Lê Thu Thùy
VIẾT CHO NGƯỜI
NẰM XUỐNG
H
Trên bàn tôi là tập bản thảo
cuốn tiểu thuyết XÔN VE. Cuốn sách được nhà văn Hòang Minh Nhân viết trong
những năm tháng anh làm báo tại chiến trường Campuchia. Cuộc chiến tranh tàn
khốc giữa bộ đội tình nguyện Việt Nam và nhân dân Campuchia chống lại tập đòan
phản động Pôn Pốt Iêng xa ry, giải phóng đất nước Campuchia đã được một nhà văn
trẻ Việt Nam viết với tinh thần của một người trong cuộc. Tôi ngồi nhập liệu và
biên tập từng trang sách ngay những ngày cuối đời của anh và những ngày sau khi
anh qua đời. Nỗi buồn bủa khắp căn phòng trọ nhỏ hẹp của tôi. Vậy là hơn một
phần tư thế kỷ kể từ ngày anh khởi viết tiểu thuyết Xôn Ve, bạn đọc mới biết
đến nó.
Một chiều đi tìm nhà Hòang
Sơn Trà con trai đầu của anh để thắp cho anh ném nhang, tôi nghe trên mỗi mét
phố Đà Nẵng dòng vô thường xuôi chảy. Ngấm vào tim tôi là một nỗi thương đau
mất mát không bao giờ tìm lại được. Vẫn ngôi nhà trên đường Lý Thái Tổ kia, nơi
nhiều năm từng là TRUNG TÂM BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY VĂN HÓA DÂN TỘC TẠI MIỀN TRUNG
VÀ TÂY NGUYÊN, cũng còn là văn phòng đại diện tạp chí Văn Hiến tại Đà Nẵng,
ngôi nhà quen thuộc với tôi đến độ, giờ đây, nhà đã sang cho chủ khác, anh đã
nằm sâu trong lòng đất và những người thân trong gia đình đã dọn về nơi ở mới, những
hiện vật cũng được dời đi vậy mà tôi cứ như còn thấy anh, chị Bảo Bình và cả
chính tôi cùng mấy cháu nhỏ cháu ngọai và con gái của anh chị quay quần bên mâm
cơm: cơm ngon, tình người ấm áp, mọi đồ vật cứ hiện ra trước mắt. Bao giờ ở nhà
anh chị về tôi cũng tràn ngập tin yêu. Trên đời này không còn ai tốt hơn anh
chị.
Nước
mắt tràn qua má, chảy đến ngực, tôi khóc trong nỗi buồn chết lặng và chính lúc
này đây, ngồi viết những dòng về anh tôi lại khóc. Đã có lần tôi ngồi trước mộ
anh, tôi đã mang đến một vòng hoa, hương hoa tinh khiết làm tâm hồn tôi nguôi
dịu. Ngày còn sống, dù là một người cộng sản nhưng anh đã tin Phật, tôi chỉ
nguyện cầu anh được siêu thóat về cõi cực lạc. Những tập thơ, văn tuyển anh để
lại là vòng hoa vĩnh cữu của lòng đời. Trần gian đầy khổ đau và ngập ngụa nước
mắt, anh đã sống một đời hồn nhiên như cây cỏ, dù vào sinh ra tử trên khắp mọi
nẻo chiến trường anh vẫn giữ tâm hồn trong sáng như trẻ thơ. Ở đời không có hai
người như anh.
Tôi
có cơ may là từng biên tập nhiều cuốn sách của anh, và nhờ thế tôi đọc hầu hết
những gì anh viết. Những ngày xưa còn thơ dại, tôi đã rong xe đạp ra ngôi nhà
cũ của anh ở Bắc Mỹ An, hồi đó nhà anh có một tủ sách cho thuê, và anh đã tặng
tôi tập mây bán đảo, thơ Khi yêu chẳng có
lời thề, nhiều năm sau tôi biên tập hàng loạt cuốn sách về các anh hùng,
văn nhân đất Quảng mà anh chủ biên như Hồ
Nghinh, Phan Bôi Hòang Hữu Nam, Phạm Hầu, Phạm Khôi, Hùynh Thi Thanh, Những
trang đời huyền thọai... trong ngôi nhà ở Điện Ngọc. Nơi ấy giờ đây mỗi
ngày một hoang vu. Chủ nhân ngôi nhà đóng cửa đi đâu không ai biết. Ba lần tôi
đến đó, nhìn cây cỏ phủ ngập vườn, sân gạch rêu phong,... ngôi nhà càng thêm
tĩnh mịch. Chính trong ngôi nhà đó tôi đã sống hàng năm trời đọc, biên tập và
viết,... nhìn hình bóng cũ xưa vụt qua như bóng mây, bọt nước. Lòng nghĩ tưởng
đến những thân thương, thời gian cùng những biến dịch, đổi thay của dòng đời
cũng là ngôi mộ ủ kín, chôn vùi bao kỉ niệm của tuổi hoa niên.
Tất
cả những hình ảnh nơi ngôi nhà xưa của anh giờ đây trở nên thiêng liêng với
tôi.
Cơm áo không đùa với khách
thơ. Anh đã thường xuyên thay đổi chỗ ở, nhà cũng bao phen mua đi bán lại, tôi
đã từng thăm chơi trong ngôi nhà anh thuê trong chung cư Hải Hồ, nơi đó anh làm
cuốn Cơn lũ và bông hoa bạc, người tên đá
tên cây,...
Sẽ
sống mãi với thời gian là tuyển tập thơ văn Hòang Minh Nhân, anh viết vào những
ngày mới vào chiến trường miền Nam mà Đức Phổ (Quảng Ngãi), Hòa Vang (Quảng Nam
– Đà Nẵng) là nơi anh gắn bó lâu dài hơn cả và cả những sáng tác cuối đời của
anh cũng được đưa vào sách. Ở đó anh “lộ thiên từng trang sách minh họa” (chữ
của nhà thơ Đông Trình), dù ai cũng biết rằng minh họa cái khốc liệt của thương
đau mất mát, cái buồn nhân thế, cái phù du của kiếp người là điều không dễ và
anh đã viết thành công. Đôi mắt anh nhìn cuộc đời dịu dàng, yêu thương, chia sẽ
trong mỗi khỏanh khắc được tái hiện lên trang thơ càng đáng trân quý.
Xôn Ve là cuốn tiểu thuyết để đời của
anh. Tôi đã đọc bản thảo hàng trăm lần. Tôi đau xót hiểu ra chỉ khi anh về bên
kia thế giới người đời mới biết đến tác phẩm này. Xôn Ve đã thức động ngừơi đọc
nỗi đau đớn. Tôi đã buốt lạnh trong tim bởi tình đời tình người, đã chết trong
lòng bởi sự độc ác của con người, thế nhưng cái khốc hại của hiện thực trong
tiểu thuyết Xôn Ve buộc tôi phải hiểu rằng: có một thứ địa ngục trần gian Hòang
Minh Nhân đã dấn thân vào rồi tái hiện. Những tia sáng nhạt nhòa trong đêm tối
chiếu rọi trên nỗi buồn của tôi. Như vậy anh đã sống qua những hòan cảnh đó, nơi
ngôi làng nhỏ dưới chân núi Pha Biên, hoặc anh đã là chứng nhân, tận mắt chứng
kiến tội ác của lính Pôl-Pốt trong các công xã Ăng co. Lạ một điều là sao lúc
nào anh cũng hồn nhiên, anh như một đứa trẻ dễ khóc dễ cười trước cả những đau
buồn tầm thường vụn vặt mà tiểu thuyết Xôn Ve được anh viết thản nhiên như thể,
anh đã có một tâm thế cao hơn những nhà văn cùng thời đại mới có một cái nhìn
trầm tĩnh trước bao biến cố lịch sử và phản ánh được thảm họa diệt chủng mà chỉ
phép lạ hồi sinh ở thời tương lai mới đổi thay theo chiều hướng tốt đẹp trong
số phận từng con người bất hạnh trên đất nước Campuchia vào những năm cuối thập
niên bảy mươi của thế kỷ hai mươi.
Ngồi
nhìn lại những bức ảnh tôi chụp anh trong lần cuối tôi đến thăm vào những ngày
cuối đời anh. Hôm đó anh vui một cách kỳ lạ. Anh cho tôi xem một bài báo viết
rằng y học ngày nay đã tìm ra lọai thuốc chữa được bệnh tim và bệnh đái đường -
những căn bệnh nan y đã hành hạ anh suốt mấy chục năm cho đến lúc chết – Tôi đã
vui lây niềm vui của anh và kịp ghi lại mấy bức hình. Trong hình nhìn anh trẻ
trung và quắc thước, vẻ phong trần tóat lên trên từng đường nét của khuôn mặt. Ngờ
đâu anh lặng lẽ ra đi. Tôi lưu giữ suốt đời hình ảnh ấy, và thời gian, cái chết
chẳng bao giờ che mờ được bóng hình anh.
Lê Thu Thùy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét