BÀ NÀ NÚI CHÚA
LÊ THU THÙY
I
Núi Bà Nà được người Pháp khám phá từ hơn trăm năm trước, và chính người
Pháp đã cho khai thông con đường độc đạo tại đây. Được xem là một kỳ công của tạo
hoá nhưng chính con người mới thực sự góp sức cho Bà Nà được hồi sinh. Đã có một
thời Bà Nà được mệnh danh là kinh đô nghỉ dưỡng của toàn cõi Trung Kì, bây giờ
chỉ còn thấy một chút vết tích sót lại của những công trình kiến trúc mà người
Pháp đã xây dựng hồi đầu thế kỉ 20.
Bà Nà – Núi Chúa
là một dãy núi thuộc huyện Hòa Vang, cách thành phố Đà Nẵng 48km về phía tây,
cao 1487m so với mặt nước biển. Trên đỉnh núi có địa hình bằng phẳng như cao
nguyên nhỏ tọa lạc giữa bốn bề thiên nhiên mát dịu ngập một màu xanh của rừng
và của màu đại dương biếc xanh. Từ đỉnh Bà Nà có thể chiêm ngưỡng cả một vùng rộng
lớn, phía Tây là dãy Trường Sơn, phía đông là biển cả mênh mông, ẩn trong sương
là những hòn đảo lớn nhỏ lô nhô. Phía Bắc Đèo Hải Vân cao vút, ẩn hiện giữa trời
mây, quanh co, hiểm trở, phía Nam là cửa sông Nam Ô đổ ra biển thấp thoáng những
làng chài ở chân núi. Vào những ngày trời quang mây tạnh, từ Bà Nà, vốn
được mệnh danh là sân thượng của Đà Nẵng có thể thu gọn trong tầm mắt cả một
vùng không gian: thành phố, vịnh Đà Nẵng (người dân địa phương vẫn quen gọi là
Vũng Thùng) với đường viền hình vòng cung từ chân đèo Hải Vân đến bán đảo Sơn
Trà, bãi biển Mỹ Khê, non nước Ngũ Hành Sơn, sông Thu Bồn uốn quanh những cánh
đồng trù phú, biển cả bao la nhấp nhô sóng biếc...
Địa
danh Bà Nà có lẽ liên quan đến vùng đất từng là đế đô của người Chàm hơn mười
thế kỷ trước. Bà Nà hoặc bà Pô – Nagar tức Thánh mẫu Thiên Y A Na từng được thờ
phụng trên núi Chúa. Nơi đây còn là địa điểm hành hương tâm linh về thượng
ngàn. Lĩnh
Chúa Linh Từ là nơi tôn thờ Bà Chúa linh thiêng của cả vùng núi Bà Nà. Từ bao đời
nay người dân trong vùng vẫn tin thờ bà là mẹ cai quản rừng núi, gắn bó với cỏ
cây, chim, thú, phù hộ chở che cho con người.
Đến với Bà Nà, ta sẽ cảm nhận được
cảm giác như đi lạc trong mây. Không khí ướt đẫm, mây trắng là là giăng ngang đỉnh
núi trông tựa như những tảng thiên thạch lớn thoạt ẩn thoạt hiện trong một buổi
chiều mưa. Nhưng lúc này đang độ vào thu, màu trời xen lẫn với màu xanh lục của
những cánh rừng càng thấm thêm chút sắc buồn thâm u, trầm mặc. Cảnh sắc này ắt
hẳn cũng từng ru hồn bao khách trần tìm đến để mong khám phá và chinh phục một
cõi thiên nhiên hùng vĩ giữa đất trời.
Thiên
tai, địch họa hơn nửa thế kỉ qua đã làm mất đi dấu tích các lâu đài, nhà nghỉ cổ
xưa... nhưng vẫn còn đó sự hào phóng của thiên nhiên với những cánh rừng nguyên
sinh và một vùng khí hậu ôn hòa mát mẻ với muôn ngàn âm thanh xào xạc của đồi
thông hòa quyện cùng khúc nhạc rì rầm của những con suối tràn lên trên các vách
đá, rồi lặng lẽ lẫn khuất sau những cánh rừng xanh ngắt.
Hồi đầu thế kỉ 20, Toàn quyền
Đông Dương Paul Doumer đã chọn Bà Nà “đẹp như bồng lai tiên cảnh” với khí hậu
mát mẻ quanh năm để xây dựng khu điều dưỡng cho người Pháp. Sau khi đường lên đỉnh
núi được hoàn tất, các dịch vụ như điện, nước, bệnh viện, bưu điện, nhà hát
opera, biệt thự, ngân hàng, khách sạn,… được quy hoạch rất hoàn hảo.
Chúng tôi dạo qua căn hầm rượu
cũng do người Pháp xây dựng vào thời hoàng kim của họ còn nguyên vẹn. Căn hầm
bây giờ vẫn được sử dụng để chưng cất rượu và luôn mở cửa để khách vào tham
quan, thưởng thức vài chum rượu nho và sống với những hoài niệm dĩ vãng.
Vào những năm chiến tranh thị trấn
nghỉ mát này đã bị bỏ hoang, nhiều lâu đài, nhà nghỉ đã bị phá bỏ, san bằng, một thị tứ sầm uất chỉ
còn lại phế tích là những nền nhà, những bức tường đã loang lổ, đổ nát. Năm 1986, Bà
Nà đã được Chính phủ công nhận là khu dự trữ thiên nhiên, một công viên bảo tồn và phát triển
các loài động vật hoang dã ra đời, đối tượng bảo vệ là là rừng nhiệt đới
và nhiều loại động, thực
vật quý hiếm.
Phải đến năm 2000, Bà Nà mới được hồi sinh để trở thành một thị trấn du lịch.
Để hiện thực hóa ý tưởng tái hiện
lại một làng Pháp cổ kính với nghệ thuật kiến trúc đầu thế kỷ XX trên đỉnh Bà
Nà, năm 2011 một lâu đài kiểu Pháp rất nguy nga ẩn mình trong cảnh thiên nhiên
tuyệt sắc của bạt ngàn rừng nguyên sinh kỳ vĩ được khởi công xây dựng và hoàn
thành.
Thức trọn một đêm trên đỉnh Bà Nà, chén trà trên tay lắng
nghe tiếng gào thét của gió ngàn. Đứng trên đồi Vọng Nguyệt có thể nhìn toàn cảnh
thành phố Đà Nẵng dưới ánh đèn lung linh, huyền ảo. Về hướng đông, thác Tóc Tiên nằm ở suối Mơ gần đó như suối
tóc của một nàng tiên buông xõa bồng bềnh giữa suối rừng huyền ảo. Dưới ánh
trăng, những đồi cỏ xanh bạt ngàn hoa dại bàng bạc sắc hương như dâng cho đời vẻ
đẹp tự nhiên nhất. Trên các triền vách đá, những vạt cây dại như trải thảm.
Nhìn từ xa, du khách không khỏi ngỡ ngàng bởi cảm giác dịu mát của cây xanh, sự
tinh tế của quần thể đá màu chất chồng, cùng hệ thống suối nước róc rách như
hân hoan. Vào những ngày nắng đẹp, mặt nước hồ suối Mơ tựa như một tấm thảm bạc
lấp lánh ánh mặt trời được phản quang giữa lòng suối lung linh. Càng lên cao, cảnh
vật hiện ra càng đẹp mắt, về phía thượng nguồn, vẻ đẹp hoang dã càng thêm quyến
rũ. Suối Mơ kỳ tú đến huyền hoặc: những khe suối mềm mại mà mãnh liệt len lỏi
qua nhiều tầng thác trong các khe đá chảy xuống như những giải lụa bạc rồi cùng
hội tụ vào một vùng trũng thấp được kiến tạo toàn cát, đá liên kết và tạo nên
lòng hồ Thùy Dương. Giữa không khí núi rừng im vắng ấy, thỉnh thoảng vang lên
tiếng chim kêu vượn hú, bàng bạc hương hoa dìu dịu. Hồ Thùy Dương xanh biếc
hàng đời tiếp nhận vô tư nguồn nước ngầm len lỏi qua vách đá đổ về.
Bà Nà còn là một vườn hoa khổng lồ
với hàng trăm loài hoa khoe sắc trải khắp các lối đi. Những chùm địa lan, hoa
mua rừng, hoa cúc vàng, hoa loa kèn, hoa đào chuông, cẩm tú cầu… vươn mình múa
lượn. Hoa rực rỡ những con đường mòn quanh đỉnh núi, qua những ngôi nhà hoang
phế, rêu phong, len lỏi nở trên các vách đá. Hoa điểm xuyết cho bức tranh
thiên nhiên Bà Nà vẻ đẹp lãng mạn
mà lộng lẫy.
Mọi cảnh vật có những góc hồn
riêng trong sâu thẳm lòng người khi cảm xúc. Buổi chiều Bà Nà gió thổi lạnh buốt
và mây mù phủ kín cả một khoảng không gian rộng lớn. Rải rác trên những ngọn đồi
vẫn còn dấu tích đổ nát của mấy ngôi biệt thự có từ thời Pháp thuộc. Nhìn nền
móng hoang tàn trong cảnh chiều thu chợt thấy se lòng.
Bà Nà
– núi Chúa nơi hội tụ vẻ mông lung, lãng mạn của tạo vật, chút cảm hoài gạch
ngói rêu phong của thời gian và sự tham dự có ý thức của con người vào cái đẹp.
Sương thu thấm
lạnh, núi rừng về đêm được trả lại vẻ hoang sơ nguyên thuỷ. Đứng giữa không
gian bàng bạc màu sương khói này, tôi mới có dịp lắng nghe từng tiếng thì thầm
của gió ngàn vi vút, và cảm nhận ra bao sức sống diệu kỳ của ngàn cây nội cỏ.
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét