ngoắt nhưng bấy nhiêu đó chẳng ăn nhằm gì. Tôi không yêu Dung nhưng biết là Dung không hạnh phúc khi lấy chồng. Em là người con gái biết đem đến cho người đàn ông như tôi niềm sung sướng tột đỉnh trong thú vui ân ái. Rượu ngon cái cặn cũng ngon! Tôi không bao giờ nói em biết điều ấy.
          Dung thấy tôi kết hôn với em đã cười chê tôi là anh chàng mơ mộng thiếu may mắn. Cứ theo giọng Dung thì con gái miền Tây ở miền Trung chả ra gì. Dù vậy người đàn bà của tôi cô ta sắp sinh con và tôi không muốn ai xúc phạm cô ấy.
                             LÊ THU THÙY

Thứ Hai, 5 tháng 11, 2018

TRANG THƠ NHỮNG KHÚC RỜI


Trang thơ Lê Thu Thùy
CHO MỘT TÌNH YÊU VÔ NGHĨA

Lời thơ này tự thú
Viết vào một ngày cuối thu
Cuối trời mây viễn du
Cuối ngày hoang hoải
Ta như một gã đàn ông ưa tiêu sái
Vì nghèo chịu sầu bó gối hát khúc Cổ Bồn ca
ôi cuộc đời nổi trôi
Khác nào hoa nở rồi tàn…!”
Còn một chốn cho riêng ta
ở một nơi nào đó
trên trái đất này?

Trời xanh màu sóng dậy
Đầu xanh từ độ nào
Mắt xanh nào rơi rụng…?

KHI CHIỀU XUỐNG GIÓ QUA CĂN PHÒNG NHỎ

Nơi trang sách vừa mở
Những câu thơ của Goethe hiện ra
Giọt nắng vô tình dịch chuyển
Êm đềm sóng lá vườn cây      
Lũ chim sẻ cũng bất ngờ im tiếng
Lặng lẽ đóa hoa rã từng cánh..
Chậm...
Buồn...
Điệu nhạc
Tỏa hơi rừng
Quán gió
Lời cuối cho em hiện rõ trong ký ức nhạt nhòa:
Gặp lại em là điều không thể,...                                      
Vì chỉ chốc lát nữa thôi
Anh phải đến một phương trời
Trên tay anh gió vẫn lùa như suối tóc biếc xa xưa.

KHUYA NAY TÔI THẤY

Còn một điều gì đó như là
Nỗi bất hạnh của tôi đã được
một bàn tay bí ẩn lập trình
và giờ đây trong căn phòng trọ chật hẹp này chỉ có
Tôi và một hình bóng đen tối vẫn ngày đêm
ám sát nụ cười trẻ thơ. Hắn gương mặt của
một con chó điên và nanh vuốt ma cà rồng,
và những quái thai biết hút máu.


VIẾT VỀ THỜI ĐÃ MẤT

Bài hát tình yêu nàng đã hát tự bao giờ
Những đôi uyên ương lượn bay trên vòm trời hư ảo
Màu chiều nhuộm tím mắt nâu khắc khỏai
Vài vì sao chợt gần, chợt xa như điềm báo chia lìa

Bài hát tình yêu day dứt tim người
Có lời ca ru hồn người về bến mộng
Những đôi tình nhân nắm tay lên thuyền tình rời bến
Giông tố ngòai khơi chưa chạm đến mạn thuyền…

Thiếu phụ ra đi trong xa vắng nắng vàng
Con thuyền tình mong manh đã vấp đời phàm tục
Nàng như chú chim vừa được phóng sinh vỗ cánh chấp chới,...
Những đường bay thấp cao không dấu vết giữa nền trời.


NHỮNG KHÚC RỜI CHO CHUỖI NGÀY CÒN LẠI

KHÚC 1

Vừa vòng tay đêm
đối mặt những hình nhân từng bủa vây ngày cũ
người cũ cũng từ trong thù hận bước ra
ánh mắt chứa chan niềm sầu muộn
ướp nỗi buồn thiên thu,…

tà áo xanh giữa biển dâu chợt nhòa, chợt hiện
Vầng trăng xưa lẻ loi gác trọ
Từng trang sách bị rứt lìa rũ bỏ thư sinh,…

Em trở về mang theo bao mùa gió
Cỏ úa ngậm ngùi trầm tích vết thời gian.

KHÚC 2

trải dài trên sóng nhạc
Chung chiêng mắt đồng xanh    
Băng qua bao mùa mưa lũ
Bài hát vào đêm sâu
Cho em dài giấc thiên cầm.

Trên nấm mồ chôn niềm hòai niệm trắng
 Lời ru chới với giữa đường…

Nhiều năm sau
không ai nhớ điều em biết:
bí ẩn phủ kín đời sống
Những nốt nhạc anh còn màu trắng bạc
lạc lõng giữa hồn em.

KHÚC 3

một vết tình yêu sót lại giữa lòng
Có tiếng gì như đá tảng chuyển mình
Quất vào bóng đêm
Tấm chăn bằng da người chuyển động

đóa hoa mãn khai tựa vết thương tâm hồn người đàn bà qua bão tố
ký ức kinh hòang và vẽ đẹp thóat ra

thiếu nữ của hôm qua hát buồn gương mặt bị thời gian tàn phá.
Đêm tĩnh lặng ướp bầu cay đắng
con chim thiên di miền đất khác
Xào xạc đôi cánh vô tình...

KHÚC CUỐI

Tràn ngập cảm giác buồn đau lẫn buồn nôn
 Bụi, máu và ê-te khuyết tán

 Không gian như cỗ quan tài trong suốt
Mơ hồ phán lệnh lửng lơ

Đó là khi va chạm với hiện thực khác
Giấc mơ chạy lùi như gió trong đường hầm
bóng tiếp bóng lầm lũi/ mất hút
Trên chiếc bàn nhỏ, trang sách còn thơm mùi giấy nức nở từng cơn đòi
số phận khác suôn sẽ hơn.
Ngòi bút của ngày hôm qua vạch giữa đời những ký tự khác lạ tiên tri
thời tương lai có thể hóa giải thảm họa.
Thời gian trang bị lưỡi hái nhích dần về phía kẻ bị chọn lựa
Không khuất nhục mọi cuộc thương thuyết lạnh lùng/dai dẳng

lặng im.

LÊ THU THÙY

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

VIẾT NGẮN


MỖI TỈNH THÀNH CẦN PHẢI XÂY MỘT NHÀ HÁT TO HƠN NHÀ HÁT THỦ THIÊM

        Lâu nay, mỗi tỉnh thành phải xây 1 tượng đài, như tỉnh Quảng Nam chẳng hạn, có tượng đài mẹ Thứ, Ninh Bình có tượng đài Đinh tiên Hoàng, Thanh Hóa có tượng đài Lê Lợi....
          Từ khi nhà hát Bến Xuân ở Huế của vợ chồng ca sĩ Camille Huyền (Quốc tịch Thụy Sĩ) với hàng triệu usd xây xong, vài lần ca sĩ Camille Huyền về trình diễn, còn có những câu chuyện bên lề rằng: dù là người có giọng ca hay nhất hành tinh, lại đổ ra hàng triệu usd để xây nhà hát, từ Thụy Sĩ về VN, bỏ tiền tổ chức chương trình.... nhưng khách mời dự xem lần đầu về, lần sau không muốn đến dự, còn biểu người khác đừng đi mệt lắm, mệt vì nghe hát không được trả tiền, đã mời đi dự xem Camille Huyền mà không được như đi dự đại hội, hội thảo ... về âm nhạc, nghĩa là phải có phong bì, tiền thù lao nghe hát…


          Vậy nên, cái nhà hát Bến Xuân, chắc chắn vài mươi năm sau, không là chỗ cho chuột rắn nhện, thằn lằn, gián, kiến,... nương thân, thì sẽ là công trình nghệ thuật được đưa vào danh sách di sản Huế,... nghe kể có lần hai vợ chồng ca sĩ Camile Huyền tổ chức chương trình, nhưng không thấy ai đến dự, đêm ấy họ ngồi chờ và thấy vua chúa, cung tần, quan lính.... ngày xưa đến nghe nhạc, họ chất bạc vàng đầy ắp nhà hát, sáng hôm sau mới biết là đợi chờ khán giả mệt quá, thiếp đi, và chiêm bao - theo tui là không phải họ chiêm bao mà hồn ma các triều đại trước đến nghe nhạc thật, họ đến trong đem và đi trong đêm, cái gì của ma sẽ biến mất theo ma,....
          Sau cái vụ ấy, vợ chồng ca sĩ Camille Huyền không thấy quay lại Huế nữa...
Nhà hát bến xuân chỉ còn là một cảnh quan nghệ thuật thỉnh thoảng những nghệ sĩ nhiếp ảnh đến tham quan, chụp hình, nhưng thỉnh thoảng thôi,...
Bây giờ, đến nhà hát Thủ Thiêm (kinh phí 65 triệu usd) chưa bõ bèn, mỗi tỉnh phải có 1 nhà hát tầm cỡ ấy - xây rồi bỏ đó, sau này sếp diện di tích... mỗi tỉnh 50 -100 năm sau, có 1 nhà hát gọi là di tích văn hóa -
Văn hóa muôn năm!


          Phải tán dương cái bà Mỹ Linh lên tận trời xanh hoặc cao hơn nữa! Không nên mạt sát bà ấy bằng cái cách của ông Nghệ sĩ Vượng Râu – không ai chờ Vượng Râu bị Mỹ Linh kiện đòi bồi thường danh dự.
          Sau vụ UBND TPHCM thông qua việc xây nhà hát 1.500 tỷ ở Thủ Thiêm, nữ Diva nổi tiếng Mỹ Linh đã lên tiếng ủng hộ quyết định của TP và có một lời so sánh hết sức khập khiễng khiến dân mạng nổi sóng: “đời sống tinh thần quan trọng lắm”. Ngay lập tức, cư dân mạng được dịp vạch trần những sai phạm và đời sống hưởng thụ sa họa của nữ ca sĩ này. Cũng chẳng trách được, Mỹ Linh đâu có ở trong hoàn cảnh của người dân Thủ Thiêm, sao cô ấy hiểu nổi nỗi khổ của việc bị cướp mất đất, mất nhà, cô chỉ có kinh nghiệm trọng việc luồn lách để chiếm cả rừng phòng hộ, xây biệt phủ khủng để hưởng thụ mà thôi.
          Viết cho Mỹ Linh, tử tế nhất là Thái Đường:
‘…Mỹ Linh thân mến
Thật ra tôi với chị chẳng có gì là quen nhưng tôi biết chị là một ca sĩ cũng có tiếng tăm và hi vọng sau bài viết này chị sẽ biết đến tôi và tìm hiểu nhiều hơn nữa về tôi.
Chị Mỹ Linh à, theo tôi thì chị hãy nên an cái phận mọn của mình để ca hát đi, nếu chăng chị có muốn quan tâm đến các vấn đề xã hội thì chị hãy nên gặp những người như Vượng Râu hay Nguyễn Tùng Dương học hỏi họ trước rồi chị thử lên tiếng. Đó là lời khuyên rất chân thành từ tôi một người biết chị mà chị không hề biết tôi là ai…’.


                                                  Vợ chồng ca sĩ Camille Huyền trước Nhà hát Bến Xuân
                                   

                                             LÊ THU THÙY

[Hình - tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ Quảng Nam]
[Hình 2 - mẹ anh hùng Ng. Thị Thứ ngoài đời của con]


Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

VIẾT NGẮN

CON CHÁU BÀ TRƯNG, BÀ TRIỆU

Ngày đó tui học ở Trường Viết văn Ng. Du, con bé kia xấp xỉ tuổi, dân nhạc viện kết nghĩa với trường Viết văn, nó hay sang trường tui hát, nó hát hay thì cũng không phải điều để mình quan tâm đến nó, thường thấy nó đi chung với Trần Kim Ngọc, cô bé Trần Kim Ngọc được mình chú ý không phải điều cô ta là cô gái vàng của âm nhạc Việt Nam - chính mình sau này thân quen với Ngọc rồi trong lúc đùa giỡn mới gọi nó như vậy, vì thời đó trong bóng đá người ta hay tôn vinh 'quả bóng vàng VN - thời của Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Văn Sĩ Hùng ....' - nhiều khi tôn vinh nhưng lại giống như bôi bác - nên đùa giỡn Trần Kim Ngọc là 'cô bé vàng của âm nhạc VN’ vì cô được giải nhì Xướng âm Quốc tế ở Paris cho những nhạc phẩm giao hưởng thính phòng - của cộng đồng nhạc sĩ trong thế giới người Việt khắp hành tinh - kể ra Hồi đó Ngọc mới 17 tuổi, và đẹp quá, nhưng mình hay nhìn Ngọc và thiện cảm không vì những thứ dính dáng tới âm nhạc, mà vì Ngọc giống Nhung - bạn ở quê mình, cô bạn đẹp nhất quê mình, trong khi mình chưa học xong phổ thông, nó đã lấy chồng - gái đẹp, trai theo, bị dụ, trẻ người non dạ, có thai phải cưới - không cưới anh chồng sẽ bị truy tố về tội 'dâm ô trẻ vị thành niên' - nàng Kim Ngọc này lại có gương mặt giống Nhung nhưng không đẹp bằng - Thanh sắc đa dâm, hồng nhan bạc mệnh – với Ngọc cũng chẳng sao cả, thời nay cứ khen là sexy - cái nàng Trần Kim Ngọc ấy, có điều bạn nó học Thanh nhạc là Mỹ Linh - là cái con chẳng bao giờ mình chú ý dù nó hát hoài ở trường mình, đến khi nó được giải thưởng ngôi sao âm nhạc trong một cuộc thi tiếng hát truyền hình – Năm cuối mình xin vào Làm phóng viên ở tạp chí Nguồn sáng, được giao viết bài về nghệ sĩ, mình dỗ Kim Ngọc chịu trò chuyện để mình viết về Kim Ngọc, phải nói trước mình chưa yêu quý Ngọc bằng lúc ấy- rồi cũng có bài của mình viết về Kim Ngọc đăng trên tạp chí Nguồn sáng - trong lớp mình có Ng. thị Hằng cũng muốn viết bài về ca sĩ, cũng muốn có bài đăng trên Nguồn sáng, nó thấy không ai thân quen bằng Mỹ Linh, nó chạy tới chỗ Mỹ Linh chụp ảnh (hình như hồi đó chưa sắm được máy ảnh, phải xin) - rồi cũng có bài của Mỹ Linh, Kim Ngọc đăng trên Nguồn Sáng.
Đến khi đó mình mới để ý nghe Mỹ Linh hát, theo dõi nó nhiều hơn vì Hằng khen nó chứ không phải kẻ khác khen, mình theo dõi nghe Mỹ Linh hát, Mỹ Linh diễn có đúng như Hằng ca ngợi, không được như Hằng viết, mình cho Hằng biết tay...


                                [ảnh Bà Tưng - Hot girl Huyền Anh]

Thời kì đầu Mỹ Linh có mái tóc dài quá thắt lưng, nhưng khi được giải tiếng hát truyền hình, đi diễn, thì cắt trụi, bị chê là ‘đầu chim sẻ’, có CD ‘MỸ LINH TÓC NGẮN’ - nó được Nhạc sĩ Trương Anh Quân (con trai nữ nghê sĩ Thu Hiền) - học ở Đức về bỏ bom nổ chậm - rồi cũng cưới - khi hát, khán giả reo dữ quá, nó quậu quọ với khán giả - làm báo chí cả nước phải tâng bốc 'Đơn giản tôi là ngôi sao!"...
....
Mới đó đã hơn 20 năm - Ngôi sao ấy bây giờ là Diva - nữ hoàng âm nhạc, con cháu bà trưng bà triệu, và nó phải làm chính trị theo tinh thần bà trưng bà triệu -
(giỡn chút xíu – còn có bà trưng hay bà Tưng (Lê Thị Huyền Anh) bà Triệu (triệu Vi)--- nữa kia - miễn không quá vô duyên là được).
Con hát - xướng ca vộ loài - được mê có thể làm nghiêng nước nghiêng thành - có những khúc ca hậu đình hoa - hờn vong quốc - mà vua mê man cũng là điềm báo mất nước - nhưng con hát muôn đời vẫn là con hát, cái gì mà con cháu bà Trưng bà Triệu đem nó đi phát ngôn chính trị -
Theo tui thì xếp nó vào hệ thống của bà Tưng (Hot girl Huyền Anh) bà Triệu (triệu Vi) – Theo tui, Mỹ Linh có tài hơn Huyền Anh (bà Tưng) và vô dụng hơn Triệu Vi (bà triệu).
LÊ THU THÙY


Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

NGHỆ THUẬT

ĐÁ CẢNH DUY XUYÊN
                                                            Lê Thu Thùy
                                                I
Con người và mảnh đất linh thiêng Duy Xuyên như có bàn tay thần thánh tạo tác.  Trải dài theo dòng chảy sông Thu Bồn từ núi rừng Trường Sơn xuôi về biển Đônhg, vùng đất Duy Xuyên hội đủ núi đồi, sông suối, đồng bằng, biển khơi. Bên cạnh thánh địa Mỹ Sơn lừng danh thế giới, kinh đô Trà Kiệu vang bóng một thời, sinh vật cảnh Duy Xuyên dường như cũng được thời gian và thiên nhiên tô bồi, chạm khắc để từ đấy những phần hồn của cây cối, đất đá dường như cũng trỗi dậy qua những vật thể với nhiều hình ảnh, dáng vẻ chứa đựng những bí ẩn nhiệm màu.
Đối với người Duy Xuyên (Quảng Nam) nói riêng, người Việt Nam nói chung Suiseki được coi là đá có hình ảnh trừu tượng, kỳ lạ, nhưng gây ấn tượng mạnh. Chúng có hình dáng đẹp và phá cách thường được đặt theo chiều đứng, uốn khúc, lồi lõm gây ấn tượng sâu sắc, với những lỗ thủng lớn nhỏ, khe sâu được tạo ra do sự bào mòn, phong hóa trong thiên nhiên. Khác với Bonsai, Đá Cảnh Suiseki là đá hòn, đá khối, đá thô, đá tảng được nghệ thuật hóa qua thú chơi, thú thưởng ngoạn đá khi đá vẫn gi được điều kiện tự nhiên của chúng. Suiseki thường được trưng bày trên đế gỗ đã chạm khắc gọi là Dai hay Daiza hoặc khi chúng được trưng bày trên khay làm sứ hoặc đất nung có rải cát hay hạt mịn hoặc nước Suiban.

Những tác phẩm về đá của nhóm người yêu nghệ thuật Duy Xuyên gần gũi với những tác phẩm gốc mà sự mài mòn của tháng năm, sự chạm khắc của thiên nhiên, đá đã cho những tác phẩm nổi bật gây ấn tượng sâu sắc. Những viên đá tưởng chừng mộc mạc, đơn sơ, sần sùi giữa thiên nhiên trời đất, trải qua thời gian mưa nắng, trải qua những biến động của vũ trụ, khi đến với con người, bất giác trở thành một sản phẩm có linh hồn. Nếu ai đó một lần ghé thăm tư gia của các anh Bùi Toàn và Hồ văn Thành ở thôn Lệ An, xã Duy Châu, huyện Duy Xuyên, ắt hẳn sẽ cảm nhận được những sắc thái diệu kỳ của cuộc sống từ những viên đá vốn có ngoài thiên nhiên bao la...
Mới đây, tại Lễ hội giao lưu văn hóa Việt Nhật không gian Trưng bày đá nghệ thuật thiên nhiên do anh Trần Ngọc Minh (thuộc Trung tâm Bảo tồn và phát huy văn hóa miền Trung - Tây Nguyên) thực hiện là tâm điểm để tạo nên dấu ấn sắc màu. Anh Trần Ngọc Minh là hội viên Hội đá cảnh Việt Nam, từng nổi tiếng với Bức đồ hình Việt Nam bằng nghìn con rồng vàng – THIÊN LONG VIỆT ĐỒ - cũng là một “tay chơi” đá cảnh vào lọai siêu hạng ở thị trấn Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam. Hàng ngàn tác phẩm đá cảnh của anh Minh bao gồm đá nghệ thuật thiên nhiên (Suiseki) và thạch thư (Basaki) từng được trưng bày triển lãm tại tiền sảnh khách sạn Thanh Thanh – Đà Nẵng, triển lãm tại Festival Huế, Festival hoa Đà Lạt, Festival lễ hội sinh vật cảnh Thành phố Hồ Chí Minh. 
Trong khi Bức Thiên Long Việt đồ quá nổi tiếng đến độ có tin đồn anh Trần Ngọc Minh đã giàu công xây dựng cùng lúc 2 bức (một đã bán với hơn 7 tỷ VNĐ và một được anh cất kỹ như vật gia bảo) thì viên đá cảnh trị giá bạc tỷ của Nghệ Nhân Đoàn Giàu có tin đồn đã bị đánh cắp và có lời to, nhỏ anh Trần Ngọc Minh đã mua viên đá này. Viên đá này được nghệ nhân Đoàn Giàu thành viên Câu lạc bộ UNESCO chuyên nghiên cứu sưu tầm cổ vật Việt Nam. Tuy nhiên, điều này không khiến anh Đoàn Giàu nổi tiếng mà chủ yếu là nhờ bộ sưu tập đá cảnh trên nghìn tác phẩm, trong đó đáng kể nhất là tác phẩm có hình Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bị đánh cắp.
Người Trung Hoa quan niệm: “Thạch nhập sự thông”, nghĩa là khi đá vào nhà thì mọi sự đều hanh thông, may mắn. Với anh Phan Phước Hà (45 tuổi) ở Duy Xuyên (Quảng Nam), đá không chỉ mang lại cho anh sự may mắn mà còn là niềm đam mê. Tác phẩm “Thưởng ngoạn”, “Dãy Trường Sơn” với những cánh rừng điệp trùng hoang dã. Tác phẩm “Danh hài” rất độc đáo, khiến người xem phải phì cười mà vẫn bày tỏ sự thán phục trước sự đẽo gọt của tự nhiên. Tác phẩm này có người trả trên 3.000 USD mà anh không bán.
Hiện nay, các hội viên Hội Sinh vật cảnh Duy Xuyên sở hữu hơn 10.000 tác phẩm đá cảnh. Tập trung nhiều ở các xã Duy Trung, Duy Châu, Duy Sơn, Duy An, Duy Thành, thị trấn Nam Phước. Đáng lo ngại là những năm gần đây, tình trạng “chảy máu” tác phẩm đá nghệ thuật đã làm cho Hội sinh vật cảnh Duy Xuyên mất dần những tác phẩm có giá trị.
Tìm được một viên đá giữa sông suối tự nhiên đã khó, mà nâng nó lên thành một tác phẩm nghệ thuật lại càng khó hơn, anh Trần Ngọc Minh từng tâm sự rằng để có được một vườn đá cảnh hòanh tráng anh phải rong ruổi khắp sông núi ở Quảng Nam tìm kiếm. Anh cho biết:
“Ở thành phố bao giờ kinh tế và người thưởng lãm nghệ thuật cũng khá, cũng cao hơn ở thôn quê. Bán gần hết chỗ đá cảnh dự trữ, kiếm lại chút vốn kha khá, tôi cùng với anh Kiều Xuân Diệu – quản đốc doanh nghiệp của mình – về quê hương tìm mặt bằng lý tưởng để đưa hình ảnh thánh địa Mỹ Sơn vào tác phẩm đá -  Tiếp tục hành trình leo núi, lội suối, lặn sông để săn lùng đá quý. Duy Xuyên đã ra đời Hội Sinh Vật Cảnh, đang góp vốn xây dựng công viên cây xanh, đưa mảng sinh vật cảnh trong đó có đá nghệ thuật thiên nhiên để một số anh em nghệ nhân quy tụ, vừa tạo công ăn việc làm cho các hội viên, vừa làm đẹp quê hương, thu hút khách du lịch về với Duy Xuyên”.

Riêng được hỏi về viên đá cảnh bạc tỷ chủ nhân Đoàn Giàu đặt tên “Chân dung Cha già” có tin đồn anh Trần Ngọc Minh đã mua được nó hoàn toàn không có cơ sở vì chính anh cũng bài bác tin đồn đó. Khi xem ảnh viên đá này nhiều ý kiến cho rằng nó đã được một bàn tay tài hoa chế tác thêm chứ không hoàn toàn là viên đá được tự nhiên đẽo gọt thuần túy. Kẻ sành sỏi sẽ phát hiện ta ngay nét vụng về của bàn tay nghệ nhân can thiệp nếu được xem trực tiếp. Về hình chụp thì không ai dám có ý kiến.
Nghệ thuật thưởng ngoạn đá Suiseki bắt đầu từ hơn 1000 năm trước tại Trung Hoa, sau đó lan sang Triều Tiên, Nhật Bản, qua phương Tây trong vòng 100 năm trở lại đây và những nước khác trên thế giới. Ngày nay, Suiseki cũng giống như Bosai trở thành thú chơi toàn cầu. Các hiệp hội, câu lạc bộ Suiseki ngày càng xuất hiện nhiều trên toàn thế giới như tại Nhật có Nippon suiseki association, ở Châu âu có Italian association of Suiseki lovers… các cuộc thi thường được tổ chức bởi những tổ chức uy tín này.
Trở lại với Duy Xuyên, những khối đá nguyên thủy qua hàng triệu năm chịu sự bào mòn của nước, của gió, của nắng, của thời gian, cuối cùng nó được tạo hóa thổi hồn để thành một tạo vật có hình dáng, có sức hút, sức mê hoặc với con người.
Một ngày đẹp trời mời anh về thăm Duy Xuyên, ngược nguồn sông Thu Bồn hoặc thám hiểm khu đền tháp cổ hoặc làm một chuyến leo núi, tắm suối tình cờ hoặc cố ý anh tìm một khối đá, và thật dễ dàng anh sẽ bắt gặp một viên đá có hình dáng rất đẹp, vân đá tựa như đồ hình thái cực hoặc bản đồ Việt Nam, hoặc hình tượng Đức Phật,… và nó hút hồn anh. Từ nguồn cơn này, anh sẽ nẩy sinh tình yêu và hãy bắt đầu dấn thân vào cuộc chơi với đá.
                                       LÊ THU THÙY


Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

DU LỊCH

NÚI CHỨA CHAN

Núi Chứa Chan là một trong những ngọn núi lớn hiếm hoi của Nam bộ, vốn là nhánh cuối của dãy Trường Sơn vươn ra biển Đông. Nhìn xa núi giống hình bát úp, chạy theo hướng vòng cung gồm ba ngọn nối tiềp nhau, trên đỉnh mây mù lãng đãng, thế núi cao chót vót. Vào những ban mai hồng nắng, núi rực rỡ sắc tím xanh dưới ánh mặt trời, chiều tà, núi sừng sững một bóng xanh lam in trên nền trời xám, khi mù sương tháng mười, núi mờ ảo với những mảng mây trắng lững lờ tản mát trong không gian. 

          Có nhiều cách giải thích về địa danh núi Chứa Chan, tuy nhiên lối hiểu giản dị rằng Chứa Chan có nghĩa là chan chứa tình người là có sức thuyết phục nhất. Bởi chốn thâm sơn cùng cốc này vẫn còn giữ lại khá rõ nét hình ảnh của một lớp lưu dân Việt thời “mang gươm đi mở cõi”. Ngày nào cũng vậy, từ lúc 5giờ sáng lại thấy một vị tăng già ra phía góc núi thổi tù và bằng ốc báo hiệu một ngày mới. Tiếng tù và âm trầm vang xa, dội lại vách núi ngân dài như không dứt. Tiếng tù và gợi cho mỗi người hình dung âm hưởng gọi bầy của con người thuở hồng hoang. Với một chuyến chinh phục “đệ nhị thiên sơn” bạn không những được chiêm ngưỡng thiên nhiên kỳ thú mà còn rút ra được rất nhiều bài học về tình người nơi thâm sơn, cùng cốc. Theo sách BIÊN HÒA SỬ LƯỢC TOÀN BIÊN của Lương Văn Lựu thì: “Hòn Chứa Chan cao 800 thước gồm 3 ngọn núi: Lai Sơn, Nục Sơn, Liên Sơn còn trơ trơ như thiên thần khổng lồ đứng canh giữ đất địa Biên Hùng trên con đường thiết lộ thông suốt giang san. Trong chân núi khe Dạ Lao ngày đêm  tuôn chảy luồn qua bao nhiêu gộp đá, lùm mây sa đằng để trút nước xuống miền Long Khánh, tiếp nối ra sông Xích Lam nước lộn (Long Thành). Sau khi thiền sư hoá thác vân du, nay sửa thành Long cốc am tự và khu thạch tín cũng đã cạn rồi. Các trại sách bộ lạc thượng “Châu Mạ” vẫn còn chen chúc đìu hiu trên sườn non, dưới thung lũng, trong cảnh vắng lặng của rừng sâu, dưới ánh nắng mặt trời và trăng sao muôn thuở”.


Nằm án ngữ một bên trên đường Quốc lộ 1 thuộc địa phận huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, núi Chứa Chan vẫn giữ được nét hoang dã, nguyên sơ, tuy giờ đây cây rừng bị khai thác, tàn phá rất nhiều. Trên đường thiên lý Bắc-Nam, du khách sẽ có dịp chiêm ngưỡng vóc dáng hùng vĩ của núi từ Quốc lộ 1 hoặc Quốc lộ 20. Vào những ngày trời đẹp, đứng trên đỉnh Gia Lào phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh trời biển Phan Thiết, Vũng Tàu. Cả một cảnh quan bao la: trời, mây, non, nước hữu tình đủ làm say đắm lòng người. Núi Chứa Chan cũng là nơi phát nguyên của nhiều con suối: Gia Ui, Gia Liêu, Gia Lào nước trong xanh, mát lạnh quanh năm. Trên lưng chừng sườn núi xuất hiện nhiều “giếng tiên” vốn là những vũng nước nhỏ tụ trong các hốc đá và không bao giờ cạn. Trong suốt thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, các cán bộ, chiến sĩ đã chọn địa danh này làm nơi trú ẩn, và các giếng Tiên đã trở thành nguồn nước phục vụ cách mạng. Khó có thể tưởng tượng được trên đỉnh núi cao chót vót lại có vô số mạch nước ngầm mát lạnh ngày đêm tuôn trào. Cũng nhờ nguồn nước này mà vào mùa nắng hạn, trong khi nhiều vùng núi khác cây cối cằn khô thì thảm thực vật trên núi Chứa Chan vẫn xanh tươi. Leo núi giữa ngày hè nắng gắt, du khách sẽ được tận hưởng không khí mát lạnh trong lành và càng lên cao, càng cảm thấy phấn khích, sảng khoái. Đường lên núi ngào ngạt hương hoa đào, tiếng chim rừng vang ca, đến độ cao 600m du khách sẽ còn được nghe tiếng nước chảy réo rắt từ các khe đá dù đang là cao điểm mùa khô. Hàng trăm mạch nước len lỏi chảy giữa khe đá trên các bờ vách lưng chừng sườn núi  hợp dòng tạo thành hai con suối lớn là suối Tôm và suối Tiên, trong đó có chín mạch lớn được gọi là Cửu long môn (chín miệng rồng). Nhiều bậc cao niên gắn bó gần hết đời mình với vùng đất này vẫn không xác định được vị trí chính xác của chín miệng rồng, nhưng các giai thoại xung quanh Cửu long môn thì vô cùng kỳ thú. Qua truyền miệng của các già làng thì thưở còn bôn ba trên đường phục quốc, ngang qua vùng này, nhận thấy đỉnh núi Chứa Chan có lợi thế về quân sự và là một địa thế quan trọng, từ trên đỉnh có thể quan sát bao quát cả vùng rộng lớn nên vua Gia Long nghĩ đến chuyện cho quân đồn trú tại núi. Binh tướng của nhà vua đã phát hiện được chín long mạch vô cùng quí báu giữa vùng đất khô cằn. Cửu long môn sau đó được ngụy trang, che giấu. Rồi cùng với thời gian, chiến tranh và những biến đổi tự nhiên một số long mạch hoàn toàn khuất lấp.Cho đến giờ vẫn chưa một ai khám phá hết chín miệng rồng này dù nước vẫn tuôn chảy quanh năm”, dòng suối Tôm nằm ven ngôi chùa cổ Bửu Phong thì ken đặc giống tôm suối bé li ti, thân trong vắt là một trong những long mạch lộ thiên mà du khách dễ dàng nhận biết.

          Tham quan núi Chứa Chan là dịp để du khách tranh thủ khám phá tài nguyên rừng. Hệ thực vật đa dạng và phong phú với hơn 300 loài gỗ quý như: gõ, mật, giáng hương, cẩm lai, bằng lăng,…hoa phong lan tranh nhau khoe sắc, cây ăn trái như: xoài, mít, mận, bơ,… mọc lác đác sườn núi. Dược thảo như: sắn dây, quế, trầm hương,… vừa mọc tự nhiên vừa được con người lai tạo ươm trồng. Thế giới động vật gồm: huơu, nai, mang, ca tong, cheo, bò rừng, cọp, voi, trăn, chồn, thỏ, nhím,…ngày nay các loài thú quý hiếm này không còn được bảo tồn và bị săn bắn gần hết. Nhiếu người trong vùng cho biết chỉ cách đây chừng 20 năm, thú hoang vẫn còn từ rừng núi chạy giỡn ngang đường. Đặc biệt vào thuở khai hoang, cọp xuất hiện khá nhiều, loài thú dữ này là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với những lưu dân Việt vào đây lập nghiệp. Trên đường lên chùa Gia Lào còn lưu dấu tích của “ông ba mươi” tại một ngôi miễu nhỏ. Núi Gia Lào nằm gần đỉnh Chứa Chan, ở độ cao khoảng 800 m, với quãng đường gần 3,2 km tính từ chân núi lên. Đây là điểm thu hút du khách, nhất là vào các ngày lễ, Tết, số lượng khách hàng hương đông lên đến cả chục hàng ngàn người. Chùa Gia Lào được xây dựng theo cấu trúc truyền thống của các ngôi chùa cổ ở vùng Nam Bộ. Tường xây, mái ngói âm dương, gác kèo bằng gỗ, phần chánh điện mái vòm. Ngôi chùa tọa lạc trên một hang đá có dáng Hàm Rồng. Toàn thể kiến trúc chùa đều dựa theo những hang động thiên nhiên, tạo nên nét độc đáo giữa chốn thâm nghiêm hùng vĩ của núi rừng. Men theo con đường lên đỉnh phía sau chùa, vượt ngọn thứ hai du khách như đang lạc vào chốn bồng lai bởi cảnh vật xung quanh đều được mây mù che phủ. Đi tiếp sẽ thấy một con đường hẹp vắt qua vực sâu, mùa mưa trơn trợt, khách phải đu theo dây mây rừng mới qua phía bờ bên kia an toàn, sơ sẩy là ngã. Thế nhưng, vượt qua vực sâu thì trước mắt bạn một cảnh quan thơ mộng hiện ra: dòng suối Tiên trong vắt, nước chảy róc rách quanh năm, có cây đa dính chùm ba gốc ở lưng chừng núi làm tăng thêm vẻ linh thiêng huyền bí. Người xưa thường nói “Thần cây Đa” ý nói Thần thường lấy cây đa làm nơi trú ẩn, chứng minh thêm cho các huyền thoại được truyền từ nhiều đời của vùng sơn cước này. 


Trải qua những biến thiên lịch sử, đặc biệt trong qúa trình mở mang bờ cõi về vùng đất mới phương nam, núi Chứa Chan có lẽ là điểm dừng chân của các thế hệ lưu dân người Việt. Tương truyền công chúa Nguyễn Phúc Ngọc Vạn, con gái Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, vợ vua Chân Lạp Chey Chetta II, đã đặt chân đến vùng đất này, thấy phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc, bà đã cho dựng chùa để thờ phụng Phật. Dân cư quanh vùng đều tin tưởng núi có một uy linh kỳ bí vì thế đường lên dốc núi cheo leo như vậy mà có đến bốn ngôi chùa. Hàng năm, khách hành hương đến viếng chùa ngắm cảnh rất đông. Núi cao, rừng rậm, dốc đá cheo leo, suối chảy róc rách. Du khách đến đây là tìm về với sự tĩnh lặng và trong lành của thiên nhiên.  

Chùa Bửu Quang cổ là một tịnh cốc nhỏ nằm trong hang đá do Thiền sư Ngô Chân thuộc đời 39 phái Lâm Tế khai sơn. Sau khi Thiền sư vân du về núi Trấn Biên ( Bà Rịa) lập chùa, dân địa phương tưởng nhớ nhà sư bèn lấy đá lấp kín cửa hang. Từ chân núi lên chùa cổ phải đi theo những bậc đá men vòng quanh triền núi, vượt qua dốc đá dựng đứng mới tới nơi. Toạ lạc ở độ cao 660m, chùa nằm giữa lưng chừng núi, lưng dựa vào vách núi mặt chính diện quay về hướng Đông, đỉnh núi quanh năm phủ mờ mây trắng, tạo cho thiền môn vẻ thanh trần thoát tục. Từ đây nhìn xuống chân núi là thung lũng xanh ngút ngàn cây, nối liền những cánh đồng với những ô ruộng, vườn cây xanh tươi tựa như bàn cờ và thị trấn Gia Ray rực rỡ ánh đèn vào đêm. Bửu Quang tự cũng là ngôi chùa cổ duy nhất của vùng được xếp hạng di tích lịch sử quốc gia. Đây là căn cứ địa kháng chiến của Đảng bộ huyện Xuân Lộc.

 Với ý nghĩa tâm linh hướng về cội nguồn văn hóa dân tộc và niềm tín ngưỡng thiêng liêng một địa linh, chùa Gia Lào chính là nơi thu hút đông đảo khách thập phương hành hương nhất là vào các ngày lễ lớn của phật giáo: rằm tháng tư và rằm tháng bảy. Mới đây Công ty Cổ phần Du lịch cáp treo Gia Lào đã ra đời, chính thức khởi động dự án xây dựng tuyến đường cáp cuốn đưa khách đi từ chân núi lên đỉnh núi bằng những toa tàu được thiết kế đặc biệt, lạ mắt. Đây là một loại hình vận chuyển mới chưa từng xuất hiện ở Việt Nam, chắc hẳn sẽ đem lại cho du khách nhiều cảm giác thú vị  trong cuộc du hành.

                                                                LÊ THU THÙY

BÀI Đăng THEO THỨ TỰ NGÀY THÁNG

TRUYỆN NGẮN

TẬP TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC                    TÁC GIẢ: LÊ THU THÙY                            1. NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA               ...