ĐỒI VỌNG CẢNH
Lê Thu Thùy
Tuần trước
tôi được nhóm bạn ở Huế đưa đi thăm viếng các đền đài, lăng tẩm nơi lưu dấu
ngàn thu của các bậc vua chúa nhà Nguyễn. Trên đường về chúng tôi dừng chân ở đồi
Vọng Cảnh để phóng tầm mắt bao quát quần thể di
tích cổ kính và những cảnh đẹp tuyệt vời ở một không gian rộng lớn xứ Huế, đặc
biệt nhất là vẻ đẹp thơ mộng trữ tình của sông Hương, dòng sông đã từng gắn bó
với tôi thời thơ dại mà suốt mấy mươi năm, lúc nào tôi cũng đau đáu, mong được
một lần trở về ngồi bên sông, ngược dòng sông để tìm lại những kỷ niệm trong dĩ
vãng.
Huế nổi tiếng với vẻ đẹp đượm buồn và trầm
lặng. Điều đó càng sâu lắng khi đón hoàng hôn trên đồi Vọng Cảnh, hứng ngọn gió
tây nam mang theo dòng nước mát, nắng chiều của thời khắc những ngày đầu xuân
tắt dần, ráng đỏ in trên mặt nước xanh thẫm, hồi tưởng lại những vùng sông núi xứ người mình đã đi qua.
Thời
sinh viên chúng tôi có vài lần du ngoạn đồi Vọng Cảnh. Giờ đây tôi vẫn còn giữ
những hình ảnh thuộc về ký ức, nơi ấy, trên ngọn đồi thấp, hoang vu, có những ụ
lô cốt đen trũi từ thời chiến, nằm trần trụi giữa rừng thông xanh bao phủ ngọn
đồi. Qua bao năm tháng, cảnh vật nơi đây vẫn như xưa, dường như ngọn đồi vẫn
còn ngủ yên dưới bóng thời gian. Bên kia sông khói lam chiều từ những mái nhà
khuất trong tre trúc lơ lửng bay lên, từ đó nhìn xuôi hay nhìn ngược dòng sông
đều thấy ngập vào hồn cảm giác buâng khuâng giữa miền sương khói bao la.
Đồi Vọng Cảnh cách trung tâm Thành phố Huế khoảng 7 km, tọa lạc ngay bên
bờ sông Hương, cạnh núi Ngự Bình, đối diện núi Ngọc Trản. Từ đồi Vọng Cảnh có thể nhìn thấy những khu nhà vườn nổi tiếng, yên bình và quyến rũ
của Huế nằm tập trung ở Long Hồ, Hương Long, Nguyệt Biểu, Lương Quán… chen lẫn giữa những lũy tre, những cánh rừng, những mái nhà ngói xám
của đền chùa, lăng tẩm cổ kính, trầm mặc. Ở đó
có núi đồi, xóm làng, ruộng đồng và con người lặng lẽ hòa quyện với thiên
nhiên. Qua nhiều biến cố lịch sử và thời gian, đồi Vọng Cảnh vẫn giữ được
hầu như nguyên trạng vẻ đẹp hoang sơ. Đến đây
vào ngày nắng nên chúng tôi có thể ngắm dòng Hương từ trên cao xuôi chảy miên
man về tận cửa biển Thuận An.
Đồi Vọng Cảnh
được người xưa xem là con mắt thần, là nơi hội tụ khí thiêng sông núi. Một số
truyền thuyết liên quan, đặc biệt qua những câu chuyện về địa lý phong thủy thì
đồi Vọng Cảnh là long địa của Việt Nam, đó là trái tim của hoàng long, tiềm
tàng sinh khí của đất cố đô, là đất đế vương phát tích. Ngày xưa đây là nơi vua chúa chọn làm điểm dừng chân để nghỉ ngơi
và vãn cảnh. Ngọn đồi nằm giữa một khúc uốn
lượn lờ, mềm mại, và huyền hoặc nhất của sông Hương. Từ
đây, nhìn về hướng tây nam sẽ thấy dòng Hương giang, từ hai nhánh sông Tả trạch
và Hữu trạch nhập chung rồi lặng lẽ men theo triền núi hướng về phía tây tây
bắc để cuối cùng xuôi dòng về miền hạ lưu chảy qua cố đô Huế. Từ đồi Vọng
Cảnh ngược về phía thượng nguồn bắt gặp sông Hương phát nguyên từ dãy Trường
Sơn, băng qua những đại ngàn. Nước sông từ đầu nguồn đổ về mặc dù vẫn bình lặng
nhưng cuộn vào bên trong nguồn sinh khí mãnh liệt. Dòng sông Hương không chỉ là
sợi dây gắn kết các di sản của các vua Nguyễn, đó còn là dòng sông tâm linh và
văn hóa của người dân xứ Huế, mang vẻ đẹp trường cửu, tràn đầy sức sống.
Một anh bạn phàn nàn: “không
biết tại sao mấy ông lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế bảo là tạo hóa đã ban cho xứ
Huế một địa hình độc đáo, toàn tỉnh có kiến trúc giống như một công viên khổng
lồ, đa dạng để rồi gần đây có quyết định quy hoạch đồi Vọng Cảnh thành công
viên sinh thái cảnh quan,…”
Tôi chưa hình dung được diện
mạo Công viên Vọng Cảnh mai sau thế nào. Điều mà chúng tôi nhận ra là những người
phản đối xây dựng nhà hàng khách sạn trên đồi Vọng Cảnh đã thở phào với chiến
thắng thuộc về mình. Trên đất nước Việt Nam vẫn còn đó những dự án tàn phá cảnh
quan, môi trường, di sản đang được triển khai mà tác hại của nó kéo dài đến mai
sau vẫn không sao ngăn ngừa nổi.
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét