NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI
Năm xưa học phổ thông, từng là học sinh giỏi văn quốc gia, có 1 ông thầy dạy văn hay nhất trên đời này, năm nào đội tuyển học sinh giỏi văn của thầy không có học sinh giỏi quốc gia cũng có học sin đoạt giải hsg văn toàn tỉnh (Tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng cũ).
Hồi đó mình trọ học trong chùa
Ân Triêm của thầy Thích hạnh Trí . Cùng lớp mình học có Thành Tân, anh chàng
này học tạm tạm thôi, nhưng anh có chị ruột là chị Chung, trước mình 3 năm,
cũng từng trọ học trong chùa Ân Triêm, chị học giỏi lừng lẫy nhưng học hết 12,
chị xuất gia luôn. Có lần mình nghe anh H. bạn học cùng lớp chị, kể rằng, chị bị
1 gã đàn ông săn đuổi, năm ấy chị hãy còn là đứa bé vậy mà y săn đuổi đến mức
chị sợ, chị vào chùa trọ học, không dám về nhà vì sợ cái con đực biến thái, bệnh
hoạn, đần độn độc ác thú vật là dâm đãng ấy. Học xong lớp 12 chị xuất gia, xuống
chùa sư nữ cạo trọc, ngày anh bạn thấy chị, chỉ mình xem, anh biểu mình gọi chị
bằng cô (cô Chung), nhưng mình không chào hỏi cô này, cô không phải người cởi mở,
anh H. nói cô rất uyên bác thông tuệ, và có căn tu.
Đó là hồi ở chùa, về sau mình
không gặp lại anh H. cũng như mấy người quen ở chùa ấy. Ngày đó phải ngàn phật
tử trong vùng về chùa, mình sống trong chùa, mọi thứ thật tuyệt với.
Lẽ ra mình xuất gia, nhưng thầy
Hạnh Trí cũng như cô Chung, lúc nào cũng im lặng, mình chơi với Hưởng, cháu gọi
thầy bằng bác ruột, cả chị Ảnh chị ruột của Hưởng, Hưởng sau này cũng xuất gia,
đau nặng chùa trả về, về sau về ĐL sống với cha mẹ, bệnh nặng, không biết còn sống
đến ngày hôm nay không?
Mình không xuất gia chỉ vì học
sinh giỏi văn, lừng lẫy, được thầy kì vọng sẽ là nhà văn lớn, sẽ lừng lẫy trên
văn đàn, mình đã ở chùa, đã kinh hoàng 1 thứ địa ngục gia đình, vẫn còn lâm lụy
với cái nghề viết, đi học văn chương.
Ỡ Huế, ở Hà Nội, các trường ĐH
không ai dạy cái thứ văn chương mà mình được thầy giáo ở quê dạy. Không phải
ông thầy vĩ đại ấy, mình đã học nghề kim hoàn như mẹ muốn, hoặc xuất gia...
Nhưng đã theo nghề viết, mới
19, 20 đã có thơ xuất bản, truyện in báo, và còn đi học đã ráng viết kiếm sống.
Lẽ ra đã thất vọng giảng đường
ĐH, mửa luôn về, học nghề khác, như nghề thuốc bắc chẳng hạn
Phải đến khi mẹ đau nặng, ra
nhà ông Phạm Ngọc Cảnh Nam hỏi học nghề đông y, thuốc bắc, ông chê mình lớn
quá, mới ngày nào ông vào nhà, thấy mình còn nhỏ chút, vậy mà đến thời điểm ra
nhà ông hỏi nghề thuốc, học nghề, ông bảo mình lớn quá, đàn ông lớn chút học
nghề thuốc còn được, đàn bà nên làm nghề khác...
Con làm nghề khác đó chu ạ,
cái nghề viết mà chú không kiếm ra tiền phải đi học nghề thuôc và sống bằng nghề
ấy mấy mươi năm nay.
Lại nói về ông thầy vĩ đại,
ông dạy lớp chuyên giỏi văn của mình là năm cuối cùng, năm ấy ông bỏ dạy.
Trên cương vị nhà giáo, ông là
thầy giáo vị đại, nhưng thầy và ông hiệu trưởng ghét nhau, thầy bỏ dạy, đi phụ
xe, đi buôn gạo, đi dệt... tất nhiên là với cha vợ và vợ, và thầy chịu cái nạn
là miếng dẻ rách chứ không phải là nhà giáo vĩ đại..
phải 5 năm sau, Trường Trung Học
Nguyễn Hiền được thành lập. Một người thầy của thầy về làm hiệu trưởng, vốn yêu
đứa học trò là nhà giáo lừng lẫy, ông hiệu trưởng kêu thầy về trường thầy dạy.
Trường bây giờ không có học sinh giỏi văn, nhưng cái nghề văn oan khốc, oan
nghiệt, tụi học trò dốt văn chẳng đứa nào chết, thầy dạy hay, về dạy để trường
được tiếng...
Ông thầy vĩ đại về dạy trường
Ng. Hiền, học sinh dốt văn, xếp hàng, đến chật nhà, lạy thầy dạy thêm,...
dạy thêm thì có tiền
Bây giờ về nhà thầy, nhìn cơ
ngơi của ông giáo có được từ nghề dạy học, phải khen ông thầy vĩ đại.
LÊ THU THÙY
lt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét