Trang thơ Lê Thu Thùy
CHO MỘT TÌNH YÊU VÔ NGHĨA
Lời thơ này tự thú
Viết vào một ngày cuối thu
Cuối trời mây viễn du
Cuối ngày hoang hoải
Ta như một gã đàn ông ưa tiêu
sái
Vì nghèo chịu sầu bó gối hát
khúc Cổ Bồn ca
“ôi cuộc đời nổi trôi
Khác nào hoa nở rồi tàn…!”
Còn một chốn cho riêng ta
ở một nơi nào đó
trên trái đất này?
Trời xanh màu sóng dậy
Đầu xanh từ độ nào
Mắt xanh nào rơi rụng…?
KHI CHIỀU XUỐNG GIÓ QUA CĂN PHÒNG NHỎ
Nơi trang sách vừa mở
Những câu thơ của Goethe hiện ra
Giọt nắng vô tình dịch chuyển
Êm đềm sóng lá vườn cây
Lũ chim sẻ cũng bất ngờ im tiếng
Lặng lẽ đóa hoa rã từng cánh..
Chậm...
Buồn...
Điệu nhạc
Tỏa hơi rừng
Quán gió
Lời cuối cho em hiện rõ trong ký ức nhạt nhòa:
Gặp lại em là điều không thể,...
Vì chỉ chốc lát nữa thôi
Anh phải đến một phương trời
Trên tay anh gió vẫn lùa như suối tóc biếc xa xưa.
KHUYA NAY TÔI THẤY
Còn một điều gì đó như là
Nỗi bất hạnh của tôi đã được
một bàn tay bí ẩn lập trình
và giờ đây trong căn phòng
trọ chật hẹp này chỉ có
Tôi và một hình bóng đen tối
vẫn ngày đêm
ám sát nụ cười trẻ thơ. Hắn
gương mặt của
một con chó điên và nanh vuốt
ma cà rồng,
và những quái thai biết hút
máu.
VIẾT VỀ THỜI ĐÃ MẤT
Bài hát tình yêu nàng đã hát
tự bao giờ
Những đôi uyên ương lượn bay
trên vòm trời hư ảo
Màu chiều nhuộm tím mắt nâu
khắc khỏai
Vài vì sao chợt gần, chợt xa
như điềm báo chia lìa
Bài hát tình yêu day dứt tim
người
Có lời ca ru hồn người về bến
mộng
Những đôi tình nhân nắm tay
lên thuyền tình rời bến
Giông tố ngòai khơi chưa chạm
đến mạn thuyền…
Thiếu phụ ra đi trong xa vắng
nắng vàng
Con thuyền tình mong manh đã
vấp đời phàm tục
Nàng như chú chim vừa được
phóng sinh vỗ cánh chấp chới,...
Những đường bay thấp cao
không dấu vết giữa nền trời.
NHỮNG KHÚC RỜI CHO CHUỖI NGÀY
CÒN LẠI
KHÚC 1
Vừa vòng tay đêm
đối mặt những hình nhân từng
bủa vây ngày cũ
người cũ cũng từ trong thù
hận bước ra
ánh mắt chứa chan niềm sầu
muộn
ướp nỗi buồn thiên thu,…
tà áo xanh giữa biển dâu chợt
nhòa, chợt hiện
Vầng trăng xưa lẻ loi gác trọ
Từng trang sách bị rứt lìa rũ
bỏ thư sinh,…
Em trở về mang theo bao mùa
gió
Cỏ úa ngậm ngùi trầm tích vết
thời gian.
KHÚC 2
trải dài trên sóng nhạc
Chung
chiêng mắt đồng xanh
Băng qua bao mùa mưa lũ
Bài hát vào đêm sâu
Cho em dài giấc thiên cầm.
Trên nấm mồ chôn niềm hòai
niệm trắng
Lời ru chới với giữa đường…
Nhiều năm sau
không ai nhớ điều em biết:
bí ẩn phủ kín đời sống
Những nốt nhạc anh còn màu
trắng bạc
lạc lõng giữa hồn em.
KHÚC 3
một vết tình yêu sót lại giữa
lòng
Có tiếng gì như đá tảng
chuyển mình
Quất vào bóng đêm
Tấm chăn bằng da người chuyển
động
đóa hoa mãn khai tựa vết
thương tâm hồn người đàn bà qua bão tố
ký ức kinh hòang và vẽ đẹp
thóat ra
thiếu nữ của hôm qua hát buồn
gương mặt bị thời gian tàn phá.
Đêm tĩnh lặng ướp bầu cay
đắng
con chim thiên di miền đất
khác
Xào xạc đôi cánh vô tình...
KHÚC CUỐI
Tràn ngập cảm giác buồn đau
lẫn buồn nôn
Bụi, máu và ê-te khuyết tán
Không gian như cỗ quan tài trong suốt
Mơ hồ phán lệnh lửng lơ
Đó là khi va chạm với hiện
thực khác
Giấc mơ chạy lùi như gió
trong đường hầm
bóng tiếp bóng lầm lũi/ mất
hút
Trên chiếc bàn nhỏ, trang
sách còn thơm mùi giấy nức nở từng cơn đòi
số phận khác suôn sẽ hơn.
Ngòi bút của ngày hôm qua
vạch giữa đời những ký tự khác lạ tiên tri
thời tương lai có thể hóa
giải thảm họa.
Thời gian trang bị lưỡi hái
nhích dần về phía kẻ bị chọn lựa
Không khuất nhục mọi cuộc
thương thuyết lạnh lùng/dai dẳng
lặng im.
LÊ THU THÙY