SỐNG THỬ
Chẳng có gì hay ho trong cuộc sống của
tôi nếu không muốn nói là quá đỗi thất thường. Tôi đã từng ôm ấp vài ba người
đàn bà và không ai chung chạ với tôi quá một năm. Ngày tôi ký tên vào tờ hôn
thú, cô ta như không tin vào quyết định của tôi. Không biết từ nguồn cơn nào mà
quá nhiều cô nương trong đó có không ít nữ sinh vừa lém lỉnh vừa bạo dạn cứ chủ
động tấn công tôi chỉ vì tôi là một trong những người mai sau thừa kế ngân hàng
của ông bố đang đến hồi sa sút, nguy cơ phá sản. Từ ngày nhập hộ khẩu định cư
nơi thành phố biển này tôi được cánh phụ nữ ưu ái thật sự. Có người chế giễu:
thằng Quyền có học vấn, có tiền, khá điển trai: vóc dáng cao ráo, gương mặt
cứng cỏi, chân tay rắn rỏi và nụ cười rất duyên với chiếc răng khểnh nhòn nhọn
như cố chĩa vào thói kiêu kì của một cô nương xinh đẹp, đắt giá và chỉ cần quen
biết trong chốc lát, không cần một lời bắt chuyện, một trong những phụ nữ ấy
chủ động mời tôi đi đâu đó như dạo phố, uống cà phê hoặc vào siêu thị mua
sắm... rồi lên giường, mà tôi, vốn được tiếng là thiếu gia con ngài thống đốc
một ngân hàng ngoài Hà Nội, vì quá nhiều đam mê nên luôn bị bè bạn hút về mọi
phía để rồi cứ xung đột cãi vã, ẩu đả,... làm bố mẹ hết chịu nổi, cuối cùng các
vị cũng thu xếp để tôi chịu mua một căn hộ trong khu chung cư cao cấp mới xây
dựng tại miền duyên hải này cùng tài khoản riêng mà ngoài số tiền bố rót vào
như rót nước, tôi vung tay quá trán thì vẫn có thể cưới hàng chục cô vợ và sinh
hàng đàn con, ung dung suốt đời. Ngoài ra, mẹ tôi (bà mẹ giỏi buôn bán cũng như
chụp giựt trên các sàn chứng khoán lại hết mực tự hào về cậu quý tử), mỗi tháng
vẫn chuyển hàng chục ngàn usd để tôi tha hồ tiêu xài. Mẹ chỉ sợ tôi nghiện ma
túy và cờ bác, tôi từng hứa với mẹ bản thân tôi hoàn toàn dị ứng với nàng tiên
nâu cũng như bác thằng bần...
Tôi đã rất buồn cười khi nghe một em
thỏ thẻ những gì người khác nói về mình. Không mấy ai hiểu tôi không nhầm lẫn
khi chọn bục giảng thay vì về công việc ở phòng thống kê của bố. Nó sống lay lắt
đến bây giờ là nhờ bố dám nhận mọi trách nhiệm về phần mình: cơn bão lạm phát
quét qua, hàng trăm con nợ bỏ trốn, chủ ngân hàng điêu linh nhất nhưng mấy ai
lường trước hiểm họa này. Bố muốn tôi tìm một chốn nào đó, an phận trong vai
trò của một công chức hoặc một anh giáo quèn vì ông quá sợ cái viễn cảnh bi
đát. Cả nhà tôi đều biết vào những thời kỳ ổn định hơn, tôi có thể yên tâm làm
bất kỳ điều gì sau đó thì thay ông ra gánh vác cơ nghiệp, nhưng trong buổi này,
với năng lực hạn chế, tôi chẳng nên chung lưng đấu cật với bố. Đúng hơn bố tôi
lo âu cả bố lẫn con cùng chết chìm. Tôi tạm hài lòng khi xin được chân giảng
viên ở trường đại học. Tôi thật sự yêu nghề. Tại trường, tôi với vai trò giảng
viên bộ môn Xử lý số liệu thống kê bằng
máy tính, và đồng lương được tính theo giờ nhìn chung đáng để cho giới trí
thức thành phố mong ước nhưng còn lâu mới sống nổi từ nó nếu tôi không kiếm
thêm từ tiền bán bản quyền các bộ ảnh nghệ thuật. Tôi vẫn lên lớp theo lịch vào
các buổi trong tuần. Sẽ không có gì đáng nói nếu hàng ngày tôi không khám phá
ra bên ngoài những số liệu cùng bảng thống kê và những cô cậu sinh viên lúc nào
cũng căng thẳng, máy móc và tranh nhau từng phẩy điểm số ở bảng thành tích học
tập, tôi còn thú vui khác là rong ruổi đó đây để tiêu phí từng thước phim mong
có được những bức ảnh ưng ý nhất, mà hình như tác phong nhà giáo làm cho tôi
trở nên mô phạm và không thích sống hết mình, chơi hết mình, làm việc hết mình
như cánh thanh niên cùng tuổi ở Hà Nội ngày nào. Đến năm ba mươi tuổi, tôi vẫn
chưa từng say đắm một người đàn bà và cảm nhận niềm háo hức trước một tấm thân.
Không hiểu vì sao trước giờ rất nhiều phụ nữ thân cận nhưng chẳng ai làm cho
tôi bừng dậy một niềm đam mê. Hồi nhỏ tôi vẫn thường nghe bố nêu ra bốn cái
sướng nhất trần đời khi làm người đàn ông: ăn
Tàu, ngủ Tây, cưới vợ Nhật Bản, chết Việt Nam . Bố mẹ tôi thích đùa: chết
thì không nên thử, còn ba món kia nếu chưa, mình hãy thử xem. Nhà tôi thuở ấy
đủ tiền để đưa nhau đến các hội quán học đòi lối ăn uống kiểu giới nhà giàu
Trung Hoa đâu vài lần. Riêng bố mẹ ngủ theo kiểu người nước nào thì tôi không
dám lén nhìn, các cụ vẫn đùa rằng mai sau, khi có nhiều tiền, tôi cứ sang Nhật
mua một oshin nhan sắc chim sa cá lặn về làm vợ.
Bên cạnh nhà tôi là phòng của đôi trai gái thuê trước
ngày tôi dọn đến chưa lâu. Hiếm khi tôi trông thấy cô ta. Trước khi tôi thức
dậy cô ta đã đi làm và hôm nào cũng về nhà lúc không giờ (là thời điểm tôi đang
cuộn tròn trên giường). Tôi biết gã đàn ông là nhờ vào các ngày thứ bảy, chủ
nhật gã luôn có mặt ở nhà, thỉnh thỏang gã tiếp rượu các cô ăn mặc mát mẻ mà hễ
ai hỏi là gã buông một câu cộc lốc: gái ghẹ
thời a còng! Cũng nói thêm trong khu nhà này không ai tai quái như họ.
Những cuộc cãi vã liên miên của hai người khiến hàng xóm cứ thấy tốt nhất là
mỗi khi họ lời qua tiếng lại mình cứ khóa trái cửa phòng và bưng tai bịt mắt để
khỏi phải nghe những điều tiếng kinh khủng nhất mà họ dành cho nhau. Một đêm
tôi nghe cô ta mãi gọi cửa nhưng gã không mở. Thế là sau mấy tiếng đồng hồ vừa
tru tréo tên người đàn ông, vừa gào thét chửi bới, cuối cùng cô ta cũng thôi
tra tấn tôi đến phải mất ngủ vì có lẽ gã kịp sửa soạn đi ăn sáng. Một chị thuê
nhà phía bên trái than thở với tôi rằng bọn họ có học là thế mà sao trong những
cuộc cãi nhau trở nên hỗn ẩu như đám lưu manh vô học. “Chị cũng có học phải
không?” Tôi hỏi vì biết chị sẽ hãnh diện. Chị bảo: “Tôi cũng như cậu!” Tôi rút
về phòng vì nhớ cái cảnh đêm kia, chị ta đã ngả ngớn trên ô tô của sếp chị đậu
dưới lề đường. Anh chồng đang công tác đâu tận Đà Nẵng. Dù vợ trí thức hay không
trí thức thì anh chồng vẫn bị cắm sừng và bà vợ xem ra rất mong chồng thường
xuyên công tác tỉnh xa dù thỉnh thoảng chị alo cho chồng: “mình ơi! Em nhớ mình đến điên
dại...”
Tôi bắt đầu chán những trò check mail với đám bạn gái
thân thiết Hà Nội. Câu hỏi: bao giờ cậu
về? làm tôi thấy ớn. Hồi xưa tôi khá hào hiệp với họ. Tôi được họ yêu quý.
Tôi bỏ đi khi biết rằng từ nay mình sẽ không rủng rỉnh tiền bao trọn các cuộc
vui. Cũng may chỗ hiện tại của tôi không đến nỗi nhưng rủi cho tôi là đôi trai
gái bên cạnh không mấy biết điều.
Tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh sát phạt, đâm chém,
thanh tóan nhau trên phố, bản thân tôi từng đánh lộn và đua xe, có lần đi bão
tôi bị nạn phải vào bệnh viện, lần duy nhất ấy chưa phải cưa chân, đó cũng là
năm tôi phải bỏ dở trường nghệ thuật. Vậy nhưng chưa bao giờ tôi thật sự biết
có những người như đôi trai gái phòng kề cận. Họ thù hận nhau đến mức chỉ thích
bóc mẽ mặt trái của người kia cho hàng xóm láng giềng cười:
- Này! Tôi nói cho mà biết. Cô muốn lang
chạ với đủ hạng đàn ông thì cứ việc. Nhưng từ nay tôi cấm cô về gọi cửa sau nửa
đêm. Nếu những thằng ăn nằm với cô phải về với vợ trước sáng mai còn cô chẳng
thể về sớm hơn thì cứ việc ra cống rãnh mà ngủ!
Cô vợ gào lên nghe phát long óc:
- Đồ khốn nạn! Tháng nào tôi cũng phải
nhận việc cả hai ca nên làm khuya về muộn. Tôi phải nai lưng mới kiếm đủ trả
tiền thuê nhà cho anh ăn ở đấy. Không có tôi thì anh giỏi lắm là ra nhà thổ ngủ
chung với mấy con đĩ ngày nào cũng đến nhà tôi đổ bệnh vào anh! Tại sao tôi lại
dây vào một thằng ăn tàn phá hoại đến như thế hả trời? Anh nhìn coi: lương
tháng của anh có đủ anh tiêu không? Anh moi móc, đem bán cả giày dép, bóp ví
của tôi. Tốt nhất từ nay anh đi tìm chỗ khác mà ở. Nhà này của tôi. Anh không
có quyền hành gì đừng có hòng cấm cửa…
Tôi không biết gã nghĩ gì khi bị cô ta
xua đuổi ra khỏi nhà, và nếu đúng cô ta thuê ngôi nhà này bằng chính tiền cô ta
làm ra và ỷ như thế ngang nhiên đi sớm về muộn thì gã không có lòng tự trọng
hay sao mà vẫn tiếp tục chung sống. Cô ta nữa, cô nợ gã thứ gì kia chứ? tại sao
cô không bỏ quách gã và tìm thuê một căn phòng khác? Hành hạ nhau bằng những
lời thô bỉ thì quá khủng khiếp nhưng họ không thôi hành nhau.
Tôi thử hình dung một ngày mình cưới
vợ: cô nàng tôi yêu phải khiến cho đàn ông cả thế giới này ghen tỵ với tôi. Lần
ấy tôi trông thấy một thiếu nữ Nhật Bản đang tạo dáng trước hàng trăm ống kính.
Cô vừa đăng quang hoa hậu biển. Khi xem video clip: “Thiếu nữ Nhật xinh đẹp một mình trên biển” tôi chợt đem lòng yêu.
Tôi nghĩ về cặp trai gái cạnh nhà. Tôi không biết có thật cô ta phải làm việc
hai ca trong ngày kể cả ngày chủ nhật và ngày lễ không? Nếu đúng như thế thì sẽ
kiệt sức và chẳng mấy chốc sẽ chết vì thằng đàn ông khốn nạn không ai bằng. Cô
có ngã bệnh cũng chẳng ma nào đếm xỉa. Cứ cung cách gã thì cô là một thứ nô lệ
trá hình. Tôi phát lộn mửa khi nghe mấy người đàn ông trong khu chung cư bảo
rằng, trong khi cô ta vắng nhà buổi tối, hắn nằm ườn xem phim sex và chỉ mong
cô ta sớm về để hành lạc vì lúc này bản năng trong hắn trỗi dậy, chỉ khi thấy
phải chờ quá lâu hắn mới điên để rồi, bốc máu, chỉ cần nghe có người bấm chuông
là trút xuống đầu cô ta những từ bẩn thỉu: “mà
con gái miền Tây xuống tận dưới này sống thử. Hình như cũng xong đại học và làm
việc hai ba nơi, nhan sắc thì đủ cho đàn ông trong khu chung cư ngơ ngẩn nhìn
kia đấy”. Tôi không thích tham gia đàm tiếu điều kia, tiếng nọ. Để dịu bớt
đầu óc tôi tìm hình ảnh người đẹp Nhật và bao giờ tôi cũng mơ thấy mình nắm tay
nàng chạy trên bãi biển trước mỗi bình minh.
Hồi theo học ngành nhiếp ảnh, tôi thích dạo qua các ký
túc xá nữ để tìm chụp những gương mặt thật cá biệt. Tôi học dở năm thứ hai và
bỏ: một phần vì nghề này chỉ hợp với những tay chơi thượng hạng, bên cạnh những
học phần bừa bộn cùng với hàng lô hàng lốc những bài giảng về các trường phái,
trào lưu hầm bà lằng và sự ngái ngủ của các giảng viên khiến tôi khoái các buổi
chuồn giờ đi chơi với cánh sinh viên nội trú. Hồi đó tôi chưa đến hai mươi
tuổi, tôi đã theo nhóm bạn người miền Nam sang trường văn hóa, ở đó tôi
quen Dung.
Lúc đầu tôi gọi Dung bằng chị dù nàng nhỏ hơn tôi một
tuổi. Chúng tôi thân với nhau rất nhanh. Tôi thích Dung đứng mẫu để chụp kiểu Cô gái trong bóng tối! Bức ảnh này chụp
Dung khác lạ, từng đem lại cho tôi giải thương ảnh nghệ thuật. Ngay từ đầu tôi
và Dung xác lập tình cảm của mình rõ ràng và dứt khóat: “chúng ta chỉ là bạn của nhau thôi!”. Dung biết tôi trốn học thường
xuyên, có khi cả tháng đến trường nhưng không đến lớp rồi nhờ người khác điểm
danh và lang thang khắp các tỉnh miền núi Tây Bắc để nháy hết những cuộn phim
mang theo rồi không hài lòng đành tống vào sọt rác.
Tôi bị trường buộc thôi học vì bỏ quá nhiều học phần.
Năm sau tôi gạo bài như một cậu học sinh phổ thông để thi trường Ngân hàng. Khi
tôi đang học trường mới thì Dung chuẩn bị tác phẩm tốt nghiệp.
-
Dung làm gì sau
khi ra trường?
-
Có một “ông già”
lớn hơn Dung một giáp chờ Dung về làm đám cưới.
-
Định theo chồng
bỏ cuộc chơi hả?
-
Đó mới là chơi
đích thực!
Hai đứa tôi đã có nhiều buổi tối cùng
lũ bạn bá cổ quàng vai ngồi hát đến thâu đêm bên bờ hồ Tây. Vui nhất là có một
đêm, Dung rủ tôi về phòng nàng trong ký túc xá sinh viên ngủ lại. Cô nàng biết
tôi về nhà khá xa mà ban chiều cả nhóm rủ nhau đi bộ khắp các phố. Chính tôi
cũng không có chỗ ngủ lại đêm ấy nên thấy về phòng nàng cũng không vấn đề gì.
Chỉ khi bảo vệ trường không cho tôi lên phòng Dung vì quá giờ sinh viên được
phép tiếp khách tôi mới nhập cùng mấy thằng con trai ra vỉa hè đánh tá lả đến
sáng. Nhiều năm sau tôi thầm hỏi nếu đêm ấy bảo vệ trường cho phép tôi lên
phòng Dung thì chúng tôi ngủ với nhau như thế nào. Hồi đó Dung nói với tôi là
nàng chưa bao giờ hôn một người đàn ông, Dung cũng chưa hứa hôn với cái người
chờ Dung tốt nghiệp, ra trường... nơi quê nhà.
Dung có một gương mặt già trước tuổi nhưng trong nội
tâm nàng có con người thứ hai hơi baby nên dễ khiến người khác có cảm tưởng
nàng con nít, thiếu sâu sắc, vô tâm thế nhưng chơi với nàng suốt gần ba năm tôi
vẫn không thấy tận cùng chỗ thăm thẳm nơi người con gái ấy. Tôi hoang mang rất
nhiều khi biết sau này Dung đã không kết hôn với người đàn ông mà nàng hứa hẹn,
Dung làm vợ một người nào đó mà tất cả bạn bè của tôi lẫn của nàng đều không ai
biết. Tôi đã tìm hỏi những người cùng thời quen biết cả tôi và Dung nhưng chẳng
ai biết chồng của Dung mặt mũi thế nào, vậy nhưng Dung lấy chồng là sự thật.
Tôi khóc khi tự hỏi làm sao Dung có thể trao tấm thân của mình cho một gã khốn
nạn nào đó. Nếu trong Dung có một niềm ham muốn nhục dục thì kẻ chiếm đọat Dung
ngay từ đầu là tôi.
Lần đầu nghe
tiếng Dung qua điện thọai và chạnh lòng. Trước đó chúng tôi chưa xài hàng cầm
tay này và mất liên lạc. Nàng chia tay chồng đã năm năm. Đó là khi nàng được Phương
Vân cho số di động của tôi và gọi. Dung muốn biết tôi có gia đình chưa? Sao
chúng tôi chẳng bao giờ là hai kẻ yêu nhau? Không lẽ tôi và Dung suốt đời không
tìm thấy người tình của riêng mình?
Lần thứ hai trông thấy em gái Nhật xõa tóc bên bờ biển
với đôi mắt mênh mông như hút hết linh hồn mọi tạo vật trong trời đất này cứ
khiến tôi thao thức. Tôi mơ cưới được người thiếu nữ ấy làm vợ. Dung hỏi tôi
cuối cùng có yêu được ai không? Tôi nói với Dung tôi yêu một hình ảnh tuyệt
trần như thế. Tôi lao vào học tiếng Nhật để đọc những tiểu thuyết từ bản nguyên
tác Nhật ngữ. Những tác phẩm văn học cổ điển Nhật Bản khiến tôi đau xót khi các
cô gái trẻ, đẹp và tinh tế đã không chịu đựng nỗi sự thô tục và tầm thường đã
chọn cái chết chứ không thèm tiếp tục cuộc sống nơi thế gian ô trọc. Tôi bắt
đầu ủy mị như một kẻ đa sầu và ướt át.
Ngày xưa
Dung từng làm những bài thơ haiku và viết vài truyện cực ngắn theo phong cách
văn học Nhật Bản đương đại. Dung đã thành công với vài ba truyện. Về sau nàng
bỏ hẳn lối viết này. Cô nàng đọc Kawabata, Tanizaki, Mishima, Akutagawa, Abe Kobo, Murakami Haruki,... lúc đó tôi thấy Dung có
cái gì rất khó chịu, nhiều khi nửa năm ròng tôi không đến chỗ Dung vì cảm giác
khó chịu đó. Một lần Dung bảo tôi:
- Hồi mười lăm tuổi Dung đã học ở một ông thầy dạy văn cái điều mà
những giáo sư hàng đầu ở Hà Nội không
bao giờ biết hoặc dạy cho Dung biết: thầy trò chúng ta đã mất một nền văn
chương, một nền giáo dục, một thể chế xã hội ngang tầm thế giới. Người thầy
dũng cảm đó đã bỏ dạy và phải đi làm một tên lơ xe cho cha vợ. Ngay lúc ấy Dung
đã biết cuộc sống khó nhọc, khủng kiếp, khốn khổ, cơ cực như thế nào. Dung biết
vì đã trải nghiệm suốt từ thơ ấu: bạo lực, khó nghèo, bị áp bức, bóc lột, đày
đọa, đầu độc, bỏ rơi,... ngày đi, đêm
tới đem đến cho mình bất an, lo âu, hồ nghi và mọi giá trị mà mình nhận lãnh
thật đen tối. Dung đã chết thật sự hồi mười lăm tuổi!
- Vậy thì ai đã sống, đã chơi, đã chiều theo ý muốn trái khóay
của Quyền suốt mấy năm ở Hà Nội mà Quyền nhầm lẫn là nàng Dung baby?
- Baby đấy! Dung đã già cỗi trong cõi đời này khi còn là một bé
gái.
- Thật kỳ lạ! Các cô gái trẻ Nhật Bản chọn cái chết là để hiến
sinh cho tình yêu cái đẹp. Sao Dung không chết luôn ở tuổi hoa niên.
Dung
xem chừng nghĩ ngợi và vẫn cực kỳ khó chịu khi không chịu thay đổi sao cho thật
baby:
- Anh hãy sống trong tình yêu tưởng tượng với những cô gái đẹp
tuổi hoa niên, đó là cách giúp anh thóat khỏi tháp ngà và không phải thủ dâm
hoặc chơi gái...
…
Hồi
còn đi học chúng tôi thường hay cãi nhau về phân tranh giữa hai miền Nam và bắc
Triều Tiên. Nhóm chúng tôi có Phương Vân là người gốc Thanh Hóa nhưng sinh
trưởng ở miền Tây. Có lần Dung cười cợt: “gái miền Tây da trắng mắt trơn, ăn
nói ngọt ngào chiều anh tới bến, không đẹp không ăn tiền!” Phương Vân không
có tính cách vô tư ruột để ngoài da của con gái miền Tây lại người Thanh Hóa
nên anh em Hà Nội chúng tôi trên chọc “khu bốn đuổi ra, khu ba đuổi vào!”
– chúng tôi chỉ xác định duy chỉ mình Dung là người miền Nam và sự phân định
Bắc Nam đến tận hôm nay như Triều Tiên thì Dung hiện đang sống trong một đất
nước khác. “Sự thật dù khắc khe vẫn là sự thật!” Dung không cho rằng mình mất
nước nhưng Dung dứt khoát mình đứng ngoài chế độ chính trị này.
Bọn con trai thấy Dung quá đỗi lạ lùng
nhưng vẫn cho rằng đánh gục một cô gái trẻ bằng tình yêu và hết. Tôi hiểu là
Dung sẵn sàng chơi luôn dù biết mình chơi mình dại. Thế rồi bất chợt tôi bỗng
thích thú đến bốc đồng và lôi Dung đi bơi thuyền trên Hồ Tây hoặc hứng chí là
nhờ Dung cầm lái, dông xe khắp Hà Nội giữa trưa hè nắng quái hoặc chiều đông
lạnh cắt da, cắt thịt.
Mà sao khi không cố ý phô bày tính cách baby Dung vẫn dễ chịu
nhường kia, mà Dung lại chẳng chịu như baby nên tôi mới khó thương nàng. Cánh
văn nghệ sĩ biết Dung ai cũng tỏ ra thích Dung baby. Ấy vậy mà thằng tôi trong
một lần đối diện với nàng giữa giấc mơ buồn về tình yêu với người con gái Nhật xinh
đẹp bỗng thấy Dung hiện ra với diện mạo khác. Nàng gây một ấn tượng cực kỳ đặc
biệt và mãi mãi trong tôi, từ giấc mơ duy nhất ấy tôi chợt hiểu ra rằng nàng
như một tấm ảnh xưa cổ mà ở đó, chân dung nàng được chụp theo lối viễn cận: một
cô gái trẻ có cái nhìn mỏi mệt né tránh bạn, xa hơn phía sau lưng nàng là rừng
núi mà sự thâm u lẫn hoang tịch, những bí nhiệm và cả những mật ước nếu có với
những cổ tự, đã được phong kín và thật sai lầm nếu chiêm ngưỡng, ảnh liệu hoặc
vờ ra vẻ đọc thông, thấu triệt, rốt ráo, bởi vì bức ảnh đó mãi ở trong tâm
thức, chẳng bao giờ phóng chiếu.
Tôi
ngỡ ngàng trước người phụ nữ thường về giữa đêm khuya vẫn là nguyên nhân những
cuộc náo lọan trong khu chung cư nhưng rồi cô ta xuất hiện trên ngưỡng cửa
phòng tôi. Đó là một đêm oi bức, trời có giông. Căn hộ tôi ở tràn ngập lũ kiến
cánh, mối và bọ rầy. Tôi phải xịt thuốc diệt côn trùng và mở cửa cho thóang.
Mãi đến hai giờ sáng tôi vẫn chưa ngủ được. Người phụ nữ ấy bước vào phòng tôi
sau thóang lưỡng lự:
- Tôi thấy cửa phòng anh còn mở, tôi xin
vào ngủ nhờ để khỏi gọi cửa hắn nhưng sợ phiền anh dù tôi biết nhà anh luôn còn
chỗ và khá rộng.
Tôi nắm tay người đàn bà dắt vào. Cô chưa tới ba mươi
và khuôn mặt trắng mịn không son phấn, cặp mắt đa tình, chiếc mũi dọc dừa cùng
cái nhìn thẳng thắng trông thật khả ái. Rất tự nhiên cô đi lại bồn rửa mặt, vệ
sinh rồi chải tóc, sau đó cô hỏi với ý nếu tôi ngủ trên giừờng thì cô sẽ ngủ
nơi ghế salon hoặc ngược lại được không. Tôi bảo cô cứ vào giường nằm, phần tôi
đã có một tấm nệm khác. Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng nằm xuống giường và ngủ say
sưa. Tôi nhìn cô ngủ chợt thấy trào dâng một niềm thương cảm như vẫn thường có
đối với những bé con. Những đêm tiếp theo tôi cố ý để cửa chờ đợi vì biết cô
vẫn làm về muộn, tôi thức đọc sách và ngầm cho cô hiểu nếu gã không mở cửa cho
cô thì cứ vào phòng tôi mà ngủ, không cần phải la lối, chửi nhau. Cô đã ngủ ở
phòng tôi được ba tháng, trong suốt ba tháng ấy, có một sợi dây oan tình cứ
đang cháy chậm trong tôi. Rồi dịp tết dương lịch, khi gã nghỉ phép về thăm quê,
cô mời tôi sang phòng chơi, đêm đó chúng tôi cùng uống rượu có thức nhắm và
nhấp nháp vài ba món do chính cô làm. Chúng tôi nói chuyện thật nhiều và cô trở
nên đáng yêu một cách kỳ lạ. Cô đã dìu tôi vào giường và thật dịu dàng, cô dạy
tôi cách ve vuốt người đàn bà để họ sung sướng. Cô có những cử chỉ khiến tôi
cực kỳ dễ chịu và tôi không thể làm gì khác hơn là ôm ấp tấm thân mềm mại làm
tình suốt đêm. Ngày tiếp theo đúng vào chủ nhật nên hai đứa được nghỉ lễ, không
bận việc gì và cứ quấn lấy nhau. Tôi không nhắc bất cứ điều gì về gã. Tôi bảo
nếu cô đồng ý, tôi sẽ đưa cô đến nơi khác sống. Cô cười khó nhọc và khuyên tôi
thôi ý nghĩ dại khờ ấy. Cô cố tình ngủ với tôi để dứt bỏ gã mà thôi. Từ bữa ấy
cô không bao giờ ngủ nhờ phòng tôi nửa. Bản thân tôi sau khi thụ hưởng và biết
được những khóai cảm xác thân, tôi bắt đầu tìm kiếm bạn tình. Vài ba cô gái đến
với tôi thật đơn giản. Họ đẹp và giàu, họ yêu tôi vì biết tôi là con của ông
chủ ngân hàng nhưng không ai trong số họ hiểu tình trạng thê thảm của bố vì cú
điện thọai nào gọi cho tôi bố cũng tuyệt vọng: “bố không biết nên trốn ra nước ngoài
không đây?”. Tôi phải nói lời chia tay từng em. Tôi cho các em biết
người phụ nữ thật sự của lòng tôi phải biết gánh vác giúp tôi tiền bạc. Em nào
nghe tôi nói thế cũng giễu cợt ông giáo
gàn và bỏ luôn.
Tôi không mơ thấy Dung lần nào nữa
nhưng rồi Dung tìm đến chỗ tôi. Cả hai cùng dạo chơi một ngày dưới những rặng
thùy dương xanh mát. Dung đã ngồi giữa bãi biển vẫn còn giữ nguyên vẻ hoang sơ
và khỏa thân để tôi chụp những bức ảnh theo ý muốn. Dung trong tư thế con người
thuở hồng hoang bỗng tóat lên một vẻ đẹp nguyên thủy khiến tôi bàng hòang. Tôi
đã chụp Dung đến cả ngàn kiểu khác nhau. Ngay cả khi Dung quay về với đứa con
nhỏ, tôi còn theo đến tận nhà ghi hình hai mẹ con. Khi nghe tôi kể mình làm
việc ở Nha Trang, giữa những người miền Nam của Dung, ai cũng ngả về phía
mình. Dung bảo thậm chí nàng có một tương lai ít u ám hơn nếu ngày trước nàng ở
lại Hà Nội của tôi.
Bán xong căn hộ ở khu chung cư cao cấp
tôi chọn thuê một căn phòng nhỏ ở ngọai ô. Tôi vẫn dạy học nhưng thời gian rảnh
tôi lên mạng rao bán những bức ảnh của mình. Vài triệu tiền lãi trong tài khoản
hàng tháng là toàn bộ số tiền tôi chu cấp cho bố.
Cô ta gặp tôi vào một chiều ngoại ô lúc tôi bị cô lập
trong nỗi đau buồn khi biết bố vỡ nợ và hầu tòa. Sau gần một năm gặp lại cô ta
trông có vẻ hiền lành hơn. Bố đã bị lừa gạt và phản bội. Mẹ cũng quay lưng lại
bố. Trước đó bố nói với tôi hãy an phận và lo chuyện vợ con là vừa. Bố luôn
nhắc tôi đừng dính vào chuyện tiền bạc. Cả đời bố quay vòng giữa tiền và tiền.
Ai cũng biết bố giỏi làm ăn. Tôi chưa bằng ngón tay út của bố. Tôi không biết
cách làm cho đồng tiền sinh lời. Ngay từ nhỏ tôi chỉ quen tiêu tiền.
Cô ta an ủi và sau này còn chia sẽ với tôi từng đồng.
Gã đàn ông cùng cô ta chung sống đã biển thủ công quỹ. Cô ta không biết những
chuyện này. Khi gã trốn được ba ngày cảnh sát mới ập đến. Tất cả những gì sắm
được bằng tiền cô ta làm ra đều bị niêm phong, thu giữ. Cô ta chẳng còn gì để
mất nhưng lại tin tôi là người độ lượng nhất trên đời và ngộ nhận tôi yêu cô
ta.
Ban đầu chúng tôi lặp lại tình trạng sống thử mà cô ta
từng trải qua. Cô ta cho tôi biết ngày trước gã đã si mê cô ta đến mức bất chấp
gia đình phản đối gã đưa cô ta về Nha Trang thuê nhà chung sống. Ban đầu hai
người rất hạnh phúc, về sau gã phát hiện ra những bức thư từ Pháp gửi về. Gã
càng ngày càng ghen điên cuồng và độc địa. Gã đổ lỗi vì cô mà gã bị gia đình
chối bỏ. Cô ta còn kể hồi chưa theo gã cô đã trải qua mối tình đầu với người
bạn trai chung lớp từ thuở nhỏ. Anh chàng đi thực tập sinh rồi không về nữa.
- Mà em cũng biết là anh ấy sa cơ, lỡ vận
sao đó. Thời buổi này khủng hỏang kinh tế tòan cầu, anh ấy gặp đủ khó khăn nơi
xứ người. Anh ấy viết thư cho em bảo đừng chờ anh ấy nữa. Ngày xưa em đính hôn
với anh ấy. Thế nhưng anh ấy cho biết hiện tại anh hết sức lao đao. Anh ấy
không muốn về và dù sống chết gì anh cũng ở lại nước bạn.
Tôi muốn nói với cả thế giới rằng chuyện em đính hôn
với người yêu đầu tiên không đáng để em phải chịu một cuộc sống địa ngục với
gã. Em từng rất đanh đá, ngoa ngoắt nhưng bấy nhiêu đó chẳng ăn nhằm gì. Tôi
không yêu Dung nhưng biết là Dung không hạnh phúc khi lấy chồng. Em là người
con gái biết đem đến cho người đàn ông như tôi niềm sung sướng tột đỉnh trong
thú vui ân ái. Rượu ngon cái cặn cũng ngon! Tôi không bao giờ nói em biết điều
ấy.
Dung thấy tôi kết hôn với em đã cười
chê tôi là anh chàng mơ mộng thiếu may mắn. Cứ theo giọng Dung thì con gái miền
Tây ở miền Trung chả ra gì. Dù vậy người đàn bà của tôi cô ta sắp sinh con và
tôi không muốn ai xúc phạm cô ấy.
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét