Danh sách Blog của Tôi

Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

DU LỊCH

NÚI CHỨA CHAN

Núi Chứa Chan là một trong những ngọn núi lớn hiếm hoi của Nam bộ, vốn là nhánh cuối của dãy Trường Sơn vươn ra biển Đông. Nhìn xa núi giống hình bát úp, chạy theo hướng vòng cung gồm ba ngọn nối tiềp nhau, trên đỉnh mây mù lãng đãng, thế núi cao chót vót. Vào những ban mai hồng nắng, núi rực rỡ sắc tím xanh dưới ánh mặt trời, chiều tà, núi sừng sững một bóng xanh lam in trên nền trời xám, khi mù sương tháng mười, núi mờ ảo với những mảng mây trắng lững lờ tản mát trong không gian. 

          Có nhiều cách giải thích về địa danh núi Chứa Chan, tuy nhiên lối hiểu giản dị rằng Chứa Chan có nghĩa là chan chứa tình người là có sức thuyết phục nhất. Bởi chốn thâm sơn cùng cốc này vẫn còn giữ lại khá rõ nét hình ảnh của một lớp lưu dân Việt thời “mang gươm đi mở cõi”. Ngày nào cũng vậy, từ lúc 5giờ sáng lại thấy một vị tăng già ra phía góc núi thổi tù và bằng ốc báo hiệu một ngày mới. Tiếng tù và âm trầm vang xa, dội lại vách núi ngân dài như không dứt. Tiếng tù và gợi cho mỗi người hình dung âm hưởng gọi bầy của con người thuở hồng hoang. Với một chuyến chinh phục “đệ nhị thiên sơn” bạn không những được chiêm ngưỡng thiên nhiên kỳ thú mà còn rút ra được rất nhiều bài học về tình người nơi thâm sơn, cùng cốc. Theo sách BIÊN HÒA SỬ LƯỢC TOÀN BIÊN của Lương Văn Lựu thì: “Hòn Chứa Chan cao 800 thước gồm 3 ngọn núi: Lai Sơn, Nục Sơn, Liên Sơn còn trơ trơ như thiên thần khổng lồ đứng canh giữ đất địa Biên Hùng trên con đường thiết lộ thông suốt giang san. Trong chân núi khe Dạ Lao ngày đêm  tuôn chảy luồn qua bao nhiêu gộp đá, lùm mây sa đằng để trút nước xuống miền Long Khánh, tiếp nối ra sông Xích Lam nước lộn (Long Thành). Sau khi thiền sư hoá thác vân du, nay sửa thành Long cốc am tự và khu thạch tín cũng đã cạn rồi. Các trại sách bộ lạc thượng “Châu Mạ” vẫn còn chen chúc đìu hiu trên sườn non, dưới thung lũng, trong cảnh vắng lặng của rừng sâu, dưới ánh nắng mặt trời và trăng sao muôn thuở”.


Nằm án ngữ một bên trên đường Quốc lộ 1 thuộc địa phận huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, núi Chứa Chan vẫn giữ được nét hoang dã, nguyên sơ, tuy giờ đây cây rừng bị khai thác, tàn phá rất nhiều. Trên đường thiên lý Bắc-Nam, du khách sẽ có dịp chiêm ngưỡng vóc dáng hùng vĩ của núi từ Quốc lộ 1 hoặc Quốc lộ 20. Vào những ngày trời đẹp, đứng trên đỉnh Gia Lào phóng tầm mắt bao quát toàn cảnh trời biển Phan Thiết, Vũng Tàu. Cả một cảnh quan bao la: trời, mây, non, nước hữu tình đủ làm say đắm lòng người. Núi Chứa Chan cũng là nơi phát nguyên của nhiều con suối: Gia Ui, Gia Liêu, Gia Lào nước trong xanh, mát lạnh quanh năm. Trên lưng chừng sườn núi xuất hiện nhiều “giếng tiên” vốn là những vũng nước nhỏ tụ trong các hốc đá và không bao giờ cạn. Trong suốt thời kỳ kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, các cán bộ, chiến sĩ đã chọn địa danh này làm nơi trú ẩn, và các giếng Tiên đã trở thành nguồn nước phục vụ cách mạng. Khó có thể tưởng tượng được trên đỉnh núi cao chót vót lại có vô số mạch nước ngầm mát lạnh ngày đêm tuôn trào. Cũng nhờ nguồn nước này mà vào mùa nắng hạn, trong khi nhiều vùng núi khác cây cối cằn khô thì thảm thực vật trên núi Chứa Chan vẫn xanh tươi. Leo núi giữa ngày hè nắng gắt, du khách sẽ được tận hưởng không khí mát lạnh trong lành và càng lên cao, càng cảm thấy phấn khích, sảng khoái. Đường lên núi ngào ngạt hương hoa đào, tiếng chim rừng vang ca, đến độ cao 600m du khách sẽ còn được nghe tiếng nước chảy réo rắt từ các khe đá dù đang là cao điểm mùa khô. Hàng trăm mạch nước len lỏi chảy giữa khe đá trên các bờ vách lưng chừng sườn núi  hợp dòng tạo thành hai con suối lớn là suối Tôm và suối Tiên, trong đó có chín mạch lớn được gọi là Cửu long môn (chín miệng rồng). Nhiều bậc cao niên gắn bó gần hết đời mình với vùng đất này vẫn không xác định được vị trí chính xác của chín miệng rồng, nhưng các giai thoại xung quanh Cửu long môn thì vô cùng kỳ thú. Qua truyền miệng của các già làng thì thưở còn bôn ba trên đường phục quốc, ngang qua vùng này, nhận thấy đỉnh núi Chứa Chan có lợi thế về quân sự và là một địa thế quan trọng, từ trên đỉnh có thể quan sát bao quát cả vùng rộng lớn nên vua Gia Long nghĩ đến chuyện cho quân đồn trú tại núi. Binh tướng của nhà vua đã phát hiện được chín long mạch vô cùng quí báu giữa vùng đất khô cằn. Cửu long môn sau đó được ngụy trang, che giấu. Rồi cùng với thời gian, chiến tranh và những biến đổi tự nhiên một số long mạch hoàn toàn khuất lấp.Cho đến giờ vẫn chưa một ai khám phá hết chín miệng rồng này dù nước vẫn tuôn chảy quanh năm”, dòng suối Tôm nằm ven ngôi chùa cổ Bửu Phong thì ken đặc giống tôm suối bé li ti, thân trong vắt là một trong những long mạch lộ thiên mà du khách dễ dàng nhận biết.

          Tham quan núi Chứa Chan là dịp để du khách tranh thủ khám phá tài nguyên rừng. Hệ thực vật đa dạng và phong phú với hơn 300 loài gỗ quý như: gõ, mật, giáng hương, cẩm lai, bằng lăng,…hoa phong lan tranh nhau khoe sắc, cây ăn trái như: xoài, mít, mận, bơ,… mọc lác đác sườn núi. Dược thảo như: sắn dây, quế, trầm hương,… vừa mọc tự nhiên vừa được con người lai tạo ươm trồng. Thế giới động vật gồm: huơu, nai, mang, ca tong, cheo, bò rừng, cọp, voi, trăn, chồn, thỏ, nhím,…ngày nay các loài thú quý hiếm này không còn được bảo tồn và bị săn bắn gần hết. Nhiếu người trong vùng cho biết chỉ cách đây chừng 20 năm, thú hoang vẫn còn từ rừng núi chạy giỡn ngang đường. Đặc biệt vào thuở khai hoang, cọp xuất hiện khá nhiều, loài thú dữ này là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với những lưu dân Việt vào đây lập nghiệp. Trên đường lên chùa Gia Lào còn lưu dấu tích của “ông ba mươi” tại một ngôi miễu nhỏ. Núi Gia Lào nằm gần đỉnh Chứa Chan, ở độ cao khoảng 800 m, với quãng đường gần 3,2 km tính từ chân núi lên. Đây là điểm thu hút du khách, nhất là vào các ngày lễ, Tết, số lượng khách hàng hương đông lên đến cả chục hàng ngàn người. Chùa Gia Lào được xây dựng theo cấu trúc truyền thống của các ngôi chùa cổ ở vùng Nam Bộ. Tường xây, mái ngói âm dương, gác kèo bằng gỗ, phần chánh điện mái vòm. Ngôi chùa tọa lạc trên một hang đá có dáng Hàm Rồng. Toàn thể kiến trúc chùa đều dựa theo những hang động thiên nhiên, tạo nên nét độc đáo giữa chốn thâm nghiêm hùng vĩ của núi rừng. Men theo con đường lên đỉnh phía sau chùa, vượt ngọn thứ hai du khách như đang lạc vào chốn bồng lai bởi cảnh vật xung quanh đều được mây mù che phủ. Đi tiếp sẽ thấy một con đường hẹp vắt qua vực sâu, mùa mưa trơn trợt, khách phải đu theo dây mây rừng mới qua phía bờ bên kia an toàn, sơ sẩy là ngã. Thế nhưng, vượt qua vực sâu thì trước mắt bạn một cảnh quan thơ mộng hiện ra: dòng suối Tiên trong vắt, nước chảy róc rách quanh năm, có cây đa dính chùm ba gốc ở lưng chừng núi làm tăng thêm vẻ linh thiêng huyền bí. Người xưa thường nói “Thần cây Đa” ý nói Thần thường lấy cây đa làm nơi trú ẩn, chứng minh thêm cho các huyền thoại được truyền từ nhiều đời của vùng sơn cước này. 


Trải qua những biến thiên lịch sử, đặc biệt trong qúa trình mở mang bờ cõi về vùng đất mới phương nam, núi Chứa Chan có lẽ là điểm dừng chân của các thế hệ lưu dân người Việt. Tương truyền công chúa Nguyễn Phúc Ngọc Vạn, con gái Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, vợ vua Chân Lạp Chey Chetta II, đã đặt chân đến vùng đất này, thấy phong cảnh hữu tình, non xanh nước biếc, bà đã cho dựng chùa để thờ phụng Phật. Dân cư quanh vùng đều tin tưởng núi có một uy linh kỳ bí vì thế đường lên dốc núi cheo leo như vậy mà có đến bốn ngôi chùa. Hàng năm, khách hành hương đến viếng chùa ngắm cảnh rất đông. Núi cao, rừng rậm, dốc đá cheo leo, suối chảy róc rách. Du khách đến đây là tìm về với sự tĩnh lặng và trong lành của thiên nhiên.  

Chùa Bửu Quang cổ là một tịnh cốc nhỏ nằm trong hang đá do Thiền sư Ngô Chân thuộc đời 39 phái Lâm Tế khai sơn. Sau khi Thiền sư vân du về núi Trấn Biên ( Bà Rịa) lập chùa, dân địa phương tưởng nhớ nhà sư bèn lấy đá lấp kín cửa hang. Từ chân núi lên chùa cổ phải đi theo những bậc đá men vòng quanh triền núi, vượt qua dốc đá dựng đứng mới tới nơi. Toạ lạc ở độ cao 660m, chùa nằm giữa lưng chừng núi, lưng dựa vào vách núi mặt chính diện quay về hướng Đông, đỉnh núi quanh năm phủ mờ mây trắng, tạo cho thiền môn vẻ thanh trần thoát tục. Từ đây nhìn xuống chân núi là thung lũng xanh ngút ngàn cây, nối liền những cánh đồng với những ô ruộng, vườn cây xanh tươi tựa như bàn cờ và thị trấn Gia Ray rực rỡ ánh đèn vào đêm. Bửu Quang tự cũng là ngôi chùa cổ duy nhất của vùng được xếp hạng di tích lịch sử quốc gia. Đây là căn cứ địa kháng chiến của Đảng bộ huyện Xuân Lộc.

 Với ý nghĩa tâm linh hướng về cội nguồn văn hóa dân tộc và niềm tín ngưỡng thiêng liêng một địa linh, chùa Gia Lào chính là nơi thu hút đông đảo khách thập phương hành hương nhất là vào các ngày lễ lớn của phật giáo: rằm tháng tư và rằm tháng bảy. Mới đây Công ty Cổ phần Du lịch cáp treo Gia Lào đã ra đời, chính thức khởi động dự án xây dựng tuyến đường cáp cuốn đưa khách đi từ chân núi lên đỉnh núi bằng những toa tàu được thiết kế đặc biệt, lạ mắt. Đây là một loại hình vận chuyển mới chưa từng xuất hiện ở Việt Nam, chắc hẳn sẽ đem lại cho du khách nhiều cảm giác thú vị  trong cuộc du hành.

                                                                LÊ THU THÙY

DU LỊCH


THÁC HOÀ BÌNH  

Tắm trong màu nắng ấm áp giữa thu, nhìn từ xa, thác Hòa Bình lung linh huyền ảo tựa khung cảnh từ truyện tích Lưu Nguyễn lạc lối thiên thai. Từng đôi chim xanh sải cánh bay vút nền trời. Đường núi quanh co với  nhiều đoạn khúc khuỷu, gập ghềnh làm gian nan bước du hành. Vượt qua một tầng thác, mệt nhoài, tựa lưng vách đá, tận hưởng không khí mát lạnh của vùng núi cao bất chợt thấy ta là thác đổ. Giữa khung cảnh núi rừng thơ mộng, dòng nước róc rách đổ êm đềm suốt ngày đêm. Từ trên đầu nguồn, thác nước như một tầm thàm bạc, trải dài, tỏa sáng cả vùng đồi núi.

 Sự phát hiện ra mối giao cảm giữa thiên nhiên và con người sẽ là một bước đột khởi nâng tâm thức mỗi người lên một tầm cao mới. Vì thế, những chuyến du lịch, dã ngoại, tìm về thưởng lãm núi, non, sông suối,… danh thắng, địa linh sẽ đem lại cho con người sức khỏe và sự tương hợp, tương sinh với đất trời. Trên miền bán sơn địa Đồng Nai có khá nhiều danh lam, địa vật để du khách từ Tp.HCM và những vùng phụ cận tìm đến liên kết, giao hòa. Thác Hòa Bình thuộc địa phận xã Phú Sơn (huyện Tân Phú tỉnh Đồng Nai và giáp ranh Lâm Đồng) là một cảnh quan tuyệt đẹp. Từ trường THCS Phú Sơn, bạn có thể trông thấy những dải mây mỏng trôi lững lờ trên đỉnh thác giữa núi rừng thơ mộng. 

  Trong ngôi chùa Linh Phú cổ kính, Đại đức Thích Pháp Cần, người xuất gia tu hành tại chùa từ năm 1967 đến nay và hiện đang là sư trụ trì cho biết từ khoảng thập niên 40-50 của thế kỷ trước, thác Hòa Bình được biết đến nhưng cho đến nay cũng mới chỉ có dân quanh vùng đến khu vực này. Núi rừng nơi đây hoang vu và cảnh chùa u tịch, thỉnh thoảng hàng tháng trời mới có một nhóm khách du lịch tìm đến tham quan. Nằm ngay phía sau chùa Linh Phú cổ kính, dường như thác Hòa Bình vẫn còn giữ nguyên vẻ đẹp hoang sơ và chưa được nhiều người biết đến. Giữa khung cảnh núi rừng thơ mộng dòng nước róc rách đổ êm đềm suốt ngày đêm. 

Hành trình của thác Hòa Bình khá ngắn ngủi nhưng đẹp như một bài thơ. Từ trên đầu nguồn, thác nước tựa tầm thảm bạc, trải dài, tỏa sáng cả vùng đồi núi. Nơi phát nguồn là khe Thanh Lương, nằm ở lưng chừng một ngọn đồi có hình thế tựa chiếc bát úp, cao chừng 300m. Băng qua những vách đá chênh vênh, càng tiến xa, khe càng mở rộng và dần hình thành thác nước có độ dốc ước chừng khoảng 100m với năm tầng nước tráng lệ đổ hiền hòa từ trên tầng cao xuống trũng rộng, thấp hơn. Tên thác Hòa Bình thể hiện đúng tính chất của thác, êm đềm, hữu tình mà không kém phần thơ mộng.

Du khách có thể đến địa điểm tham quan bằng cách băng qua đỉnh thác từ hướng đồi Sầu riêng vì đường này tương đối dễ đi, nhưng cái thú du ngoạn ngược từ trên đỉnh xuống để xem phong cảnh không đủ sức hấp dẫn với người ưa thích mạo hiểm, khám phá và đường đi bị chia năm, cắt bảy cần phải có hướng dẫn viên để khỏi lạc lối vào rừng.


Hướng thứ hai được chọn để đến với thác là một sạn đạo ngoèn ngoèo bên hông chùa, gọi là sạn đạo vì ngay trên mặt đường lởm chởm đá tai voi. Dường như hướng lên thác quá hiểm trở nên người ta phải mở lối mòn ngay trên những khối đá nhỏ, len lỏi, luồn lách giữa sườn đồi và nhiều người đi nên mới dần dần hình thành con đường. Bắt đầu từ đoạn chùa Phú Linh, qua khỏi trường THCS Phú Sơn, men theo hướng tiếng thác nước đổ ầm ì độ khoảng vài trăm mét ta sẽ đến chân thác. Từ khu vực chân thác trở lên, đoạn đường “sạn đạo” càng lúc càng hiểm trở, có những đoạn dốc chênh vênh với một lối mòn vắt vẻo sát sườn đồi. Men theo từng gờ đá, đu níu các cành nhánh, lau lách, dây leo, thận trong di chuyển từng bước một, chỉ cần sơ sễnh là có thể bị trượt chân té xuống triền núi dựng đứng tua tủa đá bên dưới. Nhưng hình như càng mạo hiểm thì càng tăng thêm cảm giác thú vị vì dòng thác tuyệt đẹp chảy sát cạnh bên như cứ thúc giục bước chân người hành trình lên phía trước để khám phá. Đến tầng thác thứ hai thì ngay cả lối đi men sườn thác cũng không còn nữa, muốn lên đến đỉnh thác chỉ còn một cách duy nhất là tiến vào khu vực lòng thác rồi tìm cách bám đá trèo ngược dòng nước để ngược nguồn.

Từ trên đỉnh cao hơn 50m, nước tung tóe, đổ xuống trắng xóa tầng thác thấp hơn, tràn qua những phiến đá phẳng mòn và tiếp tục trút ào ạt vang động núi rừng. Với sự xâm thực, bào mòn của dòng nước, những ghềnh đá nơi đây được gọt đẽo từng góc cạnh, gờ, bệ nên chúng ta có thể bám vào để vượt thác, những thân dây leo cứng cáp, rắn chắc rủ xuống từ phía trên cao cũng là một trong những điểm bám tin cậy. Càng lên cao, cảnh quan của Thác Hoà Bình càng đẹp: những tàng cổ thụ uốn mình rợp mát, dòng nước buốt lạnh, trong lành chảy róc rách mời gọi, vô số những hốc đá có đủ mọi hình thế như hàm ếch, mõm rồng, hàm sấu,… trông vừa cổ quái vừa kỳ ảo, có hốc đá mở to như hang động, rêu phủ xanh mờ như lối vào chốn thiên thai bị phong kín, hàng nghìn năm không dấu chân người.

Làn sương mờ huyền ảo quanh năm bao phủ khu vực đỉnh thác. Khí núi mát lạnh, khung cảnh thiên nhiên thoáng đãng, nhưng đã lên đến đây, bước chân của khách bộ hành cũng bắt đầu rời rã. Nằm dài trên phiến đá, hít thật sâu nguồn không khí trong lành, bạn sẽ cảm thấy được máu đang chạy rần rật trong huyết quản, người khỏe khoắn hẳn ra và mọi ô nhiễm hồng trần hoàn toàn được thanh lọc.

Tuy không hùng vĩ như thác Pongour, thác Gougah, thác hang Cọp của Đà Lạt vì lưu lượng nước ít, đỉnh cao, độ dốc của thác cũng không bằng, nhưng thác Hoà Bình lại có các ưu thế mà những “ông lớn” kia không thể nào sánh được. Chỉ ở thác Hoà Bình bạn mới có thể đến được đỉnh thác bằng cách leo ngược dòng lên đỉnh, một sự chinh phục tuyệt vời với cảm giác phiêu lưu mạo hiểm thật độc đáo. Và chỉ ở Hoà Bình, bạn mới có thể tận hưởng hết được vẻ đẹp hoang sơ của thiên nhiên vì nơi đây chưa có bàn tay con người can thiệp vào.


Đứng trên đầu ngọn thác, bạn hãy mở rộng tầm mắt ngắm nhìn phong cảnh trữ tình: rừng lá xanh xanh hòa cùng màu xanh bao la của những vườn cây ăn trái thuộc huyện ĐaHoay (Lâm Đồng) và RôMô (Đức Linh, tỉnh Bình Thuận). Phía đầu nguồn, dòng nước ào ạt tuôn đổ đêm ngày tưới mát cho những thửa ruộng bậc thang ven chân sườn đồi. Ẩn hiện giữa thác nước và bạt ngàn cây cối là những mái nhà nhấp nhô hiền hòa của đồng bào các dân tộc thiểu số. Phía dưới chân thác là một thung lũng trải rộng, thấp thoáng cánh cò bay lượn giữa đồng trảng mênh mông. Thác Hoà Bình phát nguồn từ khe Thanh Lương, khi đổ xuống đây chỉ còn là một dòng nước róc rách chảy quanh co ngang qua thung lũng. 

Nếu muốn thực hiện tour khám phá thác Hoà Bình, các bạn cần nhớ điều đầu tiên là phải chọn trang phục sao cho gọn nhẹ, đi giày ba ta hoặc giày thể thao có độ bám tốt sẽ thích hợp cho chuyến dã ngoại thú vị này. Và nhớ mang theo thức ăn, nước uống vì nơi đây chưa có dịch vụ ẩm thực phục vụ, hoặc nếu quên, bạn có thể ghé chùa Linh Phú để dùng cơm chay với các vị sư nơi đây, cửa Thiền lúc nào cũng rộng mở cho khách thập phương. Bạn là người thích tìm hiểu giá trị nghệ thuật của chùa chiền thì ngôi chùa Linh Phú hẻo lánh của dòng Thiền phái Nam tông, được xây dựng theo lối kiến trúc chùa cổ Khơme độc đáo rất ít gặp ở miền Đông, còn lưu lại nhiều dấu ấn độc đáo của nền văn hóa chùa tháp sẽ đem đến cho bạn những ấn tượng khó phai mờ.

Hằng nhớ, cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có một lời ca bàng bạc chất thơ và huyền ảo như một mặc khải trong kinh điển:

Một đêm thấy ta là thác đổ

Tỉnh ra có khi còn nghe

Dường như trong đời, không ít người kinh nghiệm cái nghịch lý lớn lao là suốt cuộc đời vắt kiệt sức mình để lao lên phía trước, đặc biệt là về phía đô thị, và những nơi ánh sáng phù hoa để thiêu cháy mình trong mọi khát vọng thành đạt công danh, hoặc giả chỉ là để hoàn thành trách nhiệm với chính sự sống của bản thân bằng một cuộc mưu sinh vô cùng cần thiết và không kém khốc liệt, để rồi, khi quá căng thẳng, mỏi mệt, lo âu với những bon chen, và cố sức, họ chợt phát hiện ra những vùng không gian bao la, yên tĩnh và êm đềm. Nơi đó thiên nhiên hoang sơ nhưng đầy bao dung như người mẹ hiền chờ đợi những đứa con của mình về nương náu để tìm một sự yên ổn, bình tâm.

Hãy một lần đến với thác Hòa Bình để thấy mình là thác đổ.

lê Thu Thùy

VĂN HỌC


“BẦU TRỜI ĐÊM VÀ NHỮNG VẾT THƯƠNG XUYÊN THẤU” CỦA OCEAN VƯƠNG
                                                                          Lê Thu Thùy

Giải thưởng TS Eliot mang tên nhà văn Thomas Stearn Eliot - nhà thơ, nhà viết kịch, nhà phê bình văn học Anh gốc Mỹ đoạt giải Nobel Văn học năm 1948. Giải được sáng lập bởi Hiệp hội Sách thơ vào năm 1993 và đang được điều hành bởi Quỹ TS Eliot.   
          Trí tuệ, không còn nghi ngờ gì nữa, là một cái gì đó thần thánh hơn và không bị lệ thuộc vào sự mê đắm. Hướng sự tập trung chú ý của nhà thơ đến thơ ca là nhiệm vụ đáng được hoan nghênh, bởi vì nó giúp ta có thể đánh giá một cách công bằng hơn những bài thơ hay cũng như những bài thơ dở.
Những người yêu thơ trong thời kỳ tiền hiện đại đã sống sót với chế độ ăn kiêng nghèo nàn hoặc là “sự suy tàn” của những năm sau 1890. Những đoản văn của Eliot của cuộc sống hiện đại (lúc mỉa mai, lúc bi thương) và sự trầm tư mặc tưởng của nó đã giác ngộ thơ ca Mỹ đến với một trí thông minh phức cảm tưởng chừng như đã mất. Nỗi đau buồn xé nằm dưới tác phẩm mỉa mai tĩnh tại của Eliot đã không mất đi trong độc giả - những người bỗng nhiên cảm thấy rằng khi hiểu Eliot, họ hiểu được chính bản thân mình.
          Eliot mất năm 1965. Như ý nguyện của mình, ông được chôn cất ở East Coker - một ngôi làng ở vùng Somersetshire nước Anh, cùng với tổ tiên, để lại dòng sông Mississippi cùng cuộc đời tha hương. Thế nhưng ông đã có một cuộc đời vẻ vang của một anh hùng: Năm 1948, Eliot được trao tặng giải Nobel văn học. Phần tiền thưởng được dùng để thành lập quỹ TS Eliot, giành cho giải thưởng văn chương Thomas Stearn Eliot thường niên.
Giải thưởng TS Eliot năm nay vừa được công bố; đây là một trong những giải thưởng văn chương quan trọng nhất của Anh quốc, được ví với Pulitzer của Mỹ. Ocean Vương - tác giả 29 tuổi, người gốc Việt đang sống tại Mỹ - được tôn vinh với tập thơ đầu tay Night sky with exit wounds. (Bầu trời đêm và những vết thương xuyên thấu).
Văn hóa truyền thống quy định con người, tạo ra những khuôn mẫu tư tưởng, khuôn mẫu ứng xử, thậm chí khuôn mẫu tình cảm… Truyền thống văn hóa, bởi vậy, là một gánh nặng quá khứ, một thứ cây cao bóng cả, có thể bóp ghẹt hoặc làm mất bóng những cá nhân sáng tạo, đặc biệt là sáng tạo Văn học nghệ thuật. Vì thế những nghệ sĩ kiệt xuất bao giờ cũng là người vừa nắm vững truyền thống, vừa phá vỡ truyền thống, đúng hơn nắm vững để mà phá vỡ. Hoặc nói theo nhà thơ Lê Đạt, truyền thống là ga đi chứ không phải ga đến cho những con tàu.
      “Khi người ta hỏi
con đến từ đâu,
hãy cho họ biết tên con
được xẻ thịt từ cái miệng sún
của người đàn bà phôi thai từ chiến tranh.
Rằng con không được sinh ra
mà bò ra, đầu đi trước
– bò vào trận đói khát của đàn chó. 
                      ….
(Đầu - đi - trước – Thơ Ocean Vương)


Phản ảnh về hậu quả của chiến tranh qua ba thế hệ, tập thơ đầu của Ocean Vương, 29 tuổi, "Night Sky With Exit Wounds," được trao giải Forward Prize cho hạng mục tập thơ đầu tay hay nhất. 
Tập thơ này cũng được trao giải Whiting và Thom Gunn, và được nhà phê bình Kate Kellaway (Observer) đánh giá rất cao.
Ocean Vương viết: Là sản phẩm của chiến tranh, tất cả chúng ta đều thừa hưởng bi kịch từ những vết thương của cuộc chiến. Cha tôi kế thừa vết thương. Cậu tôi kế thừa vết thương, sống lạc lõng, dằn vặt với những nỗi đau đớn và mất mát. Đây là con đường đã được định sẵn cho cuộc sống người Việt mình..”.
Trong mục phê bình thơ, Kate Kellaway miêu tả tập thơ là "con đường dẫn cho một cuộc đời mà trong đó sự bạo lực và tính nhạy cảm luôn va chạm nhau." Nhà phê bình Michiko Kakutani (New York Times) cũng ca ngợi tính chính xác trong việc sử dụng từ ngữ "gợi nhớ tới một tác phẩm của Emily Dickinson. Không chỉ vậy, âm thanh và nhịp điệu trong từng câu, từng đoạn cũng mang hơi hướm của Gerard Manley Hopkins." 
          Khi đọc tuyển tập “Night Sky With Exit Wounds” của Ocean Vương, tôi rơi sâu vào thế giới chữ nghĩa mầu nhiệm của anh.
          Là một nhà ảo thuật ngôn ngữ, Ocean Vương cuốn ta vào cơn lốc của những vần thơ say nghiện. Ở một dòng tĩnh lặng, thơ anh dỗ dành, an ủi, ngay sau đó ném ta vào những biến động bầm dập.
          Thơ anh như chính con người anh, diễn đạt một cuộc đấu tranh liên tục, sự phức tạp nội tâm, cũng như những tình cảm từ kinh nghiệm của một người Mỹ gốc Việt sống với những ảnh hưởng, hậu quả từ chiến tranh, từng theo cha mẹ vào trại tỵ nạn sống khi mới được 2 tuổi. 
Thơ anh, mặc dù viết bằng tiếng Anh, thể hiện một tâm hồn Việt mãnh liệt và nỗi ám ảnh khôn cùng về quê hương.
          Ocean Vương được chọn là người chiến thắng khi các giám khảo Herbert, James Lasdun, Helen Mort chọn anh từ một danh sách rút gọn gồm 10 ứng viên khác.
Tập thơ chứa đựng bí mật tâm hồn của những người nhập cư, sự khác biệt giữa các thế hệ, quan hệ với quá khứ, cha ông, nguồn cội… Tập thơ cũng đưa ra những quan điểm tuyệt vời về thế giới.
Trên những trang viết về Ocean Vương, ta gặp đâu đó một cuộc trao đổi khá thân tình của Thắng Đào và anh:
[ Thắng Đào: Là người Việt, việc nói cho gia đình biết anh là người đồng tính có khó khăn không?
          Ocean Vương: Tôi nói với mẹ là tôi cần phải nói chuyện với Bà. Mẹ tưởng tôi sắp có con. Với bản chất con người và nguồn gốc của bà tôi tưởng bà sẽ dễ dàng chấp nhận điều này. (Vậy mà) Bà khóc suốt một ngày và bà hỏi liệu khi nào tôi sẽ bắt đầu mặc váy. Rồi mẹ kể cho bà ngoại. Tôi vừa tròn 18 tuổi lúc đó. Tôi luôn để ý thấy mình cuốn hút và yêu thích người cùng giới tính. Lôi cuốn về tình cảm, không phải là tình dục. Tôi cảm thấy như mình tìm ra cội rễ tôi thấy mình lớn, trưởng thành trước tuổi. Tôi thấy mình khác lạ không giống ai. Tôi tìm giải thích điều này bằng thuyết tái sinh của Phật giáo. ]
          Ocean Vương sinh ngày 14 tháng Mười, 1988 ở Sài Gòn, đang định cư ở Mỹ. Sau khi trở thành nhà thơ, nhà viết tiểu luận, các tác phẩm của anh đều được trao những giải thưởng rất có uy tín. Năm 2014, anh được trao giải Ruth Lilly/Sargent Rosenberg. Cũng trong năm đó, anh được trao giải Pushcart Prize. Năm 2016, anh được trao giải Whiting Award. Và năm nay, một lần nữa vinh dự lại đến với anh khi anh được trao giải TS Eliot.  
          Ông Bill Herbert – Chủ tịch Ban giám khảo Giải thưởng TS Eliot, trước khi công bố Ocean Vương là ngưởi thắng giải tại buổi lễ được tổ chức ở tòa nhà Wallace Collection tại thủ đô London vào tối thứ Hai, 15 tháng Một, 2018, đã gọi tập thơ "Night Sky With Exit Wounds" là tập thơ đầu tiên nhưng được viết rất chắc tay, tất cả các bài thơ trong tập này đều vang lên một âm hưởng đáng kể: "Có một sức mạnh đáng kinh ngạc qua những câu chuyện được trải ra trong tập thơ này. Có một điều bí ẩn trong tâm hồn cuốn sách về nghiệp chướng của thế hệ. Nhà thơ di dân này luôn có một mối quan hệ với quá khứ, mối quan hệ với phụ thân và với cả giới tính của anh. Tất cả những điều đó được thể hiện qua một số hình ảnh quá tuyệt diệu. Quan điểm về thế giới trong tập thơ này thực sự đáng ngưỡng mộ."
          Ocean Vương được trao món tiền thưởng 25,000 bảng Anh (gần $28,000), và gương mặt anh sẽ được in trên con dấu đặc biệt của Bưu Điện Hoàng Gia Anh Quốc.
                                                LÊ THU THÙY
Ghi chú:
Hình 1 - Ocean Vương giành giải thơ TS Eliot
Hình 2 - T_S_Eliot_Simon_Fieldhouse (Nguồn vi.wikipedia.org)
----------------------------------   


GIỚI THIỆU CHÙM THƠ CỦA OCEAN VƯƠNG

1 - đầu-đi-trước

Con chẳng biết sao?
Tình yêu của một người mẹ
bất kể danh dự
như ngọn lửa
mặc kệ tiếng kêu gào
trong cơn đốt phá.

Con trai yêu,
ngay cả ngày mai con sẽ có hôm nay.
Con chẳng biết sao?

Có những người đàn ông sờ vú đàn bà
như cách họ sờ đầu những sọ người.
Những người đàn ông
khiêng giấc mơ băng qua núi đồi,
cõng theo xác chết sau lưng họ.

Nhưng chỉ có người mẹ
có thể bước đi với sức nặng
của nhịp đập trái tim thứ hai.

Con trai ngốc,
con có thể lạc lối trong từng trang sách
nhưng đừng bao giờ quên chính mình
kiểu ông trời đã từng quên
bàn tay của chính ông.

Khi người ta hỏi
con đến từ đâu,
hãy cho họ biết tên con
được xẻ thịt từ cái miệng sún
của người đàn bà phôi thai từ chiến tranh.
Rằng con không được sinh ra
mà bò ra, đầu đi trước
– bò vào trận đói khát của đàn chó.

Con trai, nói cho họ biết
thân thể là lưỡi dao được mài nhọn
qua từng vết cắt.
(Lê Hòa Bình trích dịch)
-
2. Lằn ranh

Trong cơ thể, nơi mọi thứ đều có cái giá riêng
tôi là một gã hành khất. Đầu gối tôi quỳ,
mắt tôi nhìn qua lỗ khóa, không phải
người đàn ông đang tắm, mà là
cơn mưa rơi ngang ông;

những dây đàn ghi-ta vút lên
trên bờ vai bầu. Ông đang hát,
vì thế tôi nhớ phút giây ấy.

Tiếng hát ông
– ăn sâu vào tâm khảm
vào xương tủy.
Tận đáy lòng,
nên tôi quỳ xụp xuống,
cầu xin sự lượng thứ.

Ông hát. Tôi chỉ nhớ có thế.
Bởi trong cơ thể nơi mọi thứ đều có cái giá
của nó, tôi sống dậy, không hề biết
có một nguyên nhân khác hơn.
Sáng hôm ấy, cha tôi bỗng ngừng lại
con lừa đen ngừng lại dưới cơn mưa,
nghe ngóng
hơi thở tôi nín chặt sau cửa.

Tôi đã không biết cái giá phải trả
khi bước vào khúc hát đó – là mãi hoài
mất đi lối về.

Thế là tôi bước vào. Thế là mất.
Mất tất cả
trong khi cặp mắt tôi
đang dương to.
(Lê Hòa Bình trích dịch)

3. Nổ tung (đất nước)

Có trò đùa chấm dứt bằng – sao hả?
Đó là quả bom, nó bảo cha mày đây.
Giờ thì cha mày đây
trong phổi mày. Hãy nhìn mặt đất
sáng lên – sau lúc đó.
Thậm chí viết ra chữ cha
cũng là tạc nên một phần của ngày
từ trang bom sáng chói.
Đủ ánh sáng để mà chết đuối
nhưng chẳng bao giờ đủ để vào tận trong xương
& ở lại. Đừng ở lại đây, cha nói, ơi con trai của ta
vỡ vụn vì tên những bông hoa. Đừng khóc
nữa. Cho nên tôi chạy. Tôi chạy vào đêm
Đêm: bóng tôi lớn dần lên
về phía cha mình.
(Hoàng Hưng chuyển tiếng Việt)

4. kẻ phá nhà

& đây là cách chúng tôi nhảy múa: 
tà váy trắng của mẹ vướng trật chân,
những ngày cuối tháng Tám
tay chúng tôi đổi màu đỏ bầm.
& đây là cách chúng tôi yêu:
một phần năm chai vodka 
& buổi trưa trên gác, ngón tay ông
luồn qua tóc tôi – tóc tôi 
một nhùi lửa dại.
Chúng tôi bịt tai
& cơn thiên lôi của cha biến thành
nhịp tim thình thịch.
Khi môi chúng tôi chạm nhau 
ngày khép vào cỗ quan.
Trong bảo tàng của trái tim
hai kẻ vô tâm đang xây căn nhà cháy.
Luôn có khẩu súng bên trên lò sưởi. 
Luôn có một giờ nữa để đốt – 
chỉ để rồi lại lâm râm khấn vái ông trời 
cho quay lùi thời gian.
Nếu không phải căn gác, thì là chiếc xe. 
Nếu không phải chiếc xe, thì giấc mơ. 
Nếu không phải đứa con trai, 
thì quần áo của nó. 
Nếu không còn sống, 
khỏi cần lên tiếng.
Bởi năm tháng chỉ là khoảng cách chúng tôi luân chuyển trong những vòng tròn. Nên có thể nói: đây là cách chúng tôi nhảy múa: một mình trong thân thể ngủ mê.
Nên có thể nói: đây là cách chúng tôi yêu, 
con dao trên lưỡi
trở thành chính chiếc lưỡi./
(Lê Thu Thùy sưu tầm)

                                         

THÔNG TIN TUYỂN DỤNG


Thông báo Tuyển dụng Phóng viên, Biên tập viên

Tạp chí Thương Trường tuyển dụng Phóng viên, Biên tập viên. Số lượng tuyển dụng 12 người. Thời hạn tuyển dụng, nhận hồ sơ từ nay đến 31/10/2018.
 Để đáp ứng nhu cầu phát triển của tòa soạn, tăng cường tốc độ và chất lượng thông tin gửi đến độc giả trong nước về các lĩnh vực kinh tế, thị trường bán lẻ, tài chính – ngân hàng, BĐS, kinh tế thị trường, bất động sản bán lẻ, đời sống và tiêu dùng, bảo vệ NTD. Tạp chí Thương Trường tuyển dụng Phóng viên
Số lượng tuyển dụng: 12 người
-        Biên tập viên: 2 người
-        Phóng viên mảng Thời sự: 2 người
-        Phóng viên mảng Kinh tế: 3 người
-        Phóng viên mảng tài chính: 2 người
-        Phóng viên mảng Thị trường: 3 người
Tiêu chí tuyển dụng:
-        Tốt nghiệp Đại học, cao đẳng các ngành đào tạo chuyên sâu trong lĩnh vực báo chí, truyền hình, hoặc các lĩnh vực kinh tế, tài chính - ngân hàng…
-        Có kiến thức cơ bản về các lĩnh vực kinh tế, xã hội, thị trường hàng hóa
-        Có khả năng khai thác thông tin triệt để các vấn đề kinh tế, tài chính, thị trường
-        Có kỹ năng sử dụng thành thạo các phần mềm tin học văn phòng
-        Ưu tiên các bạn đã có kinh nghiệm viết báo, đồng thời chào đón những bạn trẻ chưa có kinh nghiệm nhưng có đam mê với nghề viết báo
-        Đam mê nghề viết, khát vọng xây dựng phát triển Tòa soạn năng động, hiện đại, chuyên nghiệp
-        Có khả năng làm việc toàn thời gian và có thể đi công tác theo yêu cầu công việc
-        Có khả năng viết báo, chụp ảnh, quay dựng video là một lợi thế
-        Trình độ ngoại ngữ (Anh, Pháp, Nhật, Trung) là một lợi thế
Quyền lợi:
-        Được làm việc trong môi trường năng động, hiện đại, chuyên nghiệp có nhiều cơ hội thăng tiến.
-        Sau thời gian thử việc 02 tháng, nếu đạt điều kiện sẽ tuyển dụng vào chính thức
-        Thu nhập: Theo thỏa thuận (lương theo hệ số + thưởng + phụ cấp + nhuận bút)
-        Chính sách phúc lợi: Áp dụng đúng theo quy định của Luật Lao động; Được đóng BHXH; BHYT
-        Hưởng lương tháng 13; được thưởng trong tất cả các ngày Lễ, Tết
-        Pháp lý: Được cấp phát giấy tờ và bảo hộ suốt quá trình tác nghiệp; cấp thẻ nhà báo khi đủ tiêu chí và niên hạn công tác.
-        Thường xuyên có lớp dạy kỹ năng tác nghiệp, chụp ảnh, quay video.
Thời hạn tuyển dụng và địa điểm nhận hồ sơ: Từ nay đến 31/10/2018
Các bạn ứng viên có nhu cầu ứng tuyển, hãy gửi cho chúng tôi bản giới thiệu về năng lực, trình độ chuyên môn và kinh nghiệm của bản thân vào email: bbtthuongtruong@gmail.com
Hồ sơ gồm: Sơ yếu lý lịch (có xác nhận chính quyền địa phương); bản sao công chứng các văn bằng, chứng chỉ; một số tác phẩm báo chí đã đăng tải (nếu có).
Nhận hồ sơ trực tiếp vào giờ hành chính các ngày từ thứ 2-6 trong tuần, tại trụ sở Tạp chí Thương Trường, địa chỉ số 44, ngõ 26 đường Nguyên Hồng, Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội.  ĐT: 0904399949 hoặc 0913398394

Báo điện tử Thời báo Chứng khoán Việt Nam thông báo tuyển dụng
          Báo điện tử Thời báo Chứng khoán Việt Nam (tbck.vn), thông báo tuyển dụng nhân sự (đợt 3) làm việc tại Hà Nội và TP.HCM
1. Làm việc tại Hà Nội: Số lượng 29
- Phóng viên:
+ PV mảng Tài chính, Ngân hàng, Chứng khoán: 3 chỉ tiêu
+ PV mảng Kinh tế, Bất động sản, Doanh nghiệp: 3 chỉ tiêu
+ PV mảng Đấu thầu, Đấu giá, Tiêu dùng: 3 chỉ tiêu
+ PV Ban truyền hình: 10 chỉ tiêu
- Nhân viên truyền thông: 10 chỉ tiêu
2. Làm việc tại VPĐD TP.HCM: Số lượng 10
- Phóng viên:
+ PV mảng Tài chính, Ngân hàng, Chứng khoán: 2 chỉ tiêu
+ PV mảng Kinh tế, Bất động sản: 2 chỉ tiêu
+ PV mảng Đấu thầu, Đấu giá, Tiêu dùng: 2 chỉ tiêu
- Nhân viên truyền thông: 4 chỉ tiêu
- Cộng tác viên đa năng, có khả năng dịch, viết tin, bài, ảnh, video gồm các sinh viên.
- Cộng tác viên tự do có nhu cầu về cơ hội làm việc trong lĩnh vực báo chí.
3. Yêu cầu
- Tốt nghiệp, Cao đẳng, Đại học, được đào tạo cơ bản về báo chí, ưu tiên các trường về Báo chí, các khối Kinh tế (Đại học Ngoại thương, Học viện Tài chính, Học viện Ngân hàng, Đại học Kinh tế Quốc dân…).
- Có kinh nghiệm về làm báo điện tử, ưu tiên những ứng viên đã được đào tạo và có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực Chứng khoán - Kinh tế - Tài chính – Ngân hàng - Bất động sản; Đã từng làm việc tại các tòa soạn ở lĩnh vực tương ứng.
- Năng động, tư duy tích cực, giao tiếp tốt.
- Đam mê nghề báo, có tham vọng theo đuổi công việc báo chí, truyền thông.
- Thành thạo tin học văn phòng, sử dụng internet và các công cụ tìm kiếm.
4. Chế độ phúc lợi
- Được đảm bảo các quyền lợi của người lao động theo Luật Lao động (BHXH, BHYT...) và các quyền lợi nghề nghiệp theo Luật Báo chí.
5. Nộp hồ sơ
- Gửi CV trực tuyến kèm sản phẩm đã thực hiện tới hòm thư tuyển dụng: tuyendung@tbck.vn (Đề nghị ghi rõ vị trí ứng tuyển, ví dụ: [PV Ngân Hàng] Nguyễn Văn A).
- Hoặc nộp trực tiếp tại tòa soạn.
- Hạn nộp hồ sơ: Bắt đầu từ ngày 17/08/2018 đến hết ngày 30/09/2018.
6. Hình thức tuyển dụng
Xét tuyển kết hợp phỏng vấn. Liên tục xét tuyển và phỏng vấn hàng tuần đến khi đủ chỉ tiêu
Chúng tôi sẽ liên hệ với các bạn ngay khi nhận được thông tin đầy đủ!
Chi tiết vui lòng liên hệ:
Điện thoại: 024.6666.6282
Email: tuyendung@tbck.vn
Địa chỉ tòa soạn:P.902 – Toà nhà 17T6 – Hoàng Đạo Thuý – P. Nhân Chính – Q. Thanh Xuân – Hà Nội







THÔNG TIN TUYỂN DỤNG


Báo điện tử Thời báo Chứng khoán Việt Nam thông báo tuyển dụng
          Báo điện tử Thời báo Chứng khoán Việt Nam (tbck.vn), thông báo tuyển dụng nhân sự (đợt 3) làm việc tại Hà Nội và TP.HCM
1. Làm việc tại Hà Nội: Số lượng 29
- Phóng viên:
+ PV mảng Tài chính, Ngân hàng, Chứng khoán: 3 chỉ tiêu
+ PV mảng Kinh tế, Bất động sản, Doanh nghiệp: 3 chỉ tiêu
+ PV mảng Đấu thầu, Đấu giá, Tiêu dùng: 3 chỉ tiêu
+ PV Ban truyền hình: 10 chỉ tiêu
- Nhân viên truyền thông: 10 chỉ tiêu
2. Làm việc tại VPĐD TP.HCM: Số lượng 10
- Phóng viên:
+ PV mảng Tài chính, Ngân hàng, Chứng khoán: 2 chỉ tiêu
+ PV mảng Kinh tế, Bất động sản: 2 chỉ tiêu
+ PV mảng Đấu thầu, Đấu giá, Tiêu dùng: 2 chỉ tiêu
- Nhân viên truyền thông: 4 chỉ tiêu
- Cộng tác viên đa năng, có khả năng dịch, viết tin, bài, ảnh, video gồm các sinh viên.
- Cộng tác viên tự do có nhu cầu về cơ hội làm việc trong lĩnh vực báo chí.
3. Yêu cầu
- Tốt nghiệp, Cao đẳng, Đại học, được đào tạo cơ bản về báo chí, ưu tiên các trường về Báo chí, các khối Kinh tế (Đại học Ngoại thương, Học viện Tài chính, Học viện Ngân hàng, Đại học Kinh tế Quốc dân…).
- Có kinh nghiệm về làm báo điện tử, ưu tiên những ứng viên đã được đào tạo và có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực Chứng khoán - Kinh tế - Tài chính – Ngân hàng - Bất động sản; Đã từng làm việc tại các tòa soạn ở lĩnh vực tương ứng.
- Năng động, tư duy tích cực, giao tiếp tốt.
- Đam mê nghề báo, có tham vọng theo đuổi công việc báo chí, truyền thông.
- Thành thạo tin học văn phòng, sử dụng internet và các công cụ tìm kiếm.
4. Chế độ phúc lợi
- Được đảm bảo các quyền lợi của người lao động theo Luật Lao động (BHXH, BHYT...) và các quyền lợi nghề nghiệp theo Luật Báo chí.
5. Nộp hồ sơ
- Gửi CV trực tuyến kèm sản phẩm đã thực hiện tới hòm thư tuyển dụng: tuyendung@tbck.vn (Đề nghị ghi rõ vị trí ứng tuyển, ví dụ: [PV Ngân Hàng] Nguyễn Văn A).
- Hoặc nộp trực tiếp tại tòa soạn.
- Hạn nộp hồ sơ: Bắt đầu từ ngày 17/08/2018 đến hết ngày 30/09/2018.
6. Hình thức tuyển dụng
Xét tuyển kết hợp phỏng vấn. Liên tục xét tuyển và phỏng vấn hàng tuần đến khi đủ chỉ tiêu
Chúng tôi sẽ liên hệ với các bạn ngay khi nhận được thông tin đầy đủ!
Chi tiết vui lòng liên hệ:
Điện thoại: 024.6666.6282
Email: tuyendung@tbck.vn
Địa chỉ tòa soạn:P.902 – Toà nhà 17T6 – Hoàng Đạo Thuý – P. Nhân Chính – Q. Thanh Xuân – Hà Nội


Báo Pháp luật Việt Nam tuyển dụng Phóng viên, BTV

Để đáp ứng nhu cầu thông tin, Báo Pháp luật Việt Nam thông báo tuyển PV, BTV để phát triển chuyên trang báo điện tử TV Pháp luật và Pháp luật Sao.
Để đáp ứng nhu cầu thông tin, Báo Pháp luật Việt Nam thông báo tuyển phóng viên, biên tập viên để phát triển chuyên trang báo điện tử TV Pháp luật và Pháp luật Sao.
1. Số lượng cần tuyển:
- Phóng viên: 50 người;
- Biên tập biên:10 người;
- Quay phim: 05 người;
- kỹ thuật dựng: 03 người
- Designer (thiết kế đồ họa): 03 người;
2. Yêu cầu chung đối với các ứng viên dự tuyển
- Tốt nghiệp đại học;
- Đam mê nghề báo, có khát vọng xây dựng và phát triển truyền hình hiện đại;
- Năng động, nhiệt tình, chăm chỉ;
- Sức khỏe tốt để đảm bảo công việc;
- Ưu tiên các bạn trẻ, có kinh nghiệm.
3. Yêu cầu đối với vị trí phóng viên, biên tập viên
- Tốt nghiệp đại học các chuyên ngành: báo chí, truyền hình, luật;
- Có kinh nghiệm viết tin, bài trên báo điện tử, viêt kịch bản;
- Có khả năng tổng hợp, phân tích tốt;
- Có khả năng làm báo hình, báo điện tử;
- Có khả năng phỏng vấn, khai thác và thu thập thông tin;
- Nhanh nhẹn, sáng tạo, thời gian linh động, có khả năng làm việc với cường độ cao, áp lực cao;
- Có kỹ năng làm việc nhóm, và làm việc độc lập tốt.
4. Yêu cầu đối với vị trí quay phim
- Ưu tiên tốt nghiệp chuyên ngành quay phim truyền hình;
- Ưu tiên có kinh nghiệm quay được các máy chuyên ngành, P2, Flycam..
5. Yêu cầu đối với vị trí kỹ thuật dựng phim 
-  Ưu tiên tốt nghiệp chuyên ngành kỹ thuật dựng phim, clip, đồ họa...
- Có kinh nghiệm dựng tin, clip, phim, ứng dụng phần mềm.
6. Yêu cầu hồ sơ
Người dự tuyển nộp hồ sơ dự tuyển, với thành phần hồ sơ như sau:
- Đơn xin việc;
- Sơ yếu lý lịch và giấy khai sinh có xác nhận của cơ quan có thẩm quyền;
- Tóm tắt quá trình công tác, kinh nghiệm (nếu có);
- Giấy khám sức khỏe;
- Phiếu lý lịch tư pháp;
- Bản sao các văn bằng, chứng chỉ;
7. Liên hệ nộp hồ sơ 
* Văn phòng phía Bắc : Báo Pháp luật Việt Nam, Ban Trị sự: Bà Đào Thị Hà
- SĐT: 0985048204
- Đ/C: Số 42/29 Nguyễn Chí Thanh, Ngọc Khánh, Ba Đình, Hà Nội.
- Email: daohaplvn@gmail.com
* Văn phòng phía Nam: Cơ quan đại diện báo Pháp luật Việt Nam tại Tp. HCM: Nhà Báo Đỗ Quang Trưởng   
- SĐT: 0917148188 - Địa chỉ: 200C Võ văn Tần, P5, Quận 3, TP.HCM - Email: quangtruong.plvn@gmail.com
* Thời gian nhận hồ sơ: Từ ngày 20/8-15/9
- Lịch phỏng vấn phía Bắc: 20/9/2018
- Lịch phỏng vấn phía Nam: 22/9/2018



Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

TRUYỆN NGẮN


NGÔI NHÀ TRONG MƠ
                                            
Tôi được giới thiệu họ là hai thầy trò, cô gái sống dưới ngôi chùa Bảo An nhiều năm và có ý định xuất gia. Sau này cô bảo thật ra đó là ý định vô cùng rồ dại, Cô không có vẻ gì là một ni cô cả, theo một số bạn bè cho biết, cô thường mộng du đi trên bờ rào mắt lưới vào những đêm khuya trăng sáng. Cô thường đi chơi đêm về muộn với một đám thanh niên, họ xem cô như người cùng phái, cô cũng xử sự như một thằng con trai. Cô sống với những dự năng kỳ lạ và bảo cần phải tỏ ra cóc cần đời để có thể tồn tại mà không phát  điên. Cô thường mơ thấy mình là một nữ hoàng ngự trị một quốc gia hùng cường, vì thế thường trực trong cô là trạng thái thẫn thờ tiếc nuối vương quốc bị đánh mất của mình và cô cứ thao thức với khát vọng tìm kiếm, một lần cô kể cô đã tìm lại đựợc ngôi nhà cũ không phải trong mơ mà chính trong trạng thái trầm tư. Nó hiện ra trong khoảnh khắc nhưng dường như vĩnh cữu. Tôi nghĩ đấy là một linh ảnh.
Nhà sư lo lắng cho trạng thái tinh thần cô gái. Trụ trì chùa Bảo An đã mấy mươi năm, ông học nhiều biết rộng và là con người vô cùng khả kính, ai có niềm lo lắng, ưu tư tìm đến gặp ông khi ra về đều cảm thấy tâm hồn vô cùng thư thái, mọi ưu tư đều được giải toả.
Cách đây mấy mươi năm, một người đàn bà mang đến trao cho ông một đứa bé gái, ông đặt tên nó là Phượng Ly. Cô không có kỷ niệm nào trước lúc vào sống trong chùa, nhưng cô tự biết mình là trẻ mồ côi, dù cô cũng biết mẹ mình đang sống với người đàn ông cùng những đứa em khác cha với cô. Bà lem luốt tất bật mưu sinh.
Nhà sư dành cho cô một tình yêu thương nhiều khi làm cô khó chịu. Vốn nhạy cảm cô cho rằng ông bệnh hoạn, từ lúc cô bắt đầu lớn, cô làm cho nhà sư đau khổ nhiều hơn, cô lẩn tránh sự chăm sóc của ông,  và hay nói những lời cay nghiệt để dày vò ông.
Xin kể thêm từ nhỏ cô đã bộc lộ nhiều thiên tư của một thần đồng, cô làu thông kinh sách và thường hào hứng tranh luận, đối chất với nhà sư. Cô ngỡ nhà sư kỳ vọng nhiều ở mình, nhưng thật ra ông bị ám ảnh bởi lời tiên tri cũa một chiêm tinh gia: cô gái này về sau sẽ tổn đức.
Tôi quen biết cô trong một dịp lễ hội. Khi tôi mang đến tặng cô mấy bông hoa, cô lơ đãng bóp nát và ném vào tôi tiếng cười khó hiểu:
-         Đàn bà yêu hoa có thể ví như đàn ông yêu gái. Anh có yêu hoa?
Tôi ngạc nhiên:
-         Không. Nhưng anh tưởng em yêu hoa như mọi cô gái khác, được ai tặng hoa thì các nàng vô cùng thích thú. Yêu hoa là yêu cuộc sống mà.
-          Em không yêu cuộc sống, nhiều khi em có cảm giác mình chưa từng sống nữa.
Tôi quan tâm cô từ đấy, cô như bóng dáng tôi thời trẻ: Cô đơn, khắc khoải lại kiêu bạc.
Phượng ly đến học trường này do một thôi thúc định mệnh nào đó, cô không lý giải nổi hành động của mình khi đột ngột bỏ ngang Học Viện Phật Giáo và vào trường đại học khác mà cô thừa biết nó không hứa hẹn một điều gì tốt đẹp. Có lần cô đùa rằng, cô sống không chủ đích, mặc cho số phận ném mình đi đâu mà nó muốn.
*
Thầy Hạnh Quang ngồi đối diện với Phượng Ly, nhìn sâu vào mắt cô, nói giọng trầm đục:
-         Tại sao lại đến nông nỗi ấy? Con định bỏ dở khoá học này hẳn sao? Chắc không phải do anh chàng trẻ tuổi nào đó chứ?
-         Bạch thầy không ạ! Cô cúi đầu che dấu ánh mắt của mình - Dường như tất cả đều chống lại ý muốn của con. Con muốn tu hành nhưng mọi cái ở thầy quá xa xôi. Con biết ý nghĩ của con là phạm thượng. Con đã đọc thông nhiều bản kinh, ngay như bản kinh Kim Cang được xem là gươm báu chặt đứt phiền não cũng không giúp con dứt được ưu phiền.
Phượng Ly thừa biết thầy mình cũng thế. Phía trên bờ môi phảng phất nụ cười từ tốn điềm nhiên là vầng trán váng vất đám mây muộn phiền vô hạn bởi nhiều lý do chỉ cô biết mà cũng chỉ cảm thấy mơ hồ thôi.
Mấy năm nay cô rời chùa tuy vẫn duy trì chuỗi ngày trường chay. Nhà sư khá buồn và không chờ đợi cô quay về. Thế rồi một lần Phượng Ly cung kính:
-         Bạch thầy, con muốn xuất gia. Ba năm qua cuộc sống với con là cả địa ngục.
-         Con nghĩ vào chùa con sẽ tìm thấy Niết Bàn ư? – nhà sư cười chua chát.
-         Tất cả những hy vọng về một chân trời khác lạ, một thế giới tốt đẹp trong con đều sụp đổ. Ngay nơi Phật đường, mọi lễ nghĩa đều được tính toán sòng phẳng, nó nguỵ trang dưới mọi hình thức, nhưng vẫn ổn hơn bất kì nơi nào.
-         Thầy biết. Không phải ai cũng hiểu được như con. Ngay như trong con tốt - xấu - thiện – ác đều không rạch ròi.
-         Thầy không biết hết đâu. Con là một đạo hạnh nhưng mọi tạp niệm thế tục bên ngoài thổi vào chùa này làm con thay đổi. Đúng vậy, giá thầy đừng cho con tiếp xúc với đời sống thế tục, thầy cách ly con. Từ lâu con đã nổi loạn, con ngấm ngầm chống lại thầy. Con không tin vào sức tác động lớn lao ở những điều thầy thuyết giảng. Con không thích lễ lạt hay vô số nghi thức khác mà nhà chùa đặt ra. Tuy nhiên, bây giờ con đã về. Con sẽ làm người xuất gia, nguyện giữ đúng giới luật nhà chùa. Con xin thầy dung nạp con, thử thách con. Ở ngoài kia một khi con ngã không có ai nâng con dậy mà sức con thì có hạn. Thầy biết rồi đấy, con dễ tự sát lắm.
Nhà sư tư lự:
-         Ngã và đứng dậy, đòn ấy ta quen hơn con, còn con là phận gái. Ta sợ con không chịu nổi lâu dài nỗi khổ hạnh của đời tu hành. Con chạy trốn nơi nào cũng không dứt được khổ đau đâu.
-         Thế thầy khuyên con thế nào?
-         Con đi đi, học tiếp những gì cần học. Bao giờ gặp bất trắc, hãy báo ta.
-         Tại sao thầy không thu nhận con lúc này?- Phượng Ly thắc thỏm hỏi.
-         Vì con không có đức tin! - Thầy Hạnh Quang lúng túng.
-         Thế thầy có đức tin không? - Phượng Ly mai mỉa.
-         Ta thì có đấy! – Nhà sư lẩm bẩm quay đi.
*
Phượng Ly sống không xa nhà sư bao nhiêu. Cô vẫn trao đổi thư từ với thầy. Càng ngày cô càng thấy ra những mâu thuẩn và nguỵ biện trong những bài thuyết giàng của thầy. Trong khi đó ông theo dõi từng hành vi tâm lý của cô và ông hốt hoảng thật sự khi thấy cô tàn nhẫn với bản thân. Ông tuyệt vọng nhìn cô bước đi trên một đống đổ nát: luân lý, giáo điều, tri thức, đạo đức, dục vọng, niềm tin,... Cô đập phá tan hoang tất cả nền tảng tạo nên đời sống tinh thần cô mấy mươi năm qua. Ông kinh hãi khi chợt nghĩ rằng một ngày nào đó cô phóng hoả đốt chùa. Cô nói với ông dịu dàng nhưng ông có cảm giác cô cứa dao vào lòng ông:
-         Bạch thầy! Con mong chiếm mọi đỉnh cao với bất kỳ giá nào. kẻ làm cha con chắc có dòng máu chinh phục. Thầy có biết ông ta là ai?
-         Không. Nhưng trên đời này còn ai đó hiểu con thì kẻ đó là ta đấy, con thương yêu ạ!
-         Là thầy? ồ, không đâu. Con nghĩ thầy đã chai lì. đối diện với con nhiều khi thầy làm như kẻ vị tha. Tuy vậy, thầy biết về con tường tận quá. Con chán lắm. Một chàng trai thích con. Con biết con không thể dịu dàng như mọi cô gái khác. Những áp lực xung quanh càng khiến con phải xù gai lên để đối phó. Anh ta bảo con là bệnh nhân tâm thần đa nhân cách. Anh ta tin tình yêu sẽ hoá giải cơn cớ này. Chưa hẳn. Hồi ở chùa con luôn nổi loạn, song con chủ trị được con mãnh hổ trong mình. những lúc đó con thèm chọc phá thầy dễ sợ. Con ghét vẻ bình tĩnh của thầy: vừa lạnh lùng, vừa giả dối ích kỷ. Thầy tưởng con tin vào tấm lòng của thầy sao. Con ước được nhìn thấy thầy ngã gục, tận mắt thấy thầy lãnh đủ đòn thù định mệnh, lúc đó con cười khẩy vào mớ thuyết lý suông của thầy.
Nhà sư cau mày:
-         Những gì con phản ứng về ta, ta chịu được. Thực tình ta không muốn con gặm nhấm hận thù như thế. Những sức ép bên ngoài đối với con không liên can gì với ta. Con đừng vì thế mà làm tổn thương ta. Trong sâu xa tình cảm ta dành cho con đều xuất phát từ tấm lòng chứ không phải do mối liên hệ tầm thường bèo bọt nào.
Một con quỷ cựa quậy trong Phượng Ly. Cô từng nghe thầy đã dùng những lời lẽ như thế trấn tĩnh bao nhiêu người và họ thoã mãn. Cô biết thầy bao dung. Thầy không ve vuốt bản thân và cô cũng biết mình chờ đợi ở thầy điều vượt quá khả năng thầy. Bản thân thầy cũng chỉ là sinh linh đầy bất trắc. Nghĩ thế, cô bỗng thấy thương xót thầy. Hẳn thầy không cứu vớt được linh hồn thầy.
Song nỗi hằn học thâm căn đối với thầy khiến cô nghĩ ra mọi cách hành hạ thầy thích đáng. Cô nói với thầy:
-         Con sẽ tìm đến tình yêu ở những phường gian ác hạ tiện nhất. trong sự liều lĩnh ấy chắc con sẽ tìm thấy nhiều khoái trá và chút gì đó như phúc lạc. Con có vong thân, đoạ lạc cũng thây kệ. Chắc thầy cũng chẳng vui hay buồn. Thầy đừng dằn vặt gì hết, đừng bao dung, độ lượng quá, con không xứng đáng với tình thương của thầy. Con vĩnh biệt thầy để tự đi con đường của con.
-         Con ta, ôi, Con ta! Sao con không thương ta? - Thầy Hạnh Quang đau đớn những khi không có mặt cô.
*
Phượng Ly lúc nào cũng muốn chối bỏ chính mình. Cô căm ghét sự tồn tại của mình. Cô trút nỗi niềm ấy vào thầy Hạnh Quang. Có lẽ cô cũng yêu thương thầy theo cách của cô, nhưng cô không biết bày tỏ tình cảm của mình và mỗi khi có ý định ấy thì cô cảm thấy sợ hãi, hình tướng thầy tu của ông là một thành luỹ ngăn cách mọi liên đới cảm xúc. Thế rồi cô đâm ra cáu kỉnh, hung hăng. Cuối cùng cô đã giáng ông một đòn nặng nề và ông ngã gục. Cô ân hận thật sự, song đã quá muộn.
Thầy Hạnh Quang luôn tin Phượng Ly có một tâm hồn thánh thiện, cao quý. Trí tuệ, bản lĩnh cô làm ông tự hào. Thế nhưng cô khiến ông cay đắng và nhận ra rằng: cô là một con người vô hạnh.
 Phượng Ly không hay biết gì về nỗi tuyệt vọng của thầy Hạnh Quang, ngay cả cái chết của ông; hơn một tháng sau cô mới nhận được tin.
Cô nói với tôi:
-         Thế mà em là con thầy đấy. Ngày ấy mẹ em là một ni cô. Thầy yêu mẹ. Khi biết mẹ có thai, thầy muốn cùng mẹ trốn đi xa. Mẹ thương thầy, sợ thầy liên luỵ mới trốn đi một mình. Mẹ sinh em và một mình nuôi em suốt mấy năm trời cho đến khi gặp cha dượng em bây giờ mẹ mới mang em đến trả thầy. Mẹ muốn bằng con đường tu hành em sẽ chuộc lại những lỗi lầm của mẹ, hay có thể vì nguyên nhân khác em không biết. Mẹ em mới ấu trĩ làm sao, cả thầy nữa. Em thờ ơ với tội lỗi của họ, kiếp số của họ. Khi biết cha đẻ mình là ai, em dửng dưng hoàn toàn.
Phượng Ly đưa tôi xem bức di thư của thầy hạnh Quang. Tôi lấy làm lạ, cô coi tờ di thư như một tờ giấy lộn vô giá trị, cô cũng không hề mặc cảm mình là đứa con rơi.
Cho đến bây giờ tâm trí cô vẫn mãi lang thang tìm lại ngôi nhà trong mơ. Cô dè dặt với tôi hơn khi thấy tôi lao theo cuộc kiếm tiền, tiện nghi và những người đàn bà. Tôi không biết cô hạnh phúc hay bất hạnh trong cuộc tìm kiếm bí ẩn.... Tôi cũng từng có một xuất phát điểm giống cô. Tôi vẫn thường mơ thấy một vị nữ hoàng toàn mỹ, nhưng không giống cô, người ấy là mẹ tôi. Thế nhưng tôi biết mình đã thất lạc người. Tôi còn phải lo kiếm nhặt bao nhiêu thứ trên mặt đất này và tôi kiệt sức lắm rồi....
                                                LTT

TẠP GHI

LŨ ĐẦU MÙA
Lê Thu Thùy

          Con lụt đầu tiên trong năm, nước xâm xấp đầu ngõ, đám con nít đã dô hò chặt chuối đóng bè xuôi ra tận cửa sông. Cách đây chừng một tháng, cha tôi nhờ mua dầu rái về sơn trát lại chiếc ghe, đan, lận, sửa chữa lại những nan tre bị hỏng. Nước lụt mang phù sa về bồi đắp ruộng đồng. Vài ba năm không lụt coi như đất đai hết chất màu. Nhưng lụt lớn quá thì thiệt hại khôn lường.
Hơn nửa năm không có đợt mưa lớn nào. Những tháng hè nắng hạn cháy khô cánh đồng lúa, vào cuối mùa gặt trời có mưa lác đác nhưng mưa chỉ đủ làm ướt rơm rạ dăm ba ngày, còn thì nắng đổ lửa.
Đã cuối tháng chín, mấy cơn bão đi qua. Hồi tháng tám, bão đánh tốc mái nhà, vỡ cả hàng ngói. Nước trút như thác nhưng chỉ mưa gió một ngày một đêm là dứt. Hơn 10 năm nay, vào mùa mưa lũ, việc gieo trồng, sản xuất lúa vụ ba bị bỏ hoang. Mà bỏ cũng phải thôi. Ngập lụt thì mất sạch.
Tuần trước dọn vườn trồng một vạt rau. Giống rau tối kị ngập úng. Mọi việc chưa đâu vào đâu thì tin dự báo thời tiết sắp có mưa to gió lớn và bão đang tiến vào địa phận tỉnh Quảng Nam.
Cả ngày hôm kia ngồi ru rú trong phòng nghe gió giật từng cơn. Mới qua 2 ngày mưa mà sau một đêm tối mày tối mặt vì mưa trút khắp hè sau, hiên trước. Mưa tầm tã suốt đêm. Nước tạt vào tận bàn viết. Gió lớn đập vỡ một cánh cửa, nhìn ra vườn, mấy cây đu đủ bị gãy đôi.      
Sáng ra nước lênh láng. Nghe mấy đứa con nít gọi nhau ơi ới ngoài đường rủ nhau đi lội nước lụt mà nhớ cái thời cha mẹ mình cực khổ vật lộn với lụt lội. Hồi còn nhỏ mẹ vẫn dặn đừng dầm lũ, nước bạc ăn chân. Có ai sợ nước bạc ăn chân. Chỉ chưa biết sợ đời quăng quật mình giữa bão cuồng mưa lũ. Một thời trẻ dại sống hồn nhiên giữa lũy tre làng cứ mỗi khi nước lụt là thả ghe bơi quanh xóm rong chơi. Ngay cả giữa cảnh người người gọi nhau giữa bão bùng thác lũ, nước dâng cao, vào nhà ngập sâu cả mét, trâu bò heo gà thóc lúa bị lũ cuốn trôi vẫn không làm mất đi cái vui của những ngày sau lụt. Nước rút, mọi người thi nhau tạt nước dội bùn non, hỏi han nhau. Nhưng đó là những cây lụt lớn vào cuối tháng mười. Lũ đầu mùa bao giờ cũng đem lại niềm thích thú.




Sáng nay nước lên phải lo nhổ đậu, dọn rau. Lội bì bõm ngoài vườn suốt buổi sáng chợt nghe có người rao bán lạch.
          Năm nào cũng vậy, vào đầu mùa mưa là nước ách (nước ếch). Ếch nhái, ễnh ương cứ uềnh oang. Tiếng kêu loài ễnh ương vang rền trong đêm mưa sao mà não nùng. Cánh đàn ông cầm đèn soi ếch vào tận bàn thờ. Ếch là một sinh vật dại khờ. Vậy nên mới đầu mùa mưa toàn họ nhà ếch đã nhanh chóng làm mồi cho bọn soi ếch. Không ăn được thịt ếch nên tôi không biết ếch ngon đến cỡ nào. Chỉ tội nghiệp những sinh vật hiền lành này. Nắng lâu, gặp những trận mưa, ếch lớn, ếch nhỏ trong hang hốc nhảy ra đón cơn mưa kêu vang. Sung sướng chưa được mấy hồi đã bị loài người bắt làm thịt.
Những cơn mưa lớn khiến nước sông tràn bờ, làm ngập đồng ruộng, bãi bồi. Khi con lụt đầu tiên đổ về sông Bà Rén là dân vạn chài ven sông gọi nhau đi thả rớ đáy. Cả vùng trắng xóa trong màu nước, các loài thủy sản từ thượng nguồn đổ dồn ra biển, nghề rớ đáy thu được đủ loại tôm cá tươi ngon, đặc biệt trong đó có loại lạch huyết màu đỏ thẫm.
Vốn lăn lộn với nghề sông đã thành quen nên khi nước lụt tràn về, người dân quê tôi không mấy người lo lắng. Ngược lại, có khi họ còn hồ hởi, vui mừng vì cá, lạch theo nước lũ tràn về, tha hồ mà đánh bắt.

Cha tôi vốn thèm món cháo lạch nhất trên đời. Nhớ lại hồi còn nhỏ, mỗi lần đầu mùa lũ, cha vẫn chờ mua những xô lạch đem về cho mẹ. Lạch huyết dùng để chế biến các món ăn rất bổ dưỡng, đặc biệt là bổ máu.

Giờ đây tôi phải làm món này cho cha. Tôi chưa biết phải nấu như thế nào. Còn nhớ hồi nhỏ nhìn những con lạch lúc nhúc từng dề, mấy đứa con trai tưởng như thấy phật tiên làm phép lạ, chúng hò reo la hét và nhào tới đưa tay vớt từng nắm lạch với một niềm hả hê.
Lạch (còn gọi là lịch huyết) là loài thân trơn, mình dài, đầu nhọn sống trong các hang hốc nơi thượng nguồn các dòng sông, chủ yếu ở khu vực miền Trung. Con lạch trông giống con lươn nhưng ngắn hơn, nhỏ hơn, bình thường nó to bằng chiếc đũa và dài gấp rưỡi chiếc đũa. Người ta chỉ đánh bắt được lạch khi có nước lũ đầu mùa đổ về. Bị dòng nước lũ sục bùn đục ngầu, những con lạch huyết sống dưới đáy bùn trồi lên. Mùa mưa là mùa lạch tức trứng, chúng chui ra từ các hang hốc bơi tung tăng trong lòng sông để giao phối và bị cuốn xuôi theo dòng nước về nơi hạ nguồn. Những con nước chảy ào ào từ thượng nguồn trôi về xuôi cuốn theo từng đàn lạch bụng căng trứng, kết thành dề. Ngư dân vùng hạ lưu chỉ cần lấy lưới cào hoặc rớ đáy hoặc chỉa để bắt.
Nhìn những dề lạch nhơn nhớt trơn tuột trượt trên tay người bán và ai ai cũng trầm trồ tôi vui lây. Mua được một ký lạch suốt buổi trưa phải đi lùng khắp chợ mới tìm được được ít măng khô. Ngày xưa hễ có lạch là cha tôi ra bụi tre chặt ngay một mụt măng. Lạch um măng với cha tôi là món hảo hạng mà trong đời cha chưa thấy thứ gì ngon hơn. Làng tôi làm gì còn măng với tre. Nơi cuối vườn ngày xưa có lũy tre bây giờ là con đường bê tông.

Thấy nhúm măng khô cha tôi cười bảo cha răng rụng hết rồi, không nhai được măng, ông mua lạch về để tôi nấu cháo. Mà cháo lạch là gì với cha lại ngon đến thế. Chỉ biết những dề lạch theo nước lũ trôi sông hình thành tên con nước đầu mùa: NƯỚC LẠCH và cứ vậy hàng năm lạch trôi về được đánh bắt đem bán dạo khắp xóm dưới làng trên.
Tôi được chỉ dẫn rằng người ta không dùng nước sôi mà dùng tro bếp, nước chanh hoặc khế để làm sạch nhớt của lạch, cách này giúp làm chúng sạch, đánh bay mùi tanh, thịt không bị cứng. Lạch được luộc mềm, vớt ra, gỡ lấy thịt, ướp gia vị bắt lên chảo um. Khi nấu cháo sôi để nhỏ lửa liu riu cho cháo chín, thỉnh thoảng khuấy đều cháo, rồi cho lạch um chín vào nồi cháo đun nhừ. Cháo lạch phải ăn lúc còn bốc khói thơm lừng, kèm nhiều rau thơm, và tiêu, ớt.
Có năm quê tôi hứng đến 10 trận lụt, có năm không lụt trận nào. Thường mưa lớn lũ trên nguồn về thì có nước Ách, nước Lạch, rồi nước Cá. Những con lũ nhỏ đầu mùa, khác lạ là nước Lạch, vui nhất là nước Cá. Những con cái bụng mang đầy trứng, gặp lúc lũ lên, nước mưa trong khe suối, ao hồ tràn ra là lũ cá cái và cá đực ngược nước vượt lên tìm nơi đẻ trứng. Khi nước tràn qua đường, vào xóm, chảy ra đồng, lũ cá rô, cá diếc, cá tràu, cá ngạnh, cá chép... theo con nước hồn nhiên bơi tung tăng dạo chơi. Lũ cá ức nước không biết tai họa giăng khắp nơi. Bao nhiêu là lưới, lờ, đơm, đó… tóm gọn chúng đem về chế biến lên mâm, lên bát.
         
                                                LÊ THU THÙY 

BÀI Đăng THEO THỨ TỰ NGÀY THÁNG

TRUYỆN NGẮN

TẬP TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC                    TÁC GIẢ: LÊ THU THÙY                            1. NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA               ...