NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA
Lê thu Thùy
Ký ức như mũi dao nhất là những khi nhìn vào tấm ảnh trên bàn
thờ người chồng đầu quá cố, tôi như thấy một bàn tay vô hình rạch từng nhát giải
phẫu những ung nhọt trong lòng mình. Nghĩ về người mình yêu bỗng nhiên tôi hiểu
là mình đã không còn một ý niệm nào về cuộc tình với Biền khi đi qua tuổi bốn
mươi. Tình yêu mà đứa con trai nhỏ mong đợi ở tôi là cái người nó gọi là cha sẽ
mãi là chồng tôi, thế nhưng đó là sự đổi dạ thay lòng mà mọi ảo tưởng về đức hạnh
và lòng thủy chung của bản thân và ngụy tạo đều không đủ để tôi biện hộ cho
mình. Một bài thơ Biền viết cho vợ sau li hôn có câu “anh yêu em! Anh làm thơ ca ngợi sắc đẹp trời cho hơ hớ!..(*)”
bạn bè anh đều khen đây là câu thơ hay nhất trong nền thơ ca hậu hiện đại
Việt Nam .
Khen câu thơ của anh như thế khác nào chửi tôi.
Sự phản bội bắt đầu từ khi tôi thèm khát được nằm trong lòng
người đàn ông không phải là Biền trong đêm chàng bị kẹt ở miền Trung vì ngoài ấy
bão lớn. Chàng đã hẹn là sẽ về kịp trong ngày sinh nhật vợ. Tôi chuẩn bị cho bữa
tiệc sinh nhật khá đơn sơ nhưng không thiếu rượu và hoa. Ngày hôm đó trời mưa tầm
tã. Sài Gòn có giông ở vài nơi. Mười giờ đêm gió mỗi lúc một to. Bão tận miền
Trung không làm mất không khí ngày sinh nhật. Khi người bạn gái thân nhất dứt
khoát không cho phép Tiến đưa về anh ta sa sầm làm tôi thấy tội nghiệp. Bàn tiệc
thiu dần. Tiến ở lại với tôi đêm đó. Gần mười giờ đêm Biền gọi từ Đà Nẵng vào
cho biết máy bay không cất cánh nổi vì bão quá to. Đường dây điện thoại bị đứt
gần một ngày mới được nối lại. Nhà của mẹ anh ở quê bị bão tố tốc mái. Đường sá
cây cối đổ ngổn ngang, hàng chục vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Chàng phải ra
biển quay phim vì có tàu đắm. Bạn bè ở các đài truyền hình khắp miền Trung đều
lao vào công việc. Chậm nhất là 3 ngày nữa chàng sẽ về tới nhà. Chàng hết tiền
phải mua vé bay giá rẻ nên về hơi muộn. Chàng mong tôi đừng lo lắng nhiều.
Tôi nghe điện thoại của Biền khi Tiến đến ngồi bên cạnh. Sấm
sét rền vang bầu trời thành phố. Hơi thở đượm mùi rượu của người đàn ông không
phải là chồng trong đêm mưa gió và người chồng đang kẹt trong cơn bão làm tôi
quay quắt. Nhưng điều đó không đến quá nhanh. Con trai tôi đang ngủ trong
phòng. Tiến kêu “buồn lắm!” và hỏi tôi muốn gì không? Tôi đang muốn xem một bộ
phim sex nhưng trả lời Tiến là muốn có thật nhiều tiền. Tôi thích được cùng Biền
chu du khắp Á, Âu, Phi, Mỹ, Úc. Khắp Việt Nam này tỉnh thành nào cũng in dấu
chân Biền. Chàng đi nhiều bao nhiêu lòng tôi càng trống trải bấy nhiêu. Lần đó,
Tiến lấp vào chỗ trống trong lòng tôi giữa cơn bão ngoài quê.
Lưỡi dao vô hình cứ khoét mãi vào hồi ức yêu đương khiến tôi
day dứt. Nhiều lần gục trên ngực Tiến nhưng tôi lại như thấy Biền ôm tôi trong
tay, giọng Biền nồng nàn:
- Anh chỉ muốn em là duy nhất của anh.
Mình nghèo quá! Anh hối tiếc suốt đời đã không đưa em về quê sống. Anh chỉ là một
con thiêu thân giữa đất Sài Gòn này.
Tôi nhìn làn da nâu tái của chàng.
Gương mặt chàng sạm đi và ánh mắt càng trầm mặc. Lần đầu tiên chúng tôi gặp
nhau khi Biền đang tìm người để chọn vào một vai diễn trong bộ phim của một việt
kiều đạo diễn mà Biền là trợ lý. Hôm đó tôi đến thử vai khi xem thông báo tuyển
dụng. Biền nhìn tôi thật lâu. Ngay giây phút ấy tôi nghe lòng mình rung động.
Biền nói rất ấn tượng về quê quán của tôi. Thì ra chúng tôi cùng quê với nhau.
Tôi xa quê hồi mới lên năm, nhưng ngoài quê nhà chúng tôi gần nhau lắm. Lần đó
tôi quá thất vọng vì không hợp vai diễn Biền chọn. Nhưng Biền ghi số điện thoại
của tôi, hẹn sẽ gọi lại.
Ba ngày sau tôi run lên khi nghe điện
thoại của Biền từ một nơi rất xa. Hai chúng tôi hẹn đi chơi với nhau vào cuối
tuần. Sau một tháng tôi yêu Biền điên cuồng. Tuần nào tôi cũng đến chỗ Biền. Hễ
chàng đi công tác là tôi mong đợi, tính đếm từng ngày. Lần nào tôi cũng tiễn
đưa và ra sân bay đón chàng trở về trong mối ngờ vực vì không khỏi xót xa, tủi
hờn khi nghĩ rằng chàng biết tôi yêu chàng nên sẽ lợi dụng tình cảm này.
Anh ruột tôi có lần bảo
Biền nhìn vậy chứ không có tiền. Làm phim với anh chàng đạo diễn việt kiều Pháp
nhưng thù lao, lương bổng chẳng bao nhiêu. Hơn nữa, bộ phim thành công hay thất
bại thì anh chàng đạo diễn cũng quay lại Pháp. Sớm muộn Biền cũng bị anh ta bỏ
rơi.
Tôi bỏ ngoài tai những điều ông anh ruột nói. Biền viết gì
cũng hết sức sắc sảo, thâm thúy và thông minh. Những người tài như Biền ở đâu
không cần. Tôi biết anh trai tôi lo lắng khi tôi yêu một người đàn ông mà sự
nghiệp bấp bênh thì hôn nhân sẽ trên bờ vực thẳm. Nhưng ngay anh ruột tôi cũng
chấp nhận Biền, anh còn biết rõ một người bạn giàu có của anh là Tiến cũng muốn
cưới tôi. Anh còn cười với Biền rằng phụ nữ đẹp ai không yêu say đắm!
Ngày trước, tôi luôn hãnh diện Tiến yêu tôi đến mù quáng cho
dù tôi đang là vợ Biền và tôi quá sức thỏa mãn bởi tình yêu của anh ta. Tôi có
con với Biền anh ta cũng không một chút hờn ghen.
Về sau Tiến lý sự tỉnh queo: “Em không
yêu anh thì đã không gian díu và dám bỏ tất cả để làm vợ anh! Yêu đơn giản
thôi. Em về sống với anh, vì yêu em, anh tha thứ tất cả!”
Anh ruột tôi cười vào mũi Tiến:
- Ông đã dẫn truyền vào lòng Trang một thứ
gì năng lượng gì đó gây ra những xung năng, xung động tính dục thì phải!
Tiến cười ha hả:
- Tôi không có tình nhân đâu anh ạ! Vậy
nên khi tôi yêu một người phụ nữ, cô ấy không còn yêu ai tất cô ấy biết rõ tôi
yêu cô ấy.
Anh ruột tôi đã không thể nào tin Tiến
không có một người tình. Còn tôi chẳng bao giờ xấu hổ mình là một mụ đàn bà đa
đoan, có đến mấy chồng. Tôi yêu Biền và điều đó làm tôi mơ hồ nhận ra mình dại dột
hơn đứa con trai của chúng tôi. Có một thời tôi bất chấp lời ong tiếng ve. Tôi
mê man trên giường tình làm người đàn bà lăng loàn mấy năm ròng và khi tỉnh
cũng như mê tôi thấy hình như có một con điên cựa quậy trong lòng. Tôi không
còn là chính mình, rồi ngày càng xa cách đứa con trai nhỏ, khi con trai càng lớn
thì tôi càng ít quan tâm đến nó. Có lần con trai tôi bảo rằng:
- Tại mẹ không biết mẹ hư mới nông nổi đó!
Biền tin chắc rồi đây con trai khôn lớn,
ngày kia nó có trách nhiệm phụng dưỡng cha, còn tôi thì không biết con của mình
lớn lên nó sẽ nghĩ sao về cha mẹ. Rủi thay, con trai tôi mồ côi cha quá sớm.
Kỷ niệm cuối cùng về Biền gắn với căn
phòng như chiếc hộp diêm nằm khuất trong hẻm sâu, nơi Biền đã vật vã trong những
cơn đau dài và nhiều tháng liền chàng ho ra máu, tôi đã trốn Tiến đến thăm
chàng. Vào một ngày nắng đẹp, Biền trông có vẻ hồng hào hơn mọi ngày, chàng
đang đọc một cuốn tiểu thuyết của Orhan Pamuk, chàng nói với tôi về thi sĩ Ka,
tên nhân vật chính trong tiểu thuyết TUYẾT mà chàng đang đọc: Ka yêu một phụ nữ
tuyệt sắc dẫn đến cuộc mưu hại người tình cũ của ý trung nhân và ông không bao
giờ được người yêu tha thứ. Nàng không thể nào tiếp tục yêu ông như ông chờ đợi,
và mối tình tuyệt vọng của Ka đẹp đến choáng ngợp Biền.
Giọng Biền âu yếm nhưng tinh ý sẽ biết
chàng đểu kinh khủng:
- Đám tang anh em phải trang điểm thật đẹp
vào và xin phép chồng em cho em đưa tiễn anh đến nơi an nghỉ cuối cùng. Anh lúc
nào cũng muốn thấy em đẹp. Nhớ là không được khóc dù là cố tình.
Tôi đã hứa với Biền là sẽ chiều đẹp
chàng. Đó là lời hứa ngu xuẩn nhất chỉ vì tôi tưởng chàng sắp khỏi bệnh. Tôi chẳng
bao giờ ngờ được là chỉ hai tháng sau cái ngày nắng đẹp đó Biền giã từ cõi đời.
Trong đám tang tôi vô cùng mỏi mệt. Mẹ
Biền áo xô trắng vật vã bên quan tài con trai. Linh cữu của Biền được đưa về an
táng nơi nghĩa trang quê nhà. Có đến hàng ngàn người đưa tiễn. Tôi nhận ra một
người con gái trẻ tên Hòa, chơi thân với Biền như em gái thỉnh thoảng nhìn tôi
lắc đầu. Tôi đã đeo mạng che mặt nhưng cô gái vẫn chăm chăm nhìn tôi. Cô nàng
cũng mắc bệnh và cứ đau đau hơn mười năm. Có lần cô vào Sài Gòn chữa bệnh, cô gọi
điện thoại đến Biền hỏi vay chút ít tiền.
Hôm đó Biền và tôi đang ăn tối cùng con trai. Biền bảo tôi:
- Em còn tiền cho Hòa một triệu, nó đi chữa
bệnh và đang cần tiền. Anh chỉ còn mấy chục ngàn, lúc nó cần mà không giúp, nhỡ
vài bữa nữa nó chết mình sẽ ân hận suốt đời.
Thế nhưng người chết không phải Hòa mà
là Biền, bữa đó tôi chỉ có thể cho Hòa nửa triệu, chúng tôi mời cô dùng bữa tối.
Suốt bữa ăn cô hầu như không nói gì. Biền cho biết Hòa là nhà văn. Cô nhỏ hơn
anh gần mười tuổi, sống và viết ở quê nhà. Bệnh nặng mới vào Sài Gòn điều trị.
- Bệnh gì? Tôi hỏi.
- U não! Vừa đi du học thì bệnh phát. Phải bỏ
học về Hà Nội mổ. Ca mổ thành công nhưng vẫn cứ đau nhức đầu kinh niên.
Biền có vẻ không hài lòng Hòa vì một
chọn lựa mà chàng xem là dại dột khi Hòa kết hôn rồi lại li hôn ở cái tuổi quá
trẻ. Nhưng tôi và chàng chưa bao giờ sai lầm hay sao?
- Anh không bao giờ tha thứ ai, chỉ tha thứ
mình!
Biền thường cười vậy. Biền còn bảo chồng
Hòa như cái mền rách lại không thiếu đàn bà con gái mê như điếu đổ. Hòa trông cậy
gì nổi ở những thằng người loại đó.
Hai mươi tuổi tôi biết yêu, Biền là mối
tình đầu của tôi. Yêu gần ba năm tôi có thai, chúng tôi ra phường đăng kí kết
hôn. Tôi bỏ công việc của một diễn viên điện ảnh nghiệp dư chuyển hẳn sang nghề
cắt tóc, trang điểm, chăm sóc sắc đẹp… sau khi sinh đứa con trai đầu lòng. Năm
năm sau ngôi nhà của tôi trở thành một mĩ viện nhỏ. Rồi Tiến, ông khách si tình
thích được tôi chăm sóc ngày nào cũng đến nhờ tôi chăm chút bề ngoài anh ta. Hồi
tôi chưa chồng Tiến đeo đuổi tôi nhưng ý tứ và nhút nhát khi thấy tôi lạnh nhạt.
Bây giờ thì lửa gần rơm. Tiến ngồi hoài trong tiệm của tôi và thanh toán tiền
nong một cách hào phóng.
Biền là một nhà thơ, những chuyến đi
vô định, không mục đích của Biền ngày càng thường xuyên, càng dài, càng tiêu tốn.
Máu giang hồ cộng với thú lãng du của chồng làm tôi tổn thương không ít. Mỗi lần
Biền về hai vợ chồng lại cãi nhau. Tiền bạc của tôi và chàng làm ra không đủ
chi tiêu, chàng vay đây, mượn đó. Ông đạo diễn việt kiều về Pháp, Biền đi làm
phim tài liệu và viết kịch bản truyền hình quanh năm. Khi biết tôi túng thiếu,
Tiến sẵn sàng giúp đỡ và tôi ngày càng nợ nần, tôi cần tiền bao nhiêu ông dễ
dãi bấy nhiêu. Tôi bắt đầu mừng rơn khi Biền vác máy đi khắp chân trời, góc biển.
Đêm đêm Tiến ôm ấp tôi, rồi tôi sống như vợ chồng với Tiến trong nhà mình. Biền
biết chuyện chửi tôi người đàn bà không có đạo đức. Chúng tôi li dị, sức khỏe
chàng trở nên thất thường.
Tiến cưới tôi. Cuộc hôn nhân lần thứ
hai đem đến cho tôi bạc tiền và sự sung mãn. Tôi đã sắm ô tô và cơ ngơi ngày
càng bề thế. Sau năm năm có hơn mười cô gái phụ việc nên tôi ra hẳn một bà chủ
sang trọng. Bên chồng mới, những trang thơ của Biền như xác lá trôi sông.
Rồi con trai báo tin Biền bị bệnh lao.
Khi nghe tôi hỏi chàng bất cần: “Thời buổi này ai hơi đâu để ý đến mấy cái chứng
ho lao, ho gà...” và chàng chủ quan thật, nhiều bữa ho ra máu chàng vẫn ngồi với
bạn bè, tào lao về những kịch bản phim chàng viết xong nhưng chưa kịp chỉnh sữa
gửi nhà đài. Chàng uống, say tràn cung mây. Chàng gọi tôi. Khi chỉ có hai người
trên giường, chàng bảo là chàng sắp chết.
Tôi đã trốn Tiến tìm đến với Biền ngày
càng nhiều khi chàng trở về, kiệt sức sau những chuyến đi, cùng tôi im lặng nơi
căn phòng khuất nẻo. Những bài thơ của chàng càng khó đọc. Tôi yêu Biền vì
trách nhiệm với đứa con chung, với một một niềm thương cảm vì ăn năn. Có lần Biền
nói về thi sĩ Ka. Biền gọi tôi “em yêu!” và bảo chàng cũng như Ka, chàng đã viết
những tập thơ nơi quê hương lũ cuồng và bão tố. Lời cuối cùng Biền dành cho tôi
là lời yêu thương, nhưng chàng không chắc mình không tự dối lòng. Điều ghê gớm
hơn tình yêu và kịch độc khổ đau là sức tàn phá của những hội chứng nơi tâm can
đã giết chết chàng trai suốt đời làm việc đầy lao lực.
Tôi còn thấy đâu đó xác một con chim
trời bị bão đánh treo lơ lửng trên đường dây điện cao thế trong một bài thơ mà
Hòa viết tặng hương hồn Biền làm sửng sốt người đọc: “Anh giờ như dấu chân chim giữa trời!”.
Notes:
(*) Thơ Nguyễn
Trung Bình
LÊ THU THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét