Danh sách Blog của Tôi

Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

TẢN VĂN


AO XƯA
                                                                                 I
Một người bạn là nghệ sĩ nhiếp ảnh nhân một chuyến về chơi quê tôi, sau khi tranh thủ đi tham quan một vài khu làng cổ đã bày tỏ ước muốn được chụp hình phong cảnh một ao làng xa xưa sao cho ao vẫn còn nguyên vẹn bờ tre, khóm trúc, cầu ao, hoặc có thể thì chỉ dẫn giúp để anh xem một cái ao của người Chàm. Tôi cười buồn bảo nếu anh muốn tìm một ao làng thì may ra còn có, riêng ao người Chàm (anh dứt khoát gọi là ao Bà Tranh) thì chắc phải vào tận Ninh Thuận chứ ở quê tôi ngày xưa có mấy cái ao Chàm, về sau, cải tạo mặt bằng, giải phóng đất, xe máy ủi san phẳng tất cả. Công việc giải phóng mặt bằng, cải tạo đất đai, quy hoạch nông thôn xảy ra trước việc bảo tồn các giá trị văn hoá lâu đời trong đó không chỉ cái ao Bà Tranh và cả cái ao nhà của mỗi gia đình.
Ký ức tôi vẫn chưa phai mờ hình ảnh cái ao Bà Tranh nằm cách ngôi nhà của cha mẹ tôi bây giờ chừng 300m. Đó là ao cổ của người Chàm nằm tách biệt, tiếp giáp cánh đồng và con đường nhỏ bìa làng, phủ đầy rêu xanh theo thời gian vẫn không làm nước trong ao vẩn đục dù năm nào cũng có nhiều trận lũ đi qua. Lòng ao nhỏ, đáy ao sâu hút,  hình dạng khó nhớ vì sự thay đổi và bồi lấp qua hàng mấy trăm năm. Tôi không hiểu sao cha ông gọi ao Chàm là ao Bà Tranh. Vua chúa Chiêm Thành từ suốt chiều dài lịch sử dân tộc họ phải đến hàng trăm vị. Bà Tranh là vị chúa Chiêm đồng thời với tướng Nguyễn Hữu Cảnh và bị Nguyễn Hữu Cảnh đánh bại vào năm 1693, và lãnh thổ dân tộc Chàm dưới thời Bà Tranh bị thu hẹp vào tận Phú Yên, Ninh Hòa, Long Khánh, Phan Rang,… ngày nay.
Cái ao Bà Tranh ở quê tôi chắc có trước thời Nguyễn Hữu Cảnh. Hầu như người dân quê tôi chẳng bao giờ sử dụng nước ở ao Bà Tranh, nhưng các cậu bé thường ra ao câu cá. Ao nhỏ, trên bờ có lát nhiều viên gạch Chàm cổ, đó là những gạch đá có tự ngàn năm xưa, cái gì ở ao cũng thuộc đồ tối cổ, cỏ vẫn phủ kín bờ. Chỗ này ngày xưa chắc có những đôi trai gái tự tình, những ông Chiêm, bà Hời vẫn sinh con, đẻ cháu, mà về sau trên vài khu mồ hoang tịch, những cái bình vôi, mỗi cái mảnh sành,… đều như những bóng ma tái hiện những hình hài cổ xưa.  Vô ích đi tìm lời giải bí mật của một dân tộc trong lòng ao sâu. Nhưng từ đời ông bà, đến đời cha mẹ tôi, hễ cái gì của người Chàm (người quê tôi vẫn gọi là người Hời), đều được người đời kiêng kỵ, dù đó chỉ là cái ao. Những buổi trưa đứng bóng, nắng tràn qua ao như đổ lửa, không người nào dám lảng vảng gần ao Chàm. Chuyện san lấp, cào bằng, đập phá làm biếng dạng những ao Chàm là về sau, thuộc những thế hệ thiếu cung kính…
Anh bạn nghệ sĩ nhiếp ảnh muốn tôi kể chi tiết hơn về ao Bà Tranh xưa nhưng rồi tôi đành chịu. Bấy nhiêu đó mới chỉ là hình thức, những bí ẩn trong lòng ao đã bị chôn vùi với bao dâu bể. Những viên gạch màu phù sa như gương mặt nát nhàu, bạc thếch hằn lên nỗi tủi sầu thiên cổ cũng không còn. Riêng ao làng thì ít nhất trên cánh đồng quê vẫn còn sót lại đâu chừng vài ao nước nhỏ. Nhưng hỡi ôi, nó chỉ là vũng nước nông, đâu rồi chiếc ao xưa của gia đình tôi, với những bụi tre che mát hai bờ, rẻo cát trắng mịn màng mà chúng tôi có thể lăn lê bò toài trên đó. Hồi nhỏ, cái ao nhà là nơi gia đình chúng tôi tha hồ khai thác nguồn thuỷ lợi và đánh bắt cá. Anh em chúng tôi vẫn thường đi tắm ao hoặc tát nước vào ruộng từ ao bằng gàu trước khi cha mẹ tôi có đủ tiền sắm máy xăng bơm nước tưới ruộng. Không biết từ đâu trong chị em chúng tôi hình thành cái ý thức sở hữu là những khi có ai đó tự ý đến tát nước ruộng từ ao mình là bị chúng tôi la, mắng, không cho phép, dù nước trong ao tát cạn rồi lại đầy.
Cái ao nhà với chiếc cầu xinh xinh đi qua mưa nắng, tháng năm gợi tôi nhớ lại bốn câu thơ của Hồ Dzếnh:
Chị tôi giặt lụa cầu ao
Trời trong, nắng ửng má đào ghẹo duyên
Tôi say nước thắm, mây huyền
Nước mơ dáng cũ, mây truyền tiếng xưa…”
….
Bây giờ, ngay cả vị trí của ao nhà xưa trên cánh đồng bao la tôi cũng không xác định nổi. Tôi chỉ nhớ ngày ấy ao nhiều lắm, hình như nhà nào cũng dành một vuông đất để đào riêng một cái ao. Ao, vườn và nhà đã tạo nên một cảnh quan đặc biệt ở thôn quê. Trên bờ ao thường được trồng tre. Bóng cây che mặt nước làm cho nước ao luôn mát mẻ, một phần mặt ao thường được thả bèo, thả rau muống. Ao thường được sở hữu bởi từng gia đình hoặc một số gia đình sống gần nhau đào chung một ao. Cũng có những ao công cộng như ao của các chi họ, ao xóm, ao chùa. Người dân quê tôi chủ yếu đào ao để lấy nước tưới ruộng. Thường những khi ao được tát cạn người ta kéo nhau xuống ao bắt cá, vào những lúc đó, người ta cũng thường vét ao để cho bớt bùn đọng. Nhiều nơi có nhiều hệ thống ao được nối với nhau bằng những cống thông làm cho nước ao được lưu thông. Ao tù nước đọng là nơi bẩn thỉu tập trung các nguồn nước bẩn, ruồi muỗi sinh sôi nên không được sử dụng, mà cần phải cải tạo để giữ ruộng đồng, làng quê được sạch sẽ.
Mỗi khi trời mưa to, nước trong làng lại chảy xuống ao làm cho đường làng phong quang không bị úng ngập lầy lội. Ở một số gia đình, nước thải sinh hoạt sau khi thấm qua mặt đất vườn tược rồi lại ngấm qua ao.
Ngoài các loại ao thông thường, còn có một số ao đặc biệt như ao chùa là ao thuộc nhà chùa. Ao này ngoài chức năng thông thường nhằm phục vụ sinh hoạt của sư sãi trong chùa nó còn là phần kiến trúc không thể thiếu của mỗi chùa theo luật phong thủy cổ truyền mỗi khi dựng bất cứ một ngôi chùa nào. Ao chùa đôi khi cũng trồng thả những cây quý như sen súng tạo nên một vẻ đẹp đặc biệt của kiến trúc phong cảnh đền chùa. Nông thôn hiện đại với hệ thống kênh mương được kiên cố bằng bê tông, nguồn thủy lợi dồi dào, nhờ đó người nông dân không còn phải vất vả gàu giai, gàu sồng những trưa nắng chang chang cũng như đêm trăng sáng, hoặc tối trơi nhưng cũng theo đó, hình ảnh ao làng đã đi vào thời xa vắng.
                                             LÊ THU THÙY


TRUYỆN NGẮN


HỎI THẾ GIAN TÌNH LÀ GÌ

Mai Hân còn là một nhà văn tỉnh lẻ, ông có một số truyện ngắn in chung trong các tuyển tập và đăng báo rải rác. Tuy nhiên, vai trò chủ doanh nghiệp của ông mới quyết định kinh tế nuôi sống gia đình. Sau ngày ông qua đời, lục tìm trong sách vở, giấy tờ của ông, anh trai ông đọc thấy một bức thư, cụ không rõ đây là truyện ngắn chưa in của Mai Hân hay là di thư ông để lại. Cụ vốn tin con người có số phận, cụ hiểu chỉ có sự tha thứ mới giải thoát con người khỏi định mệnh. Cụ phải trình làng bức thư của Mai Hân. Cụ đã gửi nó đến Ban biên tập một phòng xuất bản. Bức thư khiến nhiều người bối rối: sự cố chị dâu của Mai Hân chết trước ông ít tuần là có thật. Nhưng nhà văn vẫn có thể căn cứ trên vài tình tiết để sáng tạo nên một câu chuyện.
      
          Ca ca!
          Tôi muốn gọi anh bằng hai tiếng thân thương ấy, đã từ lâu chính tôi đã lãng quên cách gọi đó, tôi chỉ quen nói cộc lốc: ông – tôi. Anh đã điềm nhiên chấp nhận lối xưng hô này như một sự tất nhiên vì hoàn cảnh xã hội, tuổi tác và quan hệ. Chúng ta không còn là những đứa trẻ nhỏ để mà xưng hô như các nhân vật trong sách Tàu, hành xử như Lưu Bị, Quan Công, Trương Phi mà chúng ta sung sướng khi sắm vai trong các trò chơi. Thời thơ ấu đẹp quá phải không anh?
          Ca ca ơi!
          Uớc gì giờ đây chúng mình được trả về với cái thuở tóc để chỏm. Còn nhớ thuở đó anh thích nghiệp binh đao. Anh muốn có bạn học võ nên chọn tôi và dạy tôi tập luyện, anh chính là người thầy truyền cho tôi đi những đường quyền đầu tiên. Anh đã sung sướng như thế nào khi phát hiện ra thằng bé mồ côi đi ở cho nhà anh có những tố chất hơn người để rồi anh năn nỉ cha già nhận tôi làm con nuôi và cư xử với tôi như anh em ruột. Anh còn nhớ đêm rằm tháng bảy năm tôi lên mười không? Chúng mình đã rủ nhau đến ngôi miễu cổ để thề nguyền lúc nào cũng sống chết có nhau, tôi được anh nhận làm em nuôi như chàng trai nghèo nhận được kho tàng vô giá mà bà tiên nhân hậu và hào phóng ban cho như trong một truyện cổ tích anh đọc và kể tôi nghe. Tôi bao giờ cũng hãnh diện với bọn trẻ cùng làng vì được anh ưu ái.
          Một lần vô tình anh hé lộ điều bí mật của bản thân anh rằng ba mẹ chọn tôi làm con nuôi và anh kết nghĩa huynh đệ với tôi bởi tôi là đứa trẻ nghèo khổ, thật thà, biết mặc cảm thân phận và hơn tất cả, tôi không giống những đứa trẻ khác trong vùng. Bọn này lúc nào cũng gian xảo, ưa hơn thua, bị những ông cha bà mẹ vốn ganh ghét với cảnh đầy đủ của gia đình anh nên thường tìm cách chơi xấu. Các cụ vẫn lo anh kết bạn với chúng nó, chỉ vì cái lợi nhỏ nhoi mà chúng tráo trở hại anh.
          Tôi và anh không biết nhiều lắm về về lời giải trong lá số tử vi mà ông bạn của ba cũng là một nhà chiêm bốc lừng danh đã lấy cho anh. Mọi thứ trong lá số đều dự đoán anh có một tương lai vô cùng tồi tệ. Anh sẽ bị anh em phản, vợ lừa. Ngoài ra, gia tài ba mẹ để lại cho anh sẽ bị kẻ khác chiếm đoạt. Suốt đời anh bị lừa dối.
          Tôi đã buồn nỗi buồn của anh. Tôi tự hứa với chính mình sẽ suốt đời dõi theo những kẻ đồng hội, đồng thuyền, đồng trang đồng lứa, ai trở mặt, xúc phạm, lường gạt anh tôi sẽ thẳng tay trừng phạt. Tôi đã quyết khắc cốt ghi tâm rằng mai sau dù có thế nào, mình cũng đừng vì một miếng lợi danh mà tương tàn.
          Dù thành thật với chính mình đến từng chân tơ kẽ tóc, nhưng lúc này đây, vết thương trên người đang lở loét, hoại tử, cái chết cận kề, tôi không thể giữ im lặng và phải đành thừa nhận với anh tôi là kẻ phản bội người anh cao quý. Tôi lừa dối anh suốt bao nhiêu năm nay. Không ai vô tâm và tin người như anh. Chính vì điều ấy làm tôi xấu hổ, ăn năn. Trước khi về thế giới bên kia mà không tự thú, sám hối cùng anh toàn bộ sự thật thì lương tâm tôi chẳng thể nào thanh thản.
          Với nghĩa cử đẹp đẽ để tạo những phúc lộc cho một kiếp sống vị lai, vì dòng máu ngoại tộc mà anh đã cưu mang duy trì trong suốt bao nhiêu năm nay, tôi cầu xin anh tha thứ. Tôi biết khi anh tha thứ cho tôi, tâm hồn anh cao thượng hơn. .
          Tôi chẳng cần gì cho riêng tôi vào giờ phút này. Những gì tôi đã vật vã, giành giật và gìn giữ được suốt bao nhiêu năm làm kiếp con người giờ đây tôi vui vẻ bỏ lại thế gian này. Tôi bỏ lại thế gian này cả những việc làm đúng và sai. Khối gia tài lớn nhất đời mình tôi cũng bỏ lại. Tôi về thế giới bên kia với đôi bàn tay trắng.
          Ngày hôm qua đứa con gái đầu lòng về thăm nhà và thắp hương mẹ. Cháu nó đến bên tôi và nắm tay tôi trào nước mắt. Cháu than thở rằng suốt thời thơ ấu, cháu được tôi trông nom dạy bảo. Anh đi chinh chiến quanh năm. Đã có lúc cháu nghĩ tôi là ba của cháu. Hình ảnh anh mờ nhạt trong tâm trí con gái. Tôi biết anh từng phiền muộn bởi điều này. Nhưng con gái anh có quyền yêu hoặc ghét ai tùy theo cảm xúc phát sinh từ lòng nó. Chẳng bao giờ anh so bì tại sao con gái yêu quý chú hơn yêu quý chính người cha ruột.
          Anh hãy trầm tư nghe tôi thổ lộ những bí mật tày đình. Tôi không biết nó có làm anh đau khổ không?
… Hơn ba mươi năm trước khi tôi mới hai mươi tuổi còn anh hai mươi ba. Làm gì, ở đâu anh em mình cũng bên nhau. Đám bạn vẫn gọi chúng ta là cặp bài trùng. Hai anh em bao giờ cũng ý hợp tâm đầu và đã bày ra đủ trò chọc giận thiên hạ. Ba mẹ đã hết lời rầy la mình.   Cái ngày ba mẹ tuyên bố sẽ cưới vợ cho anh khiến tôi hốt hoảng. Tôi hình dung một phụ nữ về chung sống trong nhà, giữ rịt lấy anh. Hễ anh đi chơi hoặc nhậu nhẹt là chị ta đá thúng đụng nia, mặt sưng mày sỉa. Tôi cần gì ở anh đến gọi là chị dâu giở quẻ chửi chó, mắng mèo đuổi khéo để tôi cút cho nhanh... thế là tôi buồn, bỏ ăn, bỏ chơi. Suốt mấy ngày tôi chỉ sợ mỗi một điều là cô vợ anh sắp cưới cướp mất anh của tôi. Từ nay tình nghĩa anh em coi như kết thúc. Cũng có lúc tôi nghĩ xa xôi đến chuyện hai anh em trong sự tích trầu cau.
          Thấy tôi ngồi lặng và buồn rầu thở dài, anh dỗ dành và hết lời ca ngợi người vợ chưa cưới. Tôi không tin vợ anh có những phẩm chất kỳ diệu, anh rủ tôi cùng đến nhà nàng chơi để tôi biết chắc là anh không khen quá lời.
          Đó là ngày đánh dấu sự phản bội tình huynh đệ cao cả. Ước chi tôi không biết gì về người con gái đó. Thuở ấy nàng mới hai mươi và đẹp đến mức tôi mới nhìn thấy nàng lần đầu đã đắm say ngây ngất.
          Khi tôi hỏi anh có yêu nàng nhiều không anh buâng khuâng. Anh cho tôi biết anh yêu nàng và dùng tất cả sức mạnh mà anh đang có, kể cả sự khá giả của gia đình để chinh phục nàng. Anh tâm sự rằng anh biết rõ là lúc đầu nàng không đồng ý làm vợ anh. Về sau ba mẹ nàng thuyết phục gần như cưỡng ép, nàng đã gật đầu. Người con gái ấy hẳn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc với anh trọn đời nếu tôi không can thiệp quá sâu vào cuộc đời nàng.
          Như tôi đã nói với anh là tôi đắm say nàng. Ngay giây phút đầu tiên nhìn thấy cô ta tôi đã yêu. Có gì đó gần như tiền định kết gắn ba chúng ta lại với nhau. Hỡi ôi! Lúc mà tôi nhận ra một tình yêu sét đánh giáng vào lòng mình cũng là lúc anh chuẩn bị xong xuôi cho một cái đám cưới.
          Giá như đó không phải là vợ của anh tôi sẽ tìm cách ngỏ lời yêu nàng và xin gia đình nàng hủy lời hôn ước với kẻ mà nàng không yêu. Nhưng đằng này mọi thứ đều không như ý tôi muốn, để rồi tôi đau đớn âm thầm cho đến một ngày tôi đã phải dùng những thủ đoạn tinh vi và để lại những hậu quả tai hại mà bây giờ điều đó trở thành một bí mật khủng khiếp.
          Anh vô tư và tin tưởng lòng thành của tôi, còn tôi, khi trong lòng nẩy sinh tình yêu với vợ chưa cưới của anh thì lòng ích kỷ, ý thức sở hữu cũng theo đó lớn dần theo. Tôi bí mật theo dõi hai người và biết người con gái kia cũng chẳng mặn mà với anh lắm. Nàng vô tư hoặc có thể nàng chưa biết yêu là gì. Nàng chấp nhận sự sắp đặt của gia đình chẳng qua như mọi thiếu nữ, nàng quan niệm: hoa đến thì phải nở, gái đến tuổi thì đi lấy chồng.
          Niềm yêu và nỗi nhớ hướng về người phụ nữ mình si mê ngày càng lấn át lý trí. Mãi sau này khi đến tuổi xế chiều nhìn lại tôi thấy mình thật tội lỗi nhưng tôi chẳng thể nào sửa chữa sai.
          Ngay cái hôm ba mẹ chuẩn bị cho đám cưới của anh tôi đã tới tận nhà tìm cô gái. Tôi gọi nàng ra rẫy và trong cơn hứng tình bộc phát. Tôi đã ghì chặt lấy nàng bày tỏ tôi yêu nàng. Nàng xúc động không nói nên lời còn tôi thì nói rõ ý định của mình là tôi sẽ bỏ đi thật xa, tôi không thể nào sống chung dưới một mái nhà mà ở đó người mình yêu đang là vợ anh.
          Đàn bà vốn nhẹ dạ. Chỉ trong chốc lát cô gái đã ngã lòng. Chính nàng cũng tự thú không biết tại sao nhưng nàng đã không cưỡng được lời tỏ tình nồng nhiệt của tôi, nàng bảo rằng ngay giây phút đó nàng nhận thấy là nàng yêu tôi và nàng chỉ muốn đi theo tôi, không cần quan tâm đến cái đám cưới gia đình sẽ tổ chức ngay ngày mai.
          Đêm ấy, ngay giữa rẫy, nàng đã trao đời con gái cho tôi, và cả hai không một chút day dứt trước nỗi bất hạnh mà anh phải gánh chịu suốt đời.
          Tôi trở về nhà lúc nửa đêm và chẳng quyết định được điều gì. Tôi nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không thể trốn đi. Đưa người yêu theo thì tôi không đủ khả năng. Tôi không có tiền để lo cho cả hai. Bỏ đi một mình thì quá sức tôi, nhất là lúc này tôi đã chiếm đoạt đời con gái của nàng. Tôi lần lữa mãi mà ngày cưới trôi nhanh. Chẳng mấy chốc giờ rước dâu đã tới. Tôi lấy lý do đau bụng đột ngột chẳng làm gì được bỏ lên gác nằm không ăn, không uống. Ba mẹ cũng tưởng là tôi đau chẳng đếm xỉa gì đến tôi vì ai cũng bận rộn và lo lắng cho anh. Tôi tủi thân vì chỉ là con nuôi, thiệt thòi. Tôi mà là con đẻ đã đòi hỏi quyền lợi chính đáng. Không thèm xem cô dâu chú rể đã làm những gì trong ngày cưới. Bên người đẹp anh không còn nhớ đến tôi. Anh cũng quá tôn thờ người con gái ấy nên đêm hợp cẩn, nàng đã đánh mất cái ngàn vàng anh cũng chẳng hề hay biết.
          Mấy ngày sau tôi mới trở dậy. Ai nhìn thấy tôi cũng cười cợt, chê trách, còn anh cứ tội nghiệp tôi chẳng ăn được miếng ngon nào trong cái ngày trọng đại nhất đời anh.

          Tôi bắt đầu suy nghĩ thấu đáo hơn và thấy mình sai. Rõ ràng tôi chỉ yêu mà không biết rằng chị dâu dễ bị dụ dỗ đến mức đó. Có lẽ chính sự nhẹ dạ của nàng mà sau này, khi chiếm đoạt được nàng tôi đã không trân trọng. Chưa chính thức làm vợ nàng đã phản bội anh rồi.
          Tôi thấy chung nhà với vợ chồng anh thật bất tiện nên dự định sẽ đăng lính trong đợt tuyển quân sắp tới. Tôi lảng tránh chị dâu xinh đẹp và nàng cũng chỉ im lặng, ít nói như mọi cô gái mới làm dâu.
          Đợt tuyển quân đó người ta điều động anh nhưng lại từ chối đơn xin nhập ngũ của tôi. Lý do họ đưa ra rất chi là hợp lý: tôi là một thanh niên không cha không mẹ. Tuy là con nuôi trong gia đình, nhưng trên giấy tờ, ba mẹ không hề chính thức nhận tôi là con cái trong nhà.
          Anh vào quân đội khi biết vợ mình đang mang thai. Điều ấy khiến anh vui hơn và thương vợ nhiều hơn. Chị dâu đã khóc trong ngày anh lên đường như mưa gió. Tôi biết chị khóc thật lòng, chính tôi cũng khóc và nhiều người khác nữa. Thời buổi chiến tranh, người ra trận khó hẹn ngày về. Không khóc không thương anh thì là gỗ đá chứ đâu phải người.
          Anh đi chưa bao lâu thì ba ngã bệnh và qua đời.
          Trong những bức thư gửi về cho gia đình anh vẫn khuyên tôi lo cưới vợ và chăm sóc mẹ già, giúp đỡ chị dâu, cháu gái. Lúc này nàng đã sinh con gái đầu lòng. Tôi vẫn thường tự hỏi đứa bé này là con tôi hay con anh.
          Ngày tháng trôi nhanh, mới đó mà đã năm năm. Anh đi biền biệt không hẹn ngày về. Người mẹ bất hạnh thương yêu tôi như con chỉ chấp nhận tôi là người duy nhất được toàn quyền quyết định mọi việc từ lớn đến nhỏ, từ trong nhà ra làng xã. Với mẹ thì vợ anh là chị dâu tôi và tôi tử tế với chị là lẽ thường. Nhưng như tôi nói, tôi yêu nàng cũng như nàng yêu tôi. Anh vắng nhà tôi và nàng đều nhớ mong, và cầu cho anh bình an vô sự. Tôi đã cố chế ngự những xúc cảm tội lỗi nhưng đó chỉ là giai đoạn đầu. Về sau, thoát khỏi ánh mắt khắt khe của ba, chúng tôi thoải mái ăn nằm với nhau và chỉ biết có nhau, chẳng cần biết có anh trên đời. Chúng tôi yêu nhau và sắc dục là thứ lửa độc không dễ dập tắt. Nàng và tôi mỗi lúc gần nhau đều tràn ngập trong niềm hoan lạc và chỉ mong sao cho anh đừng bao giờ trở về.
          Cái ý nghĩ không thể nào qua mắt mẹ và hình như mẹ biết chuyện nhưng cố tình làm ngơ để chờ ngày anh về toàn quyền trừng trị hai kẻ xấu xa khiến tôi bàn với nàng chuẩn bị thật nhiều tiền, khi cần cùng nhau chạy trốn.
          Cái chết của mẹ không do chúng tôi gây ra nhưng nếu không vì chuyện tình điên đảo thì tôi đã dốc sức cứu mẹ và anh đã không sớm mất người mẹ đáng kính nhất trên đời. Không ai nghi ngờ tôi bỏ mặc mẹ trong cơn bạo bệnh. Tôi có bào chữa hàng vạn lần rằng mẹ đã già rồi, sinh lão bệnh tử là quy luật. Nhưng tôi cất giữ tiền mà không dốc cạn túi thuốc thang cho mẹ. Nếu tôi tận lực mà mẹ không qua khỏi thì lương tâm tôi đã không cắn rứt. Trước giờ chết mẹ cứ nuối, tắt thở vẫn không sao nhắm mắt, mẹ chờ anh. Cả tôi và nàng đã vuốt mắt mẹ. Anh về phép chịu tang mẹ hai tuần rồi trở lại đơn vị, lúc đó tôi thấy mình có được cái quyền của một thằng chồng trong nhà. Muốn chuyện gối chăn với vợ lúc nào cũng được.
          Tôi nghiễm nhiên xem mình là chồng của vợ anh.
          Còn nhớ trước lúc mất, mẹ nằm trên tay tôi trăn trối rằng bà còn một gia tài lớn vẫn chôn dấu dưới chân giường. Sau đó tôi đã bí mật đào lên và chiếm chỗ tài sản đó làm của riêng. Ngay cả nàng cũng không hề hay biết. Tôi đã tận dụng số tiền mà mẹ anh để lại và đầu tư kinh doanh. Lúc này tình hình kinh tế ở vùng quê bắt đầu chuyển biến. Tôi trở nên giàu nhanh và chẳng bao lâu đủ tiền để mua nhà ở thành phố. Ngày anh ra quân về với vợ con anh chẳng có gì ngoài tấm huân chương. Ngôi nhà gỗ khang trang của ba mẹ theo tháng năm cũng hư hoại, mối mọt mục nát. Anh không một lời than thân trách phận. Anh hiểu sự đời theo cách giản đơn của một người lính rằng anh vào quân đội, cha già, mẹ yếu lần lượt lìa đời, vợ con neo đơn chẳng thể nào ăn nên làm ra. Chỉ có tôi còn trai trẻ mới sung sức mà làm giàu. Anh còn biết ơn tôi luôn chu đáo với vợ con anh, thương xót tôi vì gánh nặng trách nhiệm với gia đình mà không chịu cưới vợ phải sống độc thân.
          Tôi thấy xấu hổ nên bắt đầu tính chuyện bù đắp mọi thua thiệt cho anh. Đầu tiên tôi xuất tiền tu sửa lại nhà. Sau đó tôi chỉ vẽ cho anh từng đường đi nước bước trong công việc mua bán. Rõ ràng trước kia anh giỏi giang hơn tôi về mọi phương diện nhưng giờ anh lạc hậu. Vợ anh không chịu hiểu sự đời đã thay đổi. Nàng đeo bám tôi không chán chê, đòi li dị anh, tôi phải thường xuyên trốn tránh nàng. Những khi bản năng đàn bà thức dậy, nàng xông vào tôi và trong trạng thái gần như tâm thần, nàng đòi hỏi đến mức tôi quá sợ nên quyết định lấy vợ.
          Dù tôi đã có con với người vợ hiền, nàng vẫn không buông tha tôi. Càng ngày nàng càng điên dại. Anh đã không biết điều đó. Anh để mặc nàng đến chỗ tôi. Nàng khóc lóc, giày vò tôi. Chỉ những lúc được tôi yêu chiều nàng mới tươi tỉnh.

          Bao nhiêu năm nay chúng ta vẫn phối hợp làm việc cùng nhau. Công việc vẫn trôi chảy, và tôi cũng như anh đều khá giả hơn xưa. Con cái chúng ta học giỏi, chăm ngoan. Vợ tôi là một phụ nữ hiền lành, chịu thương, chịu khó. Tôi chỉ thật sự ăn năn khi vợ anh lao vào chiếc xe ô tô do tôi điều khiển. Nàng tự sát hay vì hờn ghen mà không kiểm soát được hành vi của mình tôi không biết. Điều tôi biết chắc chắn là nàng đã có đủ bằng chứng về việc tôi có nhân tình.
          Vâng! Người tình của tôi rất trẻ. Từ khi gặp vận, phát triển cơ sở lên công ty, thành chủ doanh nghiệp tôi cho phép mình cái quyền quyến rũ các cô gái đáng tuổi con cái. Tôi chẳng thiết gì ở người phụ nữ là vợ anh và đã có cháu ngoại. Tôi không khỏi suy luận rằng: chắc vì vẫn còn yêu tôi và quá đau khổ mà nàng tìm đến cái chết. Ngay khi kịp nhận ra nàng đâm đầu vào xe tôi vội hãm phanh và buông tay lái với ý muốn cứu nàng thật nhanh và hành động nhanh hơn sự kiểm soát của ý thức đẩy tôi lao ra đỡ nàng dậy. Anh biết đấy, chiếc xe lúc đó đang chạy với tốc độ chóng mặt. Tôi đã không cứu được nàng mà còn gây tai nạn cho chính mình.
          Tôi đã đau, đã hoảng loạn và chấn thương nặng, mất máu, các vết thương đều nhiễm trùng. Tôi sắp chết.
          Những lúc gần đây tôi hay mơ thấy vợ anh. Nàng vẫn xinh đẹp như xưa. Lúc nào cũng bảo nàng chờ tôi.
          Anh hãy quản lý toàn bộ tài sản tôi để lại trên đời này. Anh hãy thay tôi điều khiển công ty, cưu mang vợ con tôi. Nếu anh thấy mình không đủ khả năng điều hành công việc thì bán và chia đều tài sản cho những người thân trong gia đình. Tôi tin anh là người độ lượng và công bằng.
                                                LÊ THU THÙY

TRUYỆN NGẮN

KHÁCH CỦA MỘT NHÀ VĂN
                       
          Lại một đêm nữa Hằng mơ thấy đứa con mọc cánh và bay. Lúc này nó hãy còn là thai nhi trong bụng mẹ. Còn chưa đầy một tháng nữa là nó sẽ chào đời. Phong đi vắng đã hơn mười ngày. Lẽ ra như hẹn thì Phong về rồi. Dạo này Hằng tương đối rảnh. Cô ru rú suốt ngày trong phòng trọ chật hẹp. Cô chỉ có một thú tiêu khiển duy nhất là ngắm những cơn mưa như trút nước suốt ngày đêm.
          Vợ chồng Hằng vào thành phố được gần một năm. Cô dự định in một tập truyện ngắn nhưng hễ cứ đọc lại những gì do chính mình viết là Hằng đốt bỏ. Có điều gì đó không ổn trong những truyện ngắn của cô. Chuyện dở hay chưa phải là vấn đề. Cái mà nội tâm cô day dứt nhất là thói quen của cô đã bộc lộ trong thái độ sống của các nhân vật: đó đều là những kẻ không có trách nhiệm với chính mình và chẳng cần thiết cho bất kì ai. Nhiều nhà văn vẫn đánh giá cao các tác phẩm của Hằng, cô từng choáng ngợp trước sự ưu ái đó.
          Hằng thôi viết từ khi lấy chồng. Phong vẫn khích lệ cô viết trở lại nhưng rồi đứa con trong sự hiện hữu vật chất đã khiến cô có ý nghĩ cầu an rằng nó là tác phẩm độc nhất vô nhị và cô không cần sáng tác nửa.
          Phong về quê vì ngoài ấy vừa trải qua một cơn lũ lớn. Đang lúc vợ chửa vượt mặt thế này mà bỏ đi lâu là một hành động không hay, nhất là Hằng chẳng có thân nhân, bè bạn ở thành phố này. Phong lao ra miền Trung khi bão lũ không yên, anh yêu khúc ruột mềm ấy hơn bất cứ thứ gì trên đời. Anh vẫn luôn tìm cách chứng minh cho Hằng thấy miền Trung là địa linh. Hằng chỉ biết một điều ai cũng biết: quê hương mình là một vùng khắc nghiệt. Năm nào miền Trung cũng phơi lưng hứng trọn thiên tai.
          Hằng rùng mình. Cô hình dung nỗi cơ cực ở quê nhà, nhất là dịp bão lũ. Giờ đây cô tương đối yên thân nhưng rõ ràng Phong không muốn cô sống vậy. Anh vẫn bảo Hằng: Nhà văn chân chính phải quan tâm và viết về thân phận con người. Xa rời mục tiêu ấy họ sẽ tự làm hỏng mình. Sống với Phong, Hằng có cảm tưởng mình là một con giun nhưng anh làm đủ mọi cách để nó biến thành rồng. Nó sẽ lột xác, hóa thân, lớn dậy, bay tự do giữa bầu trời cao rộng hay nó sẽ đớn đau, quằn quại trước khi đứt lìa từng khúc để rồi chết hẳn.
          Những ngày gần đây có một bóng đen vẫn thường lai vãng trước cửa nhà Hằng. Đôi ba lần gã bước vào bên trong nhà. Rõ ràng gã có ý đồ gì đó. Đêm nay sau khi cô từ giã giấc chiêm bao ngọt ngào gã lại đến. Ban đầu gã còn gõ cửa và khi bắt gặp Hằng gã xin lỗi và thanh minh là mình nhầm nhà. Hằng không bận tâm đến gã và chẳng cần biết gã là ai. Gã khiến cô bực mình bởi thái độ láo xược và lời tiên đoán sự nghiệp văn chương của cô đã chết yểu. Cô lịch sự với gã nhưng chỉ mong gã cút đi cho rảnh. Điều mà cô chột dạ nhất là dường như gã biết mọi vui buồn thầm lặng của cô.
          “Gã muốn gì ở mình?” có lần cô nghĩ ngợi.
          Bóng đen có những góc cạnh tối tăm nhưng không xa lạ đối với Hằng. Cô tin chắc chính hắn bao chứa những bãi tha ma, viện tâm thần, trận mạc, nhà xác, tâm bão... nói tóm lại, hắn là đồng minh của sự hủy diệt.
          “Tại sao hắn cứ đến quấy rầy ta? Chẳng lẽ đã đến lúc...”. Hằng không dám nghĩ tiếp.
          Bóng đen ít khi đếm xỉa đến những lời ta thán của Hằng. Đôi khi Hằng lo lắng là gã chọn thời cơ này để thâm nhập vào đời sống riêng tư của cô vì mục đích gì đó cô còn chưa được biết. Đứa con mà Phong thường nói là sáng tạo của tình yêu bao lần là động lực giúp cô thoát khỏi những cơn ác mộng hãi hùng lần này vẫn không sao đem lại cho cô can đảm để tống khứ vị khách hắc ám ra khỏi nhà. Hằng rất cần có Phong bên cạnh. Cô lạnh lưng khi nhớ lại những lời dặn dò của anh:
-        Nếu anh có rủi ro gì em hãy cố gắng sống tốt và nuôi dạy con nên người.
          Hằng hiểu Phong yêu cô. Tình yêu ấy đã kéo cô ra khỏi tình trạng u uẩn bởi mối tình tai bay vạ gió đem lại. Anh xa cô lần này là điều anh hoàn toàn không muốn nhưng anh không thể làm ngơ trước người thân đang gặp hoạn nạn. Bao kẻ khốn khổ đang mong chờ những người như anh. Phong đã bán ngôi nhà của mình để lấy tiền làm việc từ thiện.
          “Cô tôn thờ anh chàng ấy thiệt sao?”
          Bóng đen kéo Hằng ra khỏi dòng suy tư. Cái cười mỉa mai của gã không che dấu được sự thất vọng. Gã chờ đợi Hằng có một lời phủ nhận cay độc. Cô im lặng.
          Gã không dám công kích Phong trước mặt Hằng. Gã đành dùng đến độc chiêu thật hiểm ác:
-        Cô không xứng đáng với Phong. Cô biết rõ điều đó hơn bất cứ kẻ nào vẫn thường ghen tỵ với cô và luôn tìm cách lục lọi vào đời tư của cô. Dù cô được học ở hai trường Đại học nhưng kiến thức ấy đã vô dụng. Cô từng đèo bòng và mơ những thứ ngoài tầm tay của một kẻ nhấc chân không khỏi mặt đất. Gia đình cô vẫn tưởng cô sẽ trở thành cô giáo nhưng bài học vỡ lòng về tư cách người học trò cô học hoài cũng không thuộc nên một ngày cô chạy trốn vai trò của một người thầy. Cô muốn trở thành một nhà văn và những tác phẩm của cô được nhiều người xưng tụng, sợ cô sinh kiêu ngạo nên nhiều nhà phê bình đã chỉ trích ra trò. Cô yêu một nhà thơ trẻ cùng quê và rồi cô bị phỉnh phờ dễ dàng. Khi biết mình bị chơi xỏ cô tức điên lên nên chìa sừng ra húc lung tung. Cô húc vào Phong, anh chàng đã cố tình bẻ gãy rồi giả bộ băng bó cặp sừng đã gãy của cô. Sao cô không bảo anh ta vác cô lên vai, đội cô lên đầu và cứ thế mà đi cùng trời cuối đất, bất chấp những lời gấu ó. Anh chàng cứ giả vờ như vì cô mà kiệt sức. Như thế lần nữa cô sai lầm, cô nương ạ!
          Đôi mắt Hằng tối sầm. Gã khiến Hằng buồn ghê gớm. Ít ai biết bên ngoài cái sự kính trọng và tin yêu chồng lòng Hằng nhiều lúc như có vết rạn. Có gì để cô nghe mình hoang mang? Đời một người cầm bút là dấn thân cô độc và trong một cuộc hôn nhân, hai con người có muốn là tốt và luôn cố tốt với nhau nhưng không chung mục đích, không thấu hiểu và chia sẽ thì người này bắt đầu không cần thiết với người kia. Phong làm như cô là gánh nặng của đời anh, không có cô thì Phong cũng nhọc nhằn lắm rồi. Biết bao dự tưởng lớn lao anh ta chưa thực hiện được. Tín hiệu mong chờ cứu nạn phát đến anh từ khắp mọi nơi. Nhiều người tìm anh, họ kể lể nỗi thống khổ của mình và chờ anh giúp đỡ. Dù có ba đầu sáu tay anh cũng không thể cùng lúc xoay sở hết công việc được. Phong được mệnh danh là hiệp sĩ của những phụ nữ lầm lỡ, trẻ mồ côi và người già neo đơn, giờ đây anh ta đèo bòng vợ con trong khi chẳng ai tiếp sức thêm....
          Bóng đen khiêu khích Hằng rằng cô chỉ là con đàn bà vô tích sự, cô đã nhai đi, nhai lại cuộc sống nhàm chán của mình. Phong thì khác hắn, ít ra anh ta cũng muốn làm người hữu ích. Có bị nạn trong khi hành hiệp thì anh ta vẫn sống mãi trong sự tri ân của những người thọ ơn anh. Còn cô chết đi cũng chẳng ai thấy mất mát. Có khi điều này lại hay ho cho cô và cho cả những người khác.
          Hằng nhìn trừng trừng vào bóng đen. Hắn cười nham hiểm. Đột nhiên một đốm sáng xanh lè như lửa lân tinh hắt vào cô. Ý nghĩ tuyệt vọng và muộn màng rằng mình đã bị thôi miên khiến tay chân cô bủn rủn và tri giác cô tê liệt hẳn.
          Hằng thấy mình đi vào một kinh thành cổ. Điều khó chịu là cô có cảm tưởng mình chết rồi. Cô quỳ trước một ngôi đền và ý thức rõ rệt mình chỉ là một hồn ma. Ước mơ viết một cuốn sách về những cư dân sống trong một vương quốc cổ được manh nha từ thời còn ấu thơ, vậy mà đến lúc chết vẫn không thực hiện được khiến Hằng thấy tiếc nuối. Suốt thời thơ ấu Hằng sống nơi ngôi nhà tận đồng vắng tiếp giáp khu mộ cổ, trên những ngôi mồ hoang tịch, bia đá, những hàng gạch cổ nối dài, xếp chồng, màu phù sa như những gương mặt muôn năm cũ, như những bóng ma tái hiện những hình hài cổ xưa. Cô cố sức đi tìm lời giải bí mật của một dân tộc trong lòng đất sâu. Cô có những suy nghĩ không giống ai về những triều đại đã nhanh chóng sụp đổ, bị thay thế. Trí tưởng tượng phong phú của cô thường bay bỗng đến thế giới của họ. Trong tâm linh Hằng, nơi mà cô sống người xưa cũng sống trong vương quốc riêng, vương quốc đó đẹp đẽ và huy hoàng. Hoa nở khắp các con đường mà bàn chân họ đã đi qua, linh hồn họ giờ lồng lộng giữa trời cao.
          Hằng vẫn thường bắt gặp bóng đen lẩn quất đâu đó nơi khu mộ cổ. Gã khao khát vòng hào quang vĩnh hằng trên các đài thờ, các tháp đền, lăng tẩm. Trông gã mờ nhạt, ảm đạm, âm u.
          Hằng như nghe đâu đó trong những lời nguyện cầu, trong kinh kệ, trong niềm hoan ca vô tận những lời nhắn nhủ:
-        Người xưa dẫu khuất bóng thời gian nhưng ước mơ, khát vọng ngàn đời của họ bất tử. Đất mẹ đã tạo sinh họ thì cũng tái tạo những tộc người mới tạo dựng một thế giới mới với những hoài bão, khát khao. Như lá rừng, như sóng nước: lớp này đuổi xô lớp khác, trùng trùng điệp điệp sinh khởi đời đời.
          Hằng suy ngẫm thật lâu điều cô vừa khám phá. Cô vỡ lẽ vì sao cuốn sách mà cô muốn hoàn thành về những cư dân sống trong vương quốc cổ đến giờ vẫn còn nằm trong dự tính. Cô không viết được nó bởi lẽ cô chưa bao giờ giải mã được những bí ẩn của người xưa. Lúc này cô mới cảm nhận sâu sắc trong sự sống của mình có huyết thống cha ông, trong tâm thức mình có đất trời của hàng ngàn năm trước, trên gương mặt mình có diện mạo tổ tiên. Một tình cảm biết ơn và hoài nhớ cội nguồn dâng lên làm cô chấn động cả người. Tự nhiên Hằng thấy sáng suốt kỳ lạ. Một nguồn sinh lực bí ẩn, huyền diệu như từ ngàn xưa tràn ngập cơ thể và nâng cô dậy.
          Hằng choàng tỉnh. Cô nhìn khắp căn phòng. Bóng đen đã bốc hơi từ bao giờ.
                                         LÊ THU THÙY   

DU LỊCH


KHU DU LỊCH SINH THÁI BỌ CẠP VÀNG

BỨC TRANH ĐƯỢC VẼ TỪ MỘT HUYỀN THOẠI HIỆN ĐẠI

                                               

 Giữa không gian bát ngát, biếc xanh của những vườn cây được điểm xuyết bởi những hàng bọ cạp trổ hoa vàng rực rỡ, ông Nguyễn Văn Sửu ung dung kể cho du khách nghe những năm tháng nhọc nhằn mà ông đã dày công tạo lập Khu du lịch sinh thái Bọ Cạp Vàng. Cứ theo cách nói của ông thì để có được cơ nghiệp như hiện tại, ông phải trải qua những chặng đường vất vả, lao lực, cùng thời gian, công sức mồ hôi chẳng khác gì công lao của một người nuôi voi để lấy ngà. Quả thật, công trình ông dựng nên chưa chắc giàu đã  làm được. Người dân địa phương thêu dệt nên câu chuyện rằng: nhờ đào được một con bọ cọp bằng vàng nặng trên 20kg trong lúc khai khẩn đất đai, ông mới đủ tiền của khởi nghiệp. 

Từ Tp. HCM qua phà Cát Lái, du khách bắt đầu cảm nhận được không khí mát mẻ, trong lành đặc thù của vùng ven đô bởi những vuông vườn mướt xanh cây lá dọc hai bên đường. Bỏ lại sau lưng thành phố ồn ào, một khi đã đặt chân lên canô, thả hồn mình du lãng giữa nước biếc, mây trời, ngờm ngợp hoa đồng, cỏ nội và sực nức những đặc sản đồng quê ngào ngạt hương vị. Khu du lịch Bọ Cạp Vàng hiện ra trước mắt bạn như một bức tranh kỳ diệu được vẽ nên từ những huyền thoại hiện đại nhất. 

Vào năm 1992, nhà giáo Lê Văn Sửu sau khi về hưu đã rời Tp.HCM đến ấp 3, xã Phước Khánh chuyển nhượng phần đất với mục đích ban đầu là xây dựng thành một vườn nhà sản xuất theo mô hình VAC nhằm mục đích tăng thu nhập cho gia đình cũng như vui thú điền viên. Đất này trước kia vốn thuộc đặc khu rừng Sác, một vùng quanh năm sình lầy nước mặn. Trải qua sáu năm gian khổ đổ công sức tiền của, mồ hôi, nước mắt, và nhẫn nại để nhen nhúm vườn cây ăn quả, ao cá, gian nhà, cuối cùng ông đã đạt được thành quả ngoài mong đợi. Những người bạn mà ông giao du từ thưở còn dạy học ở thành phố bắt đầu được mời về thăm chơi, nghỉ dưỡng vào những ngày nghỉ cuối tuần. Dần dần, khu vườn sinh thái nổi bật giữa không gian yên lành, sông nước xanh biếc, gió mây lồng lộng bỗng có một sức quyến rũ đặc biệt để rồi khách khứa tìm đến thư giãn, nghỉ ngơi ngày càng đông. Nhận thấy nơi đây hội đủ tiềm năng của một khu nghỉ dưỡng thích hợp cho những ai từng vật lộn, mệt nhọc chốn đô thị, nhiều người khác cũng dần tìm về đây chuyển nhượng đất và lập vườn, đào ao, nuôi cá, dựng lên những căn nhà lá ẩn mình dưới tàng cây rợp bóng mát.

Điểm du lịch vườn ông giáo Sửu bắt đầu triển khai và đi vào hoạt động từ năm 1999. Thời buổi đó mọi thứ còn ngập trong khó khăn, tình hình đưa rước khách du lịch chưa được chu đáo như bây giờ. Bản thân ông Sửu cũng thiếu kinh nghiệm làm du lịch và do mô hình này tự ông kiến tạo, quá trình đầu tư, xây dựng, mở mang, phát triển chủ yếu bằng công lao của chính mình và nguồn vốn ít ỏi là chính. Cảnh quan chỉ thu hẹp trong một phạm vi giới hạn 4ha, vì thế khách đến tham quan, nghỉ dưỡng hoàn toàn tự phát.

 Đến năm 2001 từ việc kết hợp với Saigon Tourist đưa khách du lịch dã ngoại về, địa điểm Khu du lịch của ông Sửu được biết đến vào thời điểm hàng cây bọ cạp kỳ lạ trong vườn vào khoảng tháng 3 – 4 trổ hoa vàng rực cả một vùng. Từ đó cái tên Khu du lịch Bò Cạp Vàng ra đời và các tour du lịch khác cũng tìm đến như: Danatour, Hoàn Vũ tour, Fidi tour, Thương Hiệu Việt, Lửa Việt,… Đến hôm nay mọi người đều công nhận Bò Cạp Vàng đã tạo được một sân chơi bổ ích cho mọi đối tượng, đặc biệt là giới trẻ vào những ngày cuối tuần hoặc dịp lễ, tết, đồng thời góp phần giải quyết công ăn việc làm cho một số bà con lao động tại địa phương.

  Nằm trong khung cảnh thơ mộng, kế bên đập thủy lợi ông Kèo với hai mặt tiền giáp sông quanh năm khí hậu trong lành tươi mát, Bọ Cạp Vàng điểm tô thêm bức tranh thanh bình của vùng đất này nhất là vào những buổi bình minh, trên dòng sông bàng bạc ánh lê hồng, những con thuyền rời bến ngược xuôi, hoặc chiều xuống, không gian đẫm mùi vị mằn mặn của hơi nước từ biển tỏa ra được gió mang về. Khung cảnh hiền hòa chỉ có ở miền quê Đồng Nai trên bến dưới thuyền luôn gắn liền với những thú vui tao nhã gần gũi với thiên nhiên. Dọc theo hai bờ sông là vườn cây ăn trái được thiết kế hài hòa với gần 200 căn nhà sàn, nhà chòi lợp lá có võng nằm, ghế ngồi, xích đu hóng gió, hệ thống vòi tắm nước ngọt miễn phí, du khách hoàn toàn tự do phục vụ chính mình. Khu sinh hoạt ngoài trời, khu cắm trại dã ngoại với các trò chơi dân gian hấp dẫn như đi cà kheo, nhảy bao bố, đập heo đất, kéo co,…hết sức sinh động. Riêng những du khách thích có cảm giác mạnh thì ở đây có sẵn các loại hình mạo hiểm để có thể tham gia như: vượt cáp treo, tuột vách núi hoặc vượt chướng ngại vật,…

 Từ khu nghỉ dưỡng Bọ Cạp Vàng  du khách có thể đi đò ngang hoặc thuê xuồng xuôi sông để có cảm giác như được trở về với con sông quê hương, ngâm mình hoặc vẫy vùng trong dòng nước mát xanh, được cùng bạn bè chèo ghe len lỏi khắp các rặng dừa nước câu cá và hái hoa dại. Đêm thanh gió mát có thể thảnh thơi trên chiếc xuồng ba lá thả trôi tự do mà thỏa thích ngắm sao trời. Hòa hợp nhất với những tâm hồn nghệ sĩ là giữa không gian bao la và tịnh mịch của những khuya trăng sáng, nằm trong du thuyền nghe gió thì thầm, buâng khuâng ngâm ngợi những vần thơ nặng tình non nước.

Đã từ lâu, ẩm thực trở thành một dịch vụ không thể thiếu trong đời sống con người. Khi khu du lịch sinh thái Bọ Cạp Vàng tưng bừng mở cửa đón khách từ thành phố và những vùng lân cận tìm về nghỉ dưỡng thì việc đáp ứng nhu cầu ăn uống của khách trở nên cấp bách. Các món ăn chốn này đã làm nên một nét văn hóa ẩm thực đặc trưng: trái trên cành, cá trong ao với giá cả khá rẻ, ngon lạ, đầy tính ngẫu hứng như: bò cạp lăn bột chiên bơ, cá lóc nướng trui, thỏ nướng mọi, đặc biệt có món gà nướng thố đất hương vị rất thơm ngon đậm đà chất dân dã... được bày trên những chiếc sạp tre, hoặc trên bãi cỏ mang đúng cảnh sắc của tiền nhân thời mở mang bờ cõi đầy gian khó – một thứ văn hóa ẩm thực dung dị đúng bản chất của người Đồng Nai xưa đang bị quên lãng dần trong đời sống hiện đại giữa xu thế hội nhập, tuy nhiên vẫn được chủ nhân của Khu du lịch sinh thái Bọ Cọp Vàng gìn giữ và duy trì.

 Trong những năm qua Khu du lịch sinh thái Bò Cạp Vàng đã thu hút được hàng trăm ngàn lượt người đến tham quan nghỉ mát, đa số đến từ Tp.HCM và các vùng lân cận. Hiện nay trên địa bàn huyện Nhơn Trạch đã có trên 10 điểm du lịch sinh thái, phỏng theo mô hình Bò Cạp Vàng. Người dân quanh vùng bắt đầu chú trọng các dịch vụ du lịch như: mở quán phục vụ ăn uống, mua sắm ghe xuồng cho du khách thuê,… góp phần vào sự phát triển kinh tế ở địa phương, tạo cho bộ mặt phố huyện Nhơn Trạch một sắc thái mới.

                                      Lê Thu Thùy


BÀI Đăng THEO THỨ TỰ NGÀY THÁNG

TRUYỆN NGẮN

TẬP TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC                    TÁC GIẢ: LÊ THU THÙY                            1. NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA               ...