Danh sách Blog của Tôi
Danh sách Blog của Tôi
Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018
DU LỊCH
Không phải ai cũng có cơ may một lần trong đời
được du lịch Hà Nội, tham quan các danh lam thắng cảnh thủ đô, đặc biệt được vãn cảnh chùa Một Cột,
một di tích văn hóa lịch sử nổi tiếng có từ thời Lý. Tuy nhiên, du khách có thể
đến thăm Đồi Sơn Thuỷ Cẩm Mỹ và chiêm ngưỡng bản sao của ngôi chùa cổ thấp
thoáng sau đôi hàng cau thẳng tắp. Nơi đây còn dựng một Tam đỉnh khá đồ sộ
tượng trưng cho ba ngôi Thiên Địa Nhân nhằm biểu hiện sự hài hòa của vũ trụ.
Trong quá trình kiến tạo địa hình, tạo hóa đã
ban cho vùng đất Cẩm Mỹ một vị thế khá lý tưởng. Cùng với những khu vực láng
giềng nằm chung miền đất bán trung du vùng Đông Nam bộ, nhấp nhô những núi đồi
và chằng chịt suối rạch, ngọn gió mùa mát dịu quanh năm thổi lồng lộng, là dải
đất cuối cùng của cao nguyên sau một quá trình bành trướng về phía nam, đã dừng
lại bên bờ biển duyên hải Bà Rịa – Vũng Tàu để ngắm nhìn biển xanh sóng vỗ dạt
dào từ độ cao 100m. Thiên nhiên càng ưu ái hơn khi đặt Cẩm Mỹ nằm giữa vùng khí
hậu ôn hòa, trên cái nền đất đỏ bazan của những ngọn núi lửa đã tắt từ hàng
triệu năm về trước, để giờ đây vùng đất này trở thành xứ sở ươm trồng và phát
triển các vườn cây trái sum sê, đặc biệt trong gần thế kỷ qua, cây cao su và
những loài cây công nghiệp khác đã trở thành chủ nhân ông của vùng đất này.
Có dịp tham quan Đồi sơn thủy Cẩm Mỹ du khách
hãy theo hướng thị xã Long Khánh, về phía quốc lộ 1 đến ngã ba Tân Phong,
rồi theo liên tỉnh lộ 2 về Bà Rịa – Vũng
Tàu chừng 22 km, sẽ đến Nông trường Cẩm Mỹ, thuộc Công ty Cao su Đồng Nai. Hàng
năm cứ đến mùa trái cây mọi người từ khắp nơi về đây để thưởng thức hương vị
ngọt ngào của chôm chôm, sầu riêng, nhãn, mít tố nữ, măng cụt,… không những
thế, nơi đây còn có những điểm du lịch nổi tiếng như: Khu văn hóa du lịch Suối
Tre, Khu du lịch Hoà Bình và khu vui chơi giải trí Đồi Sơn Thủy.
Nằm trong lòng xã Cẩm Mỹ, nhìn tổng thể, đồi Sơn
Thủy là một Khu văn hóa được đầu tư quy hoạch và xây dựng trên một diện tích
đất rộng 8 ha. Giám đốc nông trường Lê Thị Mác cho biết: "Đây thật sự là
thành quả lao động của công nhân nông trường. Trong quá trình lao động mệt
nhọc, chúng tôi muốn có một nơi giải trí lành mạnh, để đáp ứng một phần nhu cầu
về đời sống tinh thần cho công nhân, và để giảm bớt sự thiệt thòi mặc cảm giữa
tập thể CBCNV phải sống và làm việc ở nông thôn thiếu mọi tiện nghi so với cuộc
sống nơi đô thị,... như vậy khu vui chơi được ra đời bằng chính sức lao động
sáng tạo của công nhân nông trường”.
Qua khỏi cổng khuôn viên thiết kế dạng mái vòm,
hình cầu, đập vào mắt du khách trước tiên là hòn non bộ cao 18 mét được một
dòng suối nhân tạo nước trong xanh uốn lượn quanh co, bao bọc xung quanh tạo
nên một bức tranh tuyệt đẹp, bên trong hòn non bộ có nhiều hang động rất ngoạn
mục và nhiều lối đi thông nhau để du khách có thể leo lên đỉnh ngắm toàn cảnh
ngọn đồi, hoặc đi thuyền khắp những đồi cỏ nhấp nhô, dạo qua những rặng liễu mơ
màng giữa rừng hoa đủ mọi sắc hương khoe vẻ đẹp dưới ánh mặt trời tạo nên một
thế giới bình yên và mênh mông, sâu lắng của một miền quê hiền hòa. Nếu muốn
bạn có thể nghỉ ngơi trong những ngôi nhà mát. Khu vui chơi dành cho trẻ em cũng
có rất nhiều trò chơi hấp dẫn thích hợp với những bậc phụ huynh đang tìm một
địa điểm sinh hoạt giải trí dành cho thiếu nhi. Những ngày cuối tuần, hãy đưa
con em bạn đến đây đi ngựa quay, thú nhún, nhà banh, phi cơ đảo, đặc biệt có
tàu hỏa dài 20m có thể đưa các em tham quan khắp mọi miền đất nước. Trong trí
tưởng tượng trẻ thơ, chắc hẳn các em đang thấy mình du hành đến những chân trời
xa lạ, tìm hiểu những điều mới mẻ nằm bên ngoài những trang sách, những bài tập
hàng ngày.
Cụm công trình văn hóa thể thao là nơi lý tưởng
đối với những ai yêu thích những hoạt động giải trí lành mạnh: hồ bơi được xây
với quy mô khá rộng đạt chuẩn quốc gia với 9 đường bơi đủ để cho một đội hình
vận động viên bơi lội tập dượt, sân tenis, sân cầu lông có thể dùng để tập luyện
và thi đấu chính thức vào những đợt hội diễn phong trào, sân khấu ngoài trời là
một thạch động lớn dành cho các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp về biểu diễn phục
vụ bà con gần xa trong các dịp lễ tết. Đặc biệt, cụm công trình nhà hàng –
khách sạn với cách bài trí thanh tao, có thể đáp ứng nhu cầu cho tất cả những
ai thật sự muốn thưởng thức những món ăn đảm bảo chế độ dinh dưỡng lại tươi
ngon, vừa có thể ngắm nhìn cảnh vật bao quanh, trầm tư hoặc thư giãn nhằm giải
tỏa những ưu phiền của cuộc sống bề bộn.
Bằng đôi tay cần cù lao động và óc sáng tạo,
những người công nhân nông trường Cẩm Mỹ đã biến lô cao su già từ thời Pháp
thuộc thành một vùng sơn thủy hữu tình với cảnh quan xinh đẹp, hài hòa. Theo
những lối đi được lát đá sạch sẽ, mép viền đường được trồng cỏ non tơ, vượt qua
những trảng cỏ xanh mượt, du khách sẽ đến khu rừng trúc nhân tạo, có chút gì đó
gợi lên một sắc thái tâm linh giữa chốn này thật khó cắt nghĩa được. Xa hơn nữa
là ngọn đồi hươu cao cổ vùng châu Phi xa xăm, kề bên là dãy đồi thông cao nguyên
với những đôi nai vàng ngơ ngác. Ngao du trên những con đường nhỏ rợp bóng
thông du khách đừng quên những chiếc cầu xinh xắn bắt ngang qua từng con suối
nhỏ, đứng trên cầu ngắm nhìn mặt nước trong xanh, từng đàn cá tung tăng bơi lội
mà lòng chợt vui cùng những sinh vật bé nhỏ. Ngoài ra, khu sở thú với nhiều
loại quí hiếm, hoang dã như gấu, trăn, cá sấu, sếu, công, khủng long, voi, sư
tử, cọp, beo… được bàn tay của các nghệ nhân điêu khắc thật sinh động khiến ta
có cảm tưởng đang ở giữa rừng nơi những loài thú lớn sinh sống. Vào một buổi
sớm mai trong cái se lạnh và sương mù dày đặc của tiết trời miền Đông, bạn hãy
lang thang khắp Đồi Cù Đà Lạt được mô phỏng và thu nhỏ để ngắm những ngôi nhà
rông và lắng nghe tiếng chim hót líu lo mà ngỡ rằng mình đang sống giữa cao
nguyên bao lao. Du khách khi đến đây sẽ được tận hưởng một bầu không khí trong
lành, cảm nhận màu xanh tươi tốt của những bãi cỏ mượt mà và một cảnh quang
xinh đẹp.
Dù không đồ sộ như những khu du lịch lớn, nhưng
Đồi Sơn Thuỷ Cẩm Mỹ là một điểm dừng chân để nghỉ ngơi, giải trí, vãn cảnh với
bầu trời trong xanh, không khí mát mẻ cộng với hương hoa ngào ngạt quyến rũ đến ngây ngất lòng
người. Những gì mà chúng ta cảm nhận được ở đây sẽ là niềm vui, niềm hạnh phúc
của riêng mình. Không ồn ào, náo nhiệt bởi một lượng du khách đông đảo như Suối
Tiên hay Đầm Sen, đồi Sơn Thủy Cẩm Mỹ thật sự yên tĩnh sẽ đem đến cho bạn một
tâm trạng thoải mái, tự do với những hoạt động riêng tư của cá nhân, hoặc sinh
hoạt gia đình, bè bạn trong một không gian khoáng đạt, trữ tình, chứa chan sức sống.
LÊ THU THÙY
DU LỊCH
CÙ LAO BA XÊ – ĐƯA DU KHÁCH VỀ CHỐN HOANG SƠ
Đón du khách đến tham quan Cù lao Ba Xê là những
con tàu nhỏ thiết kế gọn nhẹ nhưng an toàn, thuyền câu của ngư dân được “tận
dụng” để đưa khách thăm Cù lao cũng khá nhiều: bập bềnh trên sông nước, cho cá
bè ăn, nhìn bầy cá vùng vẫy tranh mồi hoặc ngắm nhìn cảnh quan chùa Phước Long,
chùa Hội Sơn phía đối diện. Vào kỳ lễ lạt, du khách viếng cảnh, thăm chùa khá
đông đúc, nhộn nhịp. Sau khi dâng lễ, thắp hương, mọi người đều lên thuyền, ghé
lại cù lao Ba Xê nghỉ ngơi.
Theo
những giai thoại dân gian thì từ khoảng 100 năm trở về trước, hòn cù lao này
vẫn chưa có tên gọi. Thưở ấy, nơi đây hoang vu và hình như chưa có bóng dáng
con người. Rồi một ngày kia, có hai người phụ nữ quê Châu Đốc lên khai hoang mở
hóa để rồi cái tên bà hai Xang, bà ba Xê trở thành tên địa danh: Cù lao Hai
Xang, Cù lao Ba Xê.
Từ ngã ba
Vũng Tàu theo quốc lộ 51 một quãng đường ngắn du khách sẽ đến địa bàn xã Bình
Long Tân. Với thêm 2km đường bộ và 5 phút xuôi thuyền, Khu du lịch sinh thái Cù
lao Ba Xê sẽ hiện ra trước mắt bạn như một bàn tay dịu dàng của thiên nhiên vẫy
gọi những ai yêu thích du lịch và khám phá.
Chiếm một
diện tích không nhỏ giữa lòng sông Đồng Nai( 21 hécta), với số cư dân ít ỏi
chừng 40 hộ, Cù lao Ba Xê được HTX Thương mại Dịch Vụ Long Bình Tân cùng những
chủ nhân của vùng đất này xây dựng thành điểm du lịch sinh thái ven sông nhằm
dành riêng cho du khách Tp.HCM và những vùng lân cận một chốn bình yên, hoang
dã để thư giãn sau những vật lộn xô bồ với phố phường bụi bặm, ngột ngạt cùng
bao áp lực hàng ngày.
Điểm riêng biệt của Cù lao Ba Xê là vẻ hiền hòa
của một vùng đất nằm sát đô thị như Sài Gòn. Nếu không có một vài dịch vụ dùng
sản phẩm của các thương hiệu nổi tiếng như cocacola, zup,… thì hẳn du khách vẫn
còn ngỡ mình đang trở về với thời mở cõi. Hai người đàn bà đầu tiên đến xứ này
khai phá đất đai, đánh bắt, trồng tỉa có còn để lại nhân ảnh nào không cũng
thật khó biết, chỉ biết ngày xưa, họ đã làm những việc mà giới mày râu ngày nay
không nhiều người dám làm. Thưở đó trên cù lao chắc lắm thú dữ và phương tiện
mưu sinh cũng chẳng có gì. Làng cổ Bến Gỗ ngày nay vẫn còn giữ nguyên bản sắc
văn hóa của một công đồng dân cư chưa nhiễm những cạnh tranh, dành giật của thị
thành.
Bầu không khí trong lành, không gian lãng mạn,
cù Lao Ba Xê sẽ đưa du khách vào những cảm xúc khác nhau của vùng hoang dã ban
sơ. 40 căn lều được chủ nhân mô phỏng theo kiểu nhà rông của đồng bào tây
nguyên xinh xắn ẩn mình giữa khoảng không gian xanh và sạch. Bao quanh cù lao
là “mái hiên” hình nửa vầng trăng với sắc vàng, đỏ, tím, …của hoa quỳnh anh,
hoa giấy, những cánh hoa dập dờn trong nắng gió, nụ cười của các cô gái Bến Gỗ
như lạ, như quen. Những đôi tình nhân bên nhau trong ngày nghỉ cuối tuần gợi về
một thiên đường hạnh phúc. Đến với Ba Xê, du khách sẽ thấy mình tách biệt với
cuộc đời huyên náo bên ngoài để thảnh thơi hòa mình vào cuộc sống yên lặng,
lắng nghe những động tĩnh trên bến, dưới thuyền, những tàu thuyền ngược xuôi
sông nước. Ngọn gió vi vu mát dịu thổi êm đềm xua tan những lo âu của cuộc sống
và đưa bạn về với thiên thiên và được thưởng thức những hương vị đậm đà của món
chuột đồng nướng thơm lựng vốn là đặc sản của Cù lao Ba Xê. Các món ăn ở đây
rẻ và trên hết là vẫn được thực hiện một
cách dân dã kiểu cá lóc nướng trui, gà nướng om đất, lẫu cá kèo nấu lá
giang.
Về phía cuối cù lao, hút tầm mắt của du
khách là một khoảng trời xanh bao la, làng cổ Bến Gỗ nằm biệt lập như muốn giữ
nguyên mọi nếp sinh hoạt lâu đời. Cũng từ những căn chòi, nhìn chênh chếch về
phía cầu Đồng Nai, một cảnh tượng sinh động ập vào mắt du khách bởi những bè
nuôi cá dập dềnh với vô số cụm lục bình lừng lững trôi làm nền cho bóng dáng
ngôi chùa bên sông theo kiến trúc Khơme, chùa Châu Đốc in bóng, một nét chấm
phá hợp lý trên bức họa thiên tài được tạo nên giữa thiên nhiên và con người
hài hòa đến mãn nguyện. Phía trong cù lao, những vuông vườn biệt lập như những
khoảng rừng xanh nho nhỏ, nhắc ta về một thuở cư dân cù lao xưa và nay sinh
nhai nhờ nghề trồng tỉa, an cư lạc nghiệp vui với sông nước, tính tình chất
phác, phong tục đơn sơ, chưa bợn nhiểm sự cạnh tranh đến chóng mặt của nền kinh
tế thị trường nhưng nào đã đớn hèn thua ai.
Dường như
mọi toan tính không có chỗ nơi cù lao này. Chừng 5000 đồng cho 2 lần đò đưa đến
và về, du khách có thể tận hưởng những điều mà nền kinh tế hiện đại gọi là giá
trị gia tăng hay kèm theo của các dịch vụ như lều, võng, câu cá,… đều miễn phí.
Nằm tiếp kế cận Sài Gòn náo nhiệt, Khu du lịch
sinh thái Cù lao Ba Xe vẫn giữ nguyên được nét mộc mạc của làng quê từ bao đời.
Nơi đây thật sự là địa điểm du lịch, thư giãn vào những ngày nghỉ cuối tuần của
tầng lớp bình dân thành phố.
L.T.T
TRUYỆN NGẮN
TRỞ VỀ
Thúy nhìn mình trong gương và cảm thấy khó chịu: một cô
gái nhợt nhạt giương cặp mắt vô hồn nhìn Thúy. Cô lăn ra giường kéo chăn trùm
kín người và tưởng tượng một số tình tiết để viết một kịch bản phim truyện theo
đơn đặt hàng của một đài truyền hình từ mấy tuần qua.
Thúy thử hình dung một tiên nữ bay qua một miền quê
hoang tàn, sau vài vòng lượn lờ, nàng tiên giữ thăng bằng trên một đám mây ngũ
sắc và đưa mắt nhìn chung quanh. Nàng lắc đầu: nơi đây thiếu vắng sự sống, làm
sao để tạo nên một tiên cảnh giữa trần gian? Chán chường, tiên bay đi... Tiên
đáp xuống một thành phố. Những khu phố phồn hoa như gọi mời người từ khắp nơi
đổ về. Nàng tiên tỏ ra thích thú một công viên hoành tráng với những quần thể
kiến trúc nguy nga.
Nàng chợt thấy buồn: “con người tài giỏi đến mức có
thể xây dựng nên những cung vàng điện ngọc, nhưng không đủ sức cải hóa kiếp
người khổ đau và hữu hạn thành những bậc tiên nhân hưởng trọn phúc lộc thọ và
bất tử”. Thế là nàng đem ra một vài thuật trường sinh dạy con người. Thình lình
một con rắn khổng lồ với bảy cái đầu kỳ quái lắc lư đe dọa mọi cư dân trong
thành phố. Người lớn phục tùng rắn và quay lưng lại phía nàng tiên, trẻ con
nhìn rắn sợ sệt, nhưng vẫn ngây ngất trước tài phép và vẻ đẹp của nàng tiên nên
bám riết lấy nàng:
-
Cứu con với!
Con rắn cử động bảy cái đầu và nuốt dần những sinh vật
trong phạm vi mà nó phong tỏa. Khi nó lao về phía nàng tiên thì một tiếng sét
giáng xuống, trời đất tối sầm. Con rắn lao vụt về hang ổ. Bầy trẻ bên tiên run
lẩy bẩy.
Nhìn con người nàng tiên thương xót lắc đầu: “rắn chưa
chết, nhưng đã đến lúc ta phải quay về….”
Reng...
reng... reng,…
Một hồi chuông ngân vang cắt đứt luồng suy nghĩ của
Thúy. Cô bật dậy bốc điện thoại đầy lo lắng: thì ra ông đạo diễn gọi cô, ông
trách cứ cô nộp kịch bản chậm.
Thúy nhoài người vào máy vi tính gõ lia lịa. Cô đã ứng
một nữa tiền của nhà đài. Thúy đã hứa với họ cuối tháng giao kịch bản và nhận
chỗ tiền còn lại. Vậy mà mấy tuần nay đầu óc Thúy bỗng đặc sệt. Cô chẳng nghĩ
ra được điều gì khác lạ ngoài trừ cái ám ảnh có một con rắn đã thể hiện sức
mạnh của mình ngay giữa một thành phố phồn hoa.
“Em điên rồi!”- Thúy nghe một giọng nói
mơ hồ nhưng hết sức êm ái như từ một cõi xa xăm vọng lại. Thúy thử đưa mắt dò
tìm, mãi một lát sau cô mới tin rằng tất cả những gì mà cô vừa nghe chỉ là một
ảo giác.
Một giờ lướt web, chẳng có gì đọng trong đầu Thúy sau
hàng tiếng đồng hồ nhá chữ: bạo lực, tình dục, chính biến, thời trang, ngôi
sao, ăn chơi, nhảy nhót,…mấy tờ lá cải thì đưa tin về người ngoài hành tinh,
giật gân và đặc biệt là gây sự chú ý nhưng thiếu tính trung thực.
Thúy đã thôi vẽ mấy tháng nay, cô vẫn còn nhớ lời
Phùng, người đàn ông từng đeo đuổi cô:
-
Em vẽ đi! Vẽ là
yêu trở lại!
Thúy thấy Phùng thật sến.
*
Mọi nỗ lực sáng tạo chẳng thể nào giải thoát con người
khỏi những câu thúc của cuộc mưu sinh.
Thúy bắt đầu đọc nhiều và viết. Những khi không vẽ
được nữa thì cô viết. Nhưng cả hai nghề này chẳng đem đến cho cô lợi lộc gì.
Từ một đứa trẻ mồ côi, phải đi ăn xin, Thúy được đưa
vào nhi cô viện. Những năm tháng của tuổi thơ chất chứa u buồn. Thúy chẳng biết
gì ngoài ngôi trường nội trú âm u. Đến tuổi trưởng thành cô thoát vào đời nhờ
thành tích học tập xuất sắc, sớm tìm được công ăn việc làm, nhưng khả năng của
cô cũng chỉ có thế. Cô muốn làm được nhiều việc hơn, nhất là những công việc
giàu tính sáng tạo hoặc việc từ thiện, nhưng mọi cố gắng của cô đều vô vọng, có
lẽ vì bản tính của cô dễ ngã lòng trước khó khăn.
Thúy
lẩm bẩm:
“…
mọi thứ đều trôi nổi, kể cả đời ta, một ngày trôi qua là thêm một ngày tiến gần
về cõi chết. Với một người đam mê sáng tạo mà không tạo ra một tác phẩm nào thì
cũng có nghĩa là đang chết. Những sắc màu là phù vân,…
“Phùng
đã thuộc về người con gái khác, cái gã luôn sợ hôn nhân ấy từng làm mình mệt
mỏi vì sự vô lối, tùy tiện trong mọi quan hệ với đàn bà cuối cùng để cho một
đứa con nít dắt mũi,..
“Phùng từng nói: tôi
cần em như cần chiếc bóng của mình, mất
bóng, tôi phải đi làm bóng cho kẻ khác.
“Ta
cười: mất bóng, anh sẽ trở thành một hồn ma, vì ma quỷ chính là bóng….”
*
Ở tầng mười khu chung cư, căn phòng Thúy thuê giống
một trong những ô ngăn của chuồng bồ câu. Dưới kia là đường phố, dòng xe cộ
ngược xuôi bất tận. Cả tuần nay Thúy như con chim rã cánh từ sáng suốt tối bó
gối trong chuồng.
Cứ nghĩ về thời
thơ ấu là cô nhàu nhĩ. Hồi đó, cô và một thằng bé lớn hơn cô vài tuổi dắt díu
nhau đi xin ăn. Trong một đêm noel, thằng bé chết rét, trên tay còn cầm nửa ổ
bánh mì mà nó muốn giữ lại làm thức ăn cho ngày hôm sau.
Tất
cả những biến cố từ quá khứ gần đến quá khứ xa định hình nên thói quen ưa thu
mình và những cơn khủng hoảng siêu hình mà Thúy chưa tìm được phương pháp hữu
hiệu để chữa trị.
Thúy không chối
bỏ quá khứ của mình nhưng cô không cần nó. Hiện tại cô sống khắc khoải,...
Tại bất kỳ nơi đâu, làm gì Thúy cũng bị thôi thúc bởi
ước muốn ra đi:
– Đi
là chết một ít.
Rốt cuộc Thúy chẳng biết đi đâu.
Cô đã từng lao đi đấm mọi cửa để rồi cuối cùng vấp
phải một bức tường cố định, nơi muôn đời con người kỳ thị bởi giàu nghèo, hèn
sang. Mệt nhoài, cô chọn một trong những ô ngăn của tổ chim bồ câu này làm nơi
cư trú. Ít nhiều Thúy cũng thích nghi được với độ cao và sân thượng là nơi cô
tha hồ hít thở bầu không khí trong lành mà dưới kia, bụi đường cùng khói xe đã
làm cho ô nhiễm.
Không ít lần cảm xúc của Thúy được thăng hoa, và cô đã
cho ra đời những tác phẩm có giá trị từ độ cao này.
Lần này theo thói quen, đôi chân Thúy bước tới, bước
lui trên sân thượng, nỗi bức xúc vì không tìm ra một kết thúc có sức thuyết
phục cho vở kịch khiến Thúy suy tưởng đến quên mất thực tại. Cô bước vào khoảng
không phía trước như một vận động vô thức. Khi nhận ra mình đang rơi nhanh dần
Thúy mới kinh hoàng. Chợt một niềm ham sống trào lên khiến cô thấy tiếc nuối
cuộc đời.
*
Thúy đang lửng lơ trong cái vùng bóng tối càng lúc
càng dày đặc, chợt một luồng ánh sáng cực mạnh quét tới, đẩy cơ thể đang rơi
của cô về phía hồ nước xâm xấp. Hơi lạnh ùa vào tim, Thúy hoàn toàn hôn mê.
Chợt Thúy thấy mình bay lên, thấp thóang quanh cô
nhiều bóng trắng lượn lờ. Thúy nghe lơ mơ một giọng nói quen thuộc. Cô đưa mắt
tìm kiếm và nhận ra Quốc (cậu bé mồ côi lang thang với cô thuở nhỏ đã lìa đời
từ lâu).
Quốc nhìn Thúy cười hồn hậu. Thúy có vẻ sợ hãi.
-
Đừng sợ! Quốc
trấn tĩnh cô.
Thúy hỏi:
-
Anh có mặt ở đây
từ bao giờ?
-
Bất kỳ lúc nào
anh cũng có mặt bên em. Em có biết vị thần hộ mạng của mình không?
Thúy
lắc đầu:
-
không thể như thế
được!
Quốc
nhịp nhàng đôi cánh:
-
Một sợi tóc rơi
cũng là thiên ý. Em chỉ là con người, em chẳng bao giờ hiểu được mệnh trời đâu.
Thúy
đăm chiêu:
-
Có thể là như
thế. Anh ở đây mãi sao?
-
Anh chỉ ở bên em
thôi, và mọi nơi, mọi lúc. Quốc đáp
-
Anh chẳng khác
xưa bao nhiêu, ngoài đôi cánh trông linh diệu và kỳ ảo. Thúy thấy hay hay và
bắt đầu trò chuyện với Quốc có phần sôi nổi.
Quốc
đáp:
-
Các thiên thần hộ
mạng đều có đôi cánh giống nhau.
-
Hình thức thì
chẳng khác xưa? Thúy cười
Giọng
Quốc chợt như từ xa xăm:
-
Còn em thay đổi
nhiều quá. Ừ mà làm người thì phải vậy, phải lớn, phải già, bệnh tật và chết.
Quốc
lại hỏi:
-
Em có bao giờ nhớ anh không?
-
Không! Thúy thành
thật – em quá sợ đối mặt với những kỷ niệm đau thương ấy.
Quốc
lắc đầu:
-
Lần này anh hiện
diện để nhắc em nhớ lại tất cả. Anh vẫn thường bay lượn trên đời sống của em.
Những khi em ngủ, anh sà xuống, ôm em vào lòng, anh xua đuổi những ác thần muốn
phiền nhiễu em trong cả lúc ngủ. Rồi anh chợt hiểu rằng em không thể nhận thức
được sự tồn tại của anh. Các thiên thần trở nên vô hình trước mắt người trần.
Giọng
Thúy buồn rượi rượi:
-
em nhớ ngày xưa
bao giờ anh cũng che chở, bảo bọc em. Ngay cái đêm cuối cùng rét lạnh, chính
anh đã cởi manh áo đắp cho em còn anh thì chết cóng...
Quốc
an ủi Thúy:
-
Em biết không!
Hồi đó anh chết thật nhẹ nhàng. Khi em vật vã, gào khóc bên thi hài anh thì một
luồng âm thanh huyền dịu đã nâng anh bay lên,...
Thúy
có vẻ khó hiểu:
-
Ngày thường, em
cứ day dứt về sự hiện hiện hữu của mình. Em thấy chẳng có gì thuộc về em. Vậy
mà khi tai họa đến với mình, em chợt thấy mình mất tất cả.
Hình
ảnh Quốc tan biến nhưng giọng vẫn còn lan truyền đâu đó trong không gian:
- Tử sinh là quy luật, chiến thắng sự
vận hành khắc nghiệt của nó là điều không thể. Em hãy trở về sống nốt phần đời
còn lại. Nhớ trân trọng từng khỏanh khắc làm người. Nên biết rằng em luôn sống
trong sự chở che của anh.
Thúy nhìn theo đôi cánh của Quốc mờ dần trong dải
sương ban mai.
*
Có người bắt gặp cô gái dưới hồ nước cạn trong trạng
thái bất tỉnh. Cô được đưa vào bệnh viện cấp cứu, một ngày sau cô hồi tỉnh. Tất
cả những người có trách nhiệm điều tra về vụ tai nạn của cô đều cho rằng cô là
người tốt phước. Nếu thẳng đường rơi cô đã va vào bức tường bê tông, thịt nát
xương tan không chừng.
Riêng Thúy hiểu việc cô thoát chết là nhờ sự che chở
của người bạn quá cố.
LÊ THU THÙY
TRUYỆN NGẮN
MA ĐẦU BÊN KIA ĐẠI DƯƠNG
TRUYỆN NGẮN LÊ THU THÙY
Người
đàn ông ngồi lặng lẽ trên bờ biển nhìn về bên kia đại dương, xa xa, những chuyến
tàu ngược xuôi như mang theo bao nỗi đời trĩu nặng. Anh nhớ đến ước muốn của
người phụ nữ hết mực tôn thờ anh là được ít nhất một lần cùng anh xuôi thuyền
trên sông. Tại sao nàng muốn vậy anh không bao giờ biết được bởi anh không phải
là nàng, tuy nhiên, như cách liên tưởng xa xôi của nàng một chuyến đi như thế
tượng trưng cho một sự độ thoát của thầy với trò khiến anh thấy nàng chỉ là một
con nhóc ngô nghê. Ừ! thì được cùng anh sang bờ bên kia cũng có nghĩa nàng thôi
một kiếp nổi nênh. Anh không khỏi đặt nhiều dấu hỏi về nàng. Anh biết nàng tình
cờ. Một chị bạn của anh được nàng gọi là cô giới thiệu hai người làm quen với
nhau. Không hiểu sao chị bạn tin tưởng anh giúp được nàng điều gì đó. Nàng kể
nàng đang sống ở giữa những đầm lầy, cồn hoang, mộ cổ, đền tháp,...tóm lại đó
là một vùng dã thoại xa xưa mà ngày nay dân du lịch và những người làm công tác
văn hóa mất công tìm hiểu, nghiên cứu. Anh chưa từng một lần sống trong không
gian huyền hoặc ấy, anh cho rằng ở đó, là cô gái quê nên nàng rất muốn thoát khỏi
cái sự bết bác của đám đàn bà nông thôn và thích bằng an cùng bao cảnh ngộ đói
nghèo, khổ nhọc, lầm bụi. Không rõ nhờ đâu nàng có được chút vốn văn hóa đủ để
đọc được nhiều thứ sách báo. Anh biết được điều này vì lẽ, trong những bức thư
gửi anh nàng cố ý tỏ cho anh thấy tư thế của một con người đã điều phục được những
thói tật, cơn cớ và bao tội nợ của một kiếp đàn bà. Anh nhớ nàng từng viết cho
anh những bức thư chan chứa niềm tin cậy. Và anh tuy đã già rồi vẫn còn vô duyên
đến độ, hé lộ điều này cho một gã lưu manh ở đâu đó gần nàng. Gã vẫn thường đeo
bám, moi móc nàng, tìm cách cầu cạnh những người thân của nàng ở nước ngoài,
trong khi nàng chưa bao giờ nhận được một sự giúp đỡ của bất kì ai như bà cô của
nàng hy vọng. Bà sống bằng món tiền trợ cấp người già ở Mỹ và lo nhất là vào viện
dưỡng lão. Anh vẫn ngồi trên ghế của một ông quản lý một nhà sách điện tử trên
mạng. Thư quán của anh có đến hàng vạn đầu sách, mà hễ muốn nàng tha hồ đọc. Một
thời anh tâm niệm nhà anh cần sách hơn cần cơm. Hiện tại anh vẫn giữ lập trường
này và anh vẫn cứ sưu tầm sách đưa lên thư quán. Gã lưu manh hy vọng loại trừ
được nàng để độc quyền chiếm lĩnh sự ưu ái của bọn các anh, trong đó có cả bà
cô tội nghiệp. Bọn hắn gồm một lũ theo đóm ăn tàn. Chúng mơ được những người tốt
bụng ở Mỹ cho chúng tiền và đón chúng sang Mỹ. Anh bảo chúng là muốn qua Mỹ
không khó, chừng nửa triệu đô la là đủ cho một công dân ở một quốc gia bất kì
được phép nhập cư, trường hợp nàng dễ hơn nếu nàng kiếm được cơ hội du học rồi
xin thẻ xanh lưu trú. Anh không định cưới nàng. Cuối cùng nàng làm anh sượng
sùng bởi lẽ họ chưa gặp nhau, nàng mới biết anh qua những thư điện tử, dù cả một
trăm người đàn bà đi qua đời anh hoặc nàng nhầm lẫn anh với ai đó mà mà nàng thấy
xứng đáng được mình yêu thương dù hắn ta có nhiều vợ....thì cũng chẳng sao cả
vì lẽ trong tất cả điều này có gì đó vừa hết sức trớ trêu nhưng cũng hết sức kì
khôi. Trong mắt anh những người đàn bà mà cứ lì lợm yêu những thằng đàn ông
đang sống với vợ là điên đảo không thuốc chữa. Hồi trước anh làm việc ở một tòa
soạn báo, cô thư kí trẻ hơn anh gần 30 tuổi chanh chua: “tôi yêu anh dù tôi biết
là anh đang có vợ. Theo tôi nghĩ vợ anh không biết chuyện thì chẳng có gì ảnh
hưởng đến tình yêu của mình!” Không ít chị em rơi như táo rụng mà không hiểu là
anh chẳng hề muốn chiều lòng họ. Anh thấy rõ là nàng không thuộc ngữ ấy, nàng
ngấu nghiến những ebooks dày cả ngàn trang trên thư quán mà anh gửi cho và như
muốn nói với anh theo cách của mình: “em yêu quí anh và không cần biết anh có vợ
con không?” Anh mệt mỏi và chỉ muốn giết chết tình yêu của nàng khi một ý nghĩ
quái đản nẩy sinh trong đầu anh rằng: rất có thể một thời nàng từng được một hoặc
nhiều gã con trai yêu nàng, chúng biết nàng không yêu chúng nhưng vẫn cho rằng mình
có yêu nàng đơn phương cũng chẳng sao, chúng chỉ cần có một bóng hồng để cõi
lòng sa mạc của chúng xanh lên một tình yêu. Khổ thay, cái thứ ái tình của
chúng đã gây cho nàng không ít khó chịu đến mức thấy trốn chạy bọn chúng không
xong nàng đành phải cầu mong cho chúng chết phứt đi. Anh thầm hỏi cái người phụ
nữ kia có phải như thế không? Có phải nàng rất muốn kẻ yêu mình, muốn chiếm đoạt
mình, ăn tươi, nuốt sống mình mà mình không yêu chúng phải chết đi không? thường
thì người khác không yêu người yêu mình thì họ mặc xác, cũng không ít kẻ biết học
cách yêu thương người đang yêu mình. Cả rừng sách dạy con người học cách yêu
thương tha nhân hoặc bạn tình chắc là nàng có đọc. Bất hạnh nhất là nơi nàng sống
tuổi xuân của người con gái ngắn ngủi lắm. Cô nào theo chồng là bỏ cuộc chơi.
Những ai cơ nhỡ hay dang dở, giữa đường gãy gánh thì coi như sang sông đắm đò.
Anh chợt nghe lòng rung động khi cảm nhận bằng trực giác là nàng hiền từ và rất
dễ bị thương tổn trong tình trường, mà như thế có nghĩa là nàng lãnh đủ trong vụ
đắm đò định mệnh.
Nàng vẫn sống trong một xứ sở khác,
nơi đó chưa bao giờ là quê hương của anh. “Cô nàng có yêu quê hương không nhỉ?”
Có lần vì hằn học anh đã tự hỏi như thế. Anh thấy rằng lúc này nàng nương náu
chốn quê nhà là do lâm bước đường cùng chứ nàng không hề yêu quê mà tìm về. Có
tiền chắc nàng đã bay, không Mỹ, cũng Úc ,
Canada , hoặc giả
anh nhầm. Mà anh thì không thích những kẻ dối trá siêu hạng, cứ đem cái mác yêu
quê hương, bản quán ra cho người đời xưng tụng.
Có một thời anh từng muốn làm cỏ cái xứ
sở mà giờ đây anh gọi là nơi chôn nhau cắt rốn, cũng chưa lâu lắm, mới mấy mươi
năm đây thôi. Vì sao anh biết hơn ai hết. Có kẻ nghĩ đó là vì tham vọng chính
trị hoặc vì anh quá độc ác bởi hận thù giai cấp hoặc xung đột ý thức hệ hoặc cuồng
tín, vân vân... điều dễ dàng chấp nhận là nền cộng hòa của anh đã sụp đổ, mà một
nhà thơ khao khát được nó đội vòng hoa lên đầu và tống tiễn. Nào ngờ rơi thẳng
vào xã hội cộng sản, anh phải qua kinh nghiệm tù đày. Có gì đó như là tình trạng
tẩu hỏa nơi anh. Ừ! Thì con người dễ oán hận và nóng máu lắm, nóng đến có thể
có không ít người cầu mong hoặc chúc dữ rằng sao cho ngày tận thế nhanh đến để
thế giới này tan tành tro bụi rồi tiên tri lắm thứ hiểm họa trong đó có hiểm họa
loài người sẽ diệt vong. Hỡi ôi! Con người. Khi đã trót sinh làm kiếp con người
thì trong cuộc tồn vong biết bao ách nạn ập xuống đầu hắn để rồi hết chịu nổi hắn
có thể nổ tung, hắn thành tên khủng bố, kẻ ăn thịt đồng loại, giết người hàng
loạt,…
Anh còn nhớ thời trẻ một người con gái
yêu anh rồi phụ bạc. Anh cũng chẳng biết ai cưới được ả. Anh và ả từng thề non
hẹn biển, nhưng non thì cao, biển thì rộng còn anh thì thưở ấy chưa danh phận
gì. Nhiều năm sau anh mới thức thời rằng: người ta không muốn gả con gái cho
anh chẳng qua vì anh nghèo... Vậy là anh thù hận, chán đời và anh bỏ đi.
Bây giờ thì anh sống ở Mỹ, anh cũng
khá nổi tiếng và cứ muốn cho cả thế giới biết là anh rất nghèo. Nàng từng đùa
là xem anh như một vệ tinh và rất có thể gặp anh nàng sẽ xoay mòng mòng chỉ vì
quá ngưỡng mộ. Nàng từng biết nơi mình có hai con người: một có thể giúp nàng
tranh đoạt tài lộc, công danh với thiên hạ bằng mưu ma chước quỷ và con người
kia thì sợ đau khổ, tội nợ và cũng đớn hèn nên đã không muốn để con người thứ
nhất hành động ở mọi nơi, mọi lúc. Nàng khước từ con người lưỡng diện ở mình. Bằng
một mớ tạp nham kinh sách không hiếm thứ được ngụy tạo nàng lập luận rằng: người
duy nhất chịu sự cám dỗ của ma quỷ và khước từ được nó mà nàng biết là Chúa Giê
Su. Nhưng Giê Su đã rao giảng “hãy yêu thương kẻ thù!” nên mới bị đóng đinh.
Người đời có thể yêu thương một con vật kinh tởm bất luận đó là con gì, song
yêu thương kẻ thù thì còn lâu. Thật ra sau khi chúa Giê Su chịu khổ nạn trên thập
tự ác thì nhân loại bắt đầu xuất hiện một kiểu người tự đóng đinh câu rút dù chẳng
cứu chuộc ai kể cả chính mình nhưng nàng không muốn tuẫn nạn kiểu ấy. Nàng
không phải tín đồ của Thiên Chúa giáo hay tôn giáo bất kì nào. Nàng cũng không
có một thượng đế tính để lớn dậy trong niềm vui sáng tạo. Dù sao thì anh cũng là
một cá thể có một từ trường cực mạnh đủ sức nhấn chìm nàng như sóng thần nhấn
chìm một chiếc tàu và nàng, nhiều khi bất ngờ về anh đã tự hỏi: anh là gì mà kì
lạ vậy? Rất có thể anh chống lưng, trợ thủ gã lưu manh vẫn ám hại nàng.
Anh từng khoe với nàng anh đang sống hạnh
phúc với vợ con. Nàng có thể hình dung một người đàn bà ra vẻ phong lưu lắm vẫn
chu đáo với anh từ ly cà phê, bữa điểm tâm đến những cơn ghen tuông vừa đồng
bóng vừa đểu cáng. Anh gắng sức kiếm nhiều tiền tôn vinh cái gia đình mà anh thấy
càng hoàn hảo càng hạnh phúc. Theo như lời anh kể thì dứt khoát anh không thuộc
loại giỏi kiếm tiền, nhưng ở Mỹ mà không có tiền thì đừng mơ về quê nhờ vả bạn
bè. Những khi anh không tự xoay sở nổi thì vợ sẽ lo. Chị ta có đủ sức làm cho
gia đình giàu sụ vì thói thực dụng, vẻ sành sỏi và thủ đoạn lọc lõi. Muốn gì đi
nữa thì anh chẳng bao giờ đi yêu một thiếu phụ nghèo như nàng vì chắc chắn
trong khi làm phép so sánh giữa hai người đàn bà anh thấy tài lực nàng chưa bằng
cái móng tay lúc nào cũng trau chuốt, đánh bóng, sơn vẽ lòe loẹt,... của vợ
anh. Buồn cười là nàng bĩu môi nếu anh bảo vợ rằng anh chỉ kiếm một cô vợ lắm
tiền. Rồi nàng không thể không nghĩ về những quan hệ xã hội của anh trong thời
hiện tại ở một nơi xa lạ nhưng cũng trên trái đất này thôi. Không hiểu sao nàng
cứ hình dung về nếp sinh hoạt của những con người hàng chục năm chưa một lần chạm
chân xuống bùn đất mà anh là một trong số ấy. Cái đô thị nơi anh an cư tuy chưa
sầm uất nhất thế giới nhưng hẳn nhiên là tráng lệ và sạch. Một bộ phận cư dân ở
đó có thể suy đồi, ngập ngụa nhưng không bao giờ làm bẩn tay chân và áo quần bởi
đất đai. Họ di chuyển trên xe hơi và đi lại trên những con đường tráng nhựa và
điều hiển nhiên họ không biết thế nào là tay lấm chân bùn,... Mỗi khi ra phố hoặc
đến các điểm du lịch nàng thích ngắm một cách bất nhã những tay việt kiều trắng
trẻo, mập mạp, trí thức, ánh mắt bề trên nhìn cái gì cũng như ban phát từ nước
ngoài, đặc biệt từ Mỹ về. Đám đàn bà trong số ấy thì quá chảnh nên nàng không đến
xỉa đến họ. Đàn ông có sức hấp dẫn hơn. Bọn gái điếm và ma cô vẫn thích cua mấy
tay việt kiều trắng sạch hoặc cố tình để cho họ chú ý tới mình, dụ dỗ mình.
Thôi thì đủ mọi hạng người xúm vào làm tiền những quí ông, quí bà, quí cô, quí
cậu. Ngày xưa chắc anh lấy vợ cũng theo cung cách mấy tay Việt Kiều và cái người
đàn bà vớ được anh hẳn làm cho toàn gia hãnh diện với ý nghĩ theo anh qua Mỹ
thì gia đình và bà con tha hồ nhận tiền đô từ Mỹ gửi về xài. Mà cũng có khả
năng chị vợ gặp anh ở Mỹ và mê tít cái con người ngang tàng, coi trời bằng vung
để rồi bỏ chồng chạy theo anh với hy vọng một ngày nào đó thời cuộc đổi thay,
chị cùng anh về nước cũng ngôi mệnh phụ đường đường như ai. Có một nghịch lý là
tất cả mọi người ở đây, thân cũng như thù với nàng chẳng ai chịu để cho những
người như anh chị áo gấm về làng tiếm ngôi hoặc giành ghế, mà cũng có thể hoàn
toàn không phải như thế. Sao mà nàng cứ hay tưởng tượng?
Một ngày không việc, buổi chiều nàng
cùng với mấy vị giáo sư trong hội đồng thẩm định các tác phẩm nghệ thuật và
nhóm viên chức của trung tâm văn hóa ngồi tại quán cà phê lớn nhất mới được mở
nơi thị trấn quê nhà và nàng chợt tưởng tượng ra những con người như anh. Họ đã
phải trắng tay trong cuộc cuộc chơi máu lửa mới có thể viết những câu thơ khiến
nàng nát con tim khi đọc. “nhưng tôi không bao giờ đi cùng con đường với anh.
Tôi chỉ là một lối nhỏ nhưng nó là duy nhất, nó hình thành muộn màng và cũng có
thể bị xóa nhòa. Anh phát lộ cái gì ở phía bên kia?” Mọi thứ chỗ anh chắc không
nhếch nhác như chỗ nàng. Ngay như cái quán nước này đây, không biết cố tình hay
sơ ý mà chủ nhân đã chọn mua một thửa đất tiếp giáp đồng trũng để xây dựng và rồi
rác rến cứ sục, cứ bắn tận ly cà phê của khách khi đất dưới đồng được cày xới.
Mấy vị giáo sư ở Hà Nội xem ra rất muốn khó dễ với cái trung tâm được duy trì
chỉ bằng nguồn tài trợ của một chủ tiệm vàng. Bất chợt nàng thấy mình bị bỏ
quên và gọi anh bạn thợ điêu khắc đang thực hiện một tác phẩm để đời tham dự đại
lễ Thăng Long Ngàn Năm Văn Hiến và chỉ cho anh xem những gốc rạ choài ra sau luống
cày. Nàng bảo anh thử tạo bề mặt tượng đồng bào thô ráp như thế được
không? Anh cười: ý tưởng hay nhưng đồng bào anh phải phơi mưa, dầm nắng, dãi dầu,
quăng quật giữa lũ cuồng, bão tố nên chi mọi thứ phải na ná bức thành đồng hoặc
đá vọng phu. Ruộng đất cho dẫu trơ gan cùng tuế nguyệt vẫn không thể thay thế bất
kỳ chất liệu nào bền hơn nó được. Nghe vậy nàng đùa với anh thợ điêu khắc rằng
anh cứ lấy đồng đen mà tạc tượng. Anh bảo nàng cứ kiếm tiền in thơ, việc làm tượng
đồng bào là do nhóm anh thực hiện với chất liệu từ gỗ quí. Nàng bảo quá muộn để
nàng đi học điêu khắc, nếu sớm theo nghề này nàng chẳng thua Điềm Phùng Thị.
Anh làm ra vẻ bâng quơ: Điềm Phùng Thị gần bốn mươi tuổi mới học điêu khắc, còn
anh học từ năm mười bốn tuổi vậy mà đến giờ gần bốn mươi rồi nhưng chẳng ai muốn
nghe tên tuổi anh.
Nàng chẳng thấy có gì là thật trong việc
nàng tham gia vào cái trung tâm này, cũng như nàng là đồng sự của tay điêu khắc.
Nhưng nàng tin chắc lần này anh ta thành công. Một lần ông Tổng biên tập bảo
nàng sưu tầm 1000 bài thơ để làm sách kỉ niệm đại lễ. Mới tìm được gần 500 bài
thì ông lên cơn đau tim và chết đột ngột. Chủ tiệm vàng giờ là Giám đốc trung
tâm bảo nàng stop vì đã có nơi xuất bản loại sách như thế rồi. Nàng bực tức vì
mất công. Có người bảo nàng cứ giữ chừng ấy bài thơ và tự bỏ tiền túi xuất bản
vì trung tâm không có kinh phí in chứ không phải việc làm sách trùng lặp ý tưởng
nơi khác. Nàng tiu ngỉu vì kiếm vài mươi triệu để in sách là việc nan giải, giữ
chỗ thơ thì thừa. Ông chủ tiệm kim hoàn an ủi nàng bằng cách khích lệ nàng viết
bài giới thiệu về tác phẩm Thiên long Việt đồ. Ông ta đàng hoàng trình bày ý tưởng
xây dựng đồ hình đất nước từ 1000 con rồng bằng vàng với kinh phí hàng tỉ đồng
để trưng bày tại đại lễ. Nàng biết ý tưởng này chưa đụng hàng vì khó mà có nổi
một gia tài để chơi bạo.
Chưa bao giờ nàng nhìn kỹ cái người
đàn ông từ nơi khác đến lập nghiệp rồi trở nên giàu nhất ở cái thị trấn quê
nàng dù nàng biết ông ta mấy mươi năm nay. Nhà nàng chỉ cách trung tâm thị trấn
một ki lô mét vậy mà vài đổi thay kể cả việc mở cái quán cà phê lớn nhất này
nàng cũng mới biết mấy tuần nay thôi. Còn ông chủ tiệm kim hoàn thì thông thuộc
khắp các hang cùng ngõ hẻm kể cả những xóm nhà lều bẩn thỉu của dân đào đãi
vàng tận thượng nguồn con sông. Một lần ông ta kể rằng, ngày xưa ông ta rất muốn
ra nước ngoài. Ông từng thi đỗ đại học nhưng vì lý lịch xấu nên không được nhập
học. Mấy thằng bạn cùng cảnh ngộ bất mãn gom hết tài sản để vượt biên. Họ rủ rê
ông tham gia và khi biết ông không có đủ vàng một trong số thân hữu đã chia sẽ
cho ông một ít gia tài của mình. Thế nhưng, dù thuộc diện người gốc Hoa được tự
do ra đi có trật tự ông vẫn sợ, linh tính chết chóc thì đúng hơn. Hình như chuyến
đi ấy thân hữu ông gặp bão hay cướp biển gì đó và tàu đắm chết cả hay sao đó mà
gần ba mươi năm rồi ông vẫn không tin tức. Ông ta cười buồn: “chỗ vàng bạn hữu
cho là toàn bộ vốn liếng để tôi mở cơ sở kinh doanh này đấy. Tôi học nghề kim
hoàn và về đây mở tiệm vì thấy đất này con người hiền lành và cũng dễ làm ăn”.
Nàng nghĩ về anh chàng quản lý nhà
sách trên mạng tự hỏi nếu anh cũng làm ra nhiều vàng như ông chủ tiệm kim hoàn
từ những gì anh đọc suốt đời. Hình như ngày trước anh cũng đi vượt biên chứ
không phải xuất cảnh. Anh nói anh nghèo xơ xác và nàng tin, tin chỉ vì nàng biết
những gì anh làm chỉ đưa đến sự sung sướng trong đổ nát. Trừ phi anh có tài phù
phép ra tiền, còn không, anh mà giàu thì chỉ nhờ vợ thôi.
Tư phôn cho nàng bảo Tư nhắn lại bao
giờ anh về Tư mời anh đến chỗ Tư chơi. Cứ như thơ phú của anh thì Việt kiều Mỹ
phải là khách vip và một khi về nước họ sẽ ban ân sũng cho con dân Việt Nam từ
Bắc chí Nam. Đồng bào tha hồ mà nhờ ơn mưa móc. Anh quen Tư trong dịp Tư tham
quan nước Mỹ cùng đoàn nhà báo cao cấp. Anh nhìn nhận Tư thế nào mà bảo sẽ đến
chỗ Tư học hỏi thêm thuật xử thế. Anh từng viết thư cho nàng bảo có biết một
nhà báo tên Tư đang công tác đâu đó gần khu vực nàng sinh sống. Nàng sửng sốt
vì vợ chồng Tư vốn cùng học chung với nàng tại học viện văn hóa quốc gia ngày
trước nhưng họ lớn tuổi hơn nàng nhiều, là bậc đàn anh, đàn chị của nàng. Anh
khuyên nàng chịu khó đến để Tư dạy thêm điều nọ, điều kia. Phải chăng bao nhiêu
năm qua mãi mưu sinh nơi đồng chua, nước mặn, chống chịu mưa bão, lũ lụt và hạn
hán, kiến thức rơi rụng đến mức nàng mà không học trở lại thì sẽ không được
tích sự gì. Nàng đã tìm gặp Tư và hỏi thăm về anh nhưng cuối cùng đành thất vọng
vì Tư bảo không liên lạc với anh và hơn cả thế, Tư còn dạy nàng rằng: sự thức
thời và thực dụng của y đã khiến Tấn rất nể phục và rồi Tư khuyên nàng nên cày
xới trên cánh đồng của mình bởi không bao giờ nàng xu thời được như y, nàng khó
mà vừa tán dương một vị thủ tướng vừa khóc cùng dân đen mà không thấy mình xấu
hổ. Riêng nàng hiểu là Tư khéo chạy chọt, luồn lách, lựa gió bẻ măng. Bản thân
nàng một lần nữa đã giả định viễn cảnh một ngày kia bộ ba: Anh – Tư – nàng cùng
hội ngộ trên một dòng sông.
ĐOẠN KẾT
...Nhân dịp về Việt Nam cưới vợ cho con trai Tấn chủ động tìm gặp
và rủ nàng đến chỗ Tư. Nàng không thay đổi mấy sau nhiều năm kể từ lúc quen anh
và nàng thì thấy rõ là thời gian đã làm cho lòng tin yêu của nàng chuyển dịch về
một thế giới xa xôi, và chỉ hiện diện đâu đó trong tâm tưởng nàng như là hoài
niệm. Thế nhưng trong trí nhớ của anh thì bao yêu thương ở nàng là chốn đi về của
sự quên lãng dù rằng ký ức anh lưu trữ những lời dịu dàng xuất phát từ đáy lòng
nàng đã trở thành những sáng tạo đẹp nhất của ngày hôm qua. Có lần vì giận anh
nàng buông ra những lời cộc cằn, cay đắng nhưng nàng quên bẵng và anh cũng
không để bụng. Tư chế giễu anh là nàng chẳng bao giờ nhớ nổi những gì xảy ra
trong quá khứ. Gợi lại những chuyện buồn vui hoặc không đâu vào đâu là điều chẳng
nên chút nào, nó chỉ cho mỗi người một dự cảm chứ không phải trải nghiệm sống
thực sự. Mà điều này thường chỉ đem đến nỗi lo âu tuy mơ hồ giữa những kẻ nặng
nghĩa tình với nhau.
Anh không thích
cách võ đoán của Tư. Rõ ràng Tư ngờ vực họ. Lẽ ra y phải hiểu anh về đây đâu phải
để gặp nàng. Anh bỏ ra số tiền khổng lồ bay từ Mỹ về cái vùng quê này. Tư hỏi
anh có phải vì quá yêu nàng không? Câu hỏi này xem ra ngu ngốc nhất vì lẽ anh
biết giữa anh và nàng chỉ là thầy trò. “Vậy tại sao lại đến chỗ nàng. Vì chán vợ
ư?” Tư lại hỏi. Y không quên đau đớn rằng: y nghi ngờ vợ nhiều lần ngoại tình
nhưng không muốn li dị vì lẽ bản thân y từng tìm đến với nhiều người đàn bà và
thấy họ không thay thế vợ mình được nên cuối cùng đành chấp nhận cái sự thể ông
ăn chả bà ăn nem và coi đó như là cách mỗi người tự làm khác mình...
- Tôi từng đau đến tưởng
chừng nát cả người ra như sứa biển khi yêu – Tư nói điều này với Tấn và nàng
vào cái lúc cả ba đang du ngoạn trên thuyền - có gì đó như là lời buộc tội khi
nàng kể Tư hay rằng Tấn đã biến nàng thành vật hiến tế cho gã lưu manh vô học,
vô đạo mà Tấn cực kì ưa thích – lạ điều là hắn cũng đến chỗ Tư, hắn muốn hạ sát
nàng để tranh đoạt tình yêu, hắn yêu thương tất cả những người nàng quen biết ở
Mỹ và có vai vế trong xã hội - Thứ tình người này kịch phát con người hắn thành
khối thuốc độc. Té ra Tấn dạy hắn sống sao cho tốt đẹp và thường xuyên giúp đỡ
người đời, riêng với nàng thì không cần -
Hắn đã làm theo lời Tấn theo cách của hắn là lợi dụng tất cả những quan
hệ xã hội của nàng – biến bất cứ ai nàng biết thành kẻ thù của nàng, mượn tay họ
tru diệt nàng. Một con người có hiểu biết rốt ráo về cuộc đời như Tấn hẳn nhiên
là đủ sức giúp nàng thành đạt trong mơ ước cỏn con ở mọi độ tuổi, nàng nào ngờ
anh thiếu thực tế đến mức tưởng trong sát na cảm hóa nổi một ác quỉ thành bồ
tát để nàng yêu thương hắn. Tấn vẫn điềm nhiên từ xa điều khiển gã lưu manh
theo cái cách mà anh nghĩ rằng tốt đẹp nhất. Lại còn dạy nàng thương người như
thể thương thân(!). Mà sao nàng thấy anh
cũng hội đủ sự tầm thường của mọi gã đàn ông.
Anh thấy khó chịu về Tư nhất là khi bắt buộc
phải giãi bày:
- Đến hôm nay tôi mới
về vì lẽ, tôi nghĩ rằng chậm năm mười năm thì nàng sẽ lớn hoặc già hơn thôi chứ
chẳng vấn đề gì, làm người đàn bà trưởng thành nàng sẽ nhìn mọi quan hệ một
cách tỉnh táo. Bởi vì tất cả chúng ta đều sống trong chuỗi những sự đời và song
hành với những người khác cũng như cùng chung hưởng món quà tặng vĩnh cửu là thời
gian. Tôi thấy không cần thiết phải giả bộ như những tay Việt kiều khác là cho
nàng biết tôi mất vợ hoặc không có vợ. Ở Mỹ, anh có thể mời vợ của người khác
mà anh tình cờ quen biết về nhà để yêu nếu cô ta đồng ý. Tôi nhiều lần phát hiện
ra vợ mình rất thích những vụ lăng nhăng và bị mời mọc kiểu này. Tôi không thấy
thiếu vắng vì thỉnh thoảng vẫn đưa đón
các cô gái độc thân ở sở làm. Có cô gắn bó với tôi hàng năm trời mới dứt tình
ra đi. Cứ mỗi mất mát cũng buồn lắm, đau lắm nhưng dần rồi cũng chấp nhận được
mọi đổ vỡ.
Tư rót thêm rượu
vào ly và xa xôi về sự chênh lệch tuổi
tác giữa anh và nàng. Anh không thấy thế làm điều vì biết là nàng nhỏ hơn anh đến
hai mươi tuổi, nhưng dù nàng nhỏ hơn hai hoặc hai mươi hay năm mươi tuổi thì họ
cũng chẳng trẻ hơn hoặc già hơn bao nhiêu trước thời gian. Anh đã đến cái tuổi
mãn chiều xế bóng và thấy đời vô thường lắm. Người con gái kia ngày trước yêu
anh như yêu mọi gã đàn ông thì hẳn là nàng có thể lấy một tấm chồng rồi sum vầy
vui vẻ nhưng nàng đã không. Nàng tìm kiếm một điều gì khác lạ với cái cuộc sống
bần hàn, khốn đốn và cô đơn chốn đầm lầy của nàng. Làm sao anh có thể cho nàng
hiểu dòng đời vẫn xuôi trôi như nước trên sông mà mỗi người thì không ngừng
thay đổi, không phải là nàng, hay anh hay ai đó bị thay thế bởi một kẻ khác mà
là bản thân mỗi người tại mọi thời điểm đã biến thành người khác mới hơn, lớn
hơn, hoặc già hơn.
Họ ngồi trên thuyền
uống rượu. Trong lặng im hốt nhiên Tư như chợt nhớ ra điều gì đó và y nói:
- Suy cho cùng thì có
gặp nàng hay không cũng thế phải không ông Tấn? Tôi nhớ ngày xưa có một nữ thi
sĩ đất Hà thành yêu tôi. Mối tình ấy đẹp đến nỗi tôi cứ mơ ngày kia đưa nàng về
ra mắt họ mạc và sẽ làm bà con lóa mắt bởi vẻ đẹp của nàng, chẳng là lúc ấy tôi
đang theo học tại học viện văn hóa, đi học theo diện sĩ quan quân đội phục viên
nên lúc này tôi cũng khá lớn tuổi. Người tôi yêu còn trẻ trung, thanh lịch lắm,
bao giờ tôi cũng sợ mình thể hiện cái sự thô kệch của thằng lính quê khiến nàng
dị ứng và tôi nâng niu nàng như nâng niu con chim cảnh. Ngày nọ, tôi bắt gặp
nàng và ông hiệu trưởng đáng tuổi bố nàng hôn nhau. Khi tôi hỏi thì nàng nhấm
nhẳng:“thầy muốn vậy chứ em đâu muốn”! Tôi chỉ có thể xáng cho nàng một cái tát
tóe lửa và đi cưới vợ.
Y suy nghĩ một chút
rồi chợt cười buồn:
- Nếu sống trong tâm
thức rằng đêm nay ngủ có thể ngày mai mình sẽ chết đi và như thế thì tìm lại một
tình yêu đã mất phỏng có ích gì? Ấy vậy mà anh Tấn ạ! lúc nào tôi cũng đau đáu
một điều là nên một lần tìm gặp lại cô ấy. Tôi thiết tưởng đó là lời xin lỗi muộn
màng. Mấy mươi năm rồi nhưng tôi chắc thương tích trong lòng cô ấy vẫn còn
nguyên cũng như sự hối hận vẫn luôn giày vò tôi mỗi khi tôi nhớ lại cái tát của
mình.
Khó ai biết vì sao
lúc đó nàng vờ như không nghe Tư nói chuyện với anh và đăm đăm nhìn bầy vịt trời
bơi ngược dòng. Giá mà Tấn biết nàng rất ghét thói vũ phu của Tư. Từ lâu nàng
biết y hay đánh vợ chỉ vì ghen.
Anh nhìn nàng hồi lâu rồi bảo Tư:
Anh nhìn nàng hồi lâu rồi bảo Tư:
- Mỗi chúng ta ai cũng
có vài ba hoặc hàng loạt cuộc tình trước khi lấy vợ còn nàng thì sao. Nàng từng
là hoa đã có chủ. Chồng nàng chẳng muốn gì hơn được một góa phụ ở Mỹ bảo lãnh
theo diện kết hôn, mà chồng quá cố của chị ta lại là bạn nàng. Sau khi đã lãnh
cảm trước cái sự khả ố và vô nghĩa của những người đàn ông kết hợp với nàng
trên danh nghĩa tình nhân hay tình vợ chồng, rồi bội bạc, cuối cùng nàng chỉ muốn
tựa vào một kẻ như mình sao được. Đã có lúc mình muốn gã lưu manh mà nàng kinh
tởm cưới nàng.
Nàng giật mình và
len lén nhìn Tấn. Đâu đó là bóng ma của gã lưu manh vẫn rình rập.
Ráng đỏ chiều tà nhuộm hồng sóng nước trên
sông. Thực vật phù du vật vờ theo dòng chảy. Tư uống như không biết say. Tấn ngồi
nhìn những bức tranh hư ảo không ngừng thay hình đổi dạng từ đám mây nổi phía
chân trời. Anh đã có dấu hiệu của một ông già mà nàng thoáng nhìn chỉ thấy trẻ
hơn anh chút xíu.
LTT
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
BÀI Đăng THEO THỨ TỰ NGÀY THÁNG
TRUYỆN NGẮN
TẬP TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC TÁC GIẢ: LÊ THU THÙY 1. NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA ...