Danh sách Blog của Tôi

Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2018

TIỂU PHẨM


KHÍ CÔNG TỐI THƯỢNG CỦA BỒ ĐỀ ĐẠT MA(!)
@
          Tiểu thuyết kiếm hiệp “Thiên Long bát bộ” kể 2 chuyện tình trái luân
thường và éo le nhất: đó là tình yêu của Diệp Nhị Nương, một cô gái
xinh đẹp, nhà nghèo 18 tuổi đã say đắm Phương trượng Huyền Từ ân nhân
của gia đình nàng, là thiền sư danh tiếng lẫy lừng trong giới võ lâm
và giữ địa vị cao tột ở chùa Thiếu Lâm, ông đã cứu chữa cha của Diệp
Nhị Nương qua cơn bệnh hiểm nghèo. Nàng đã quyến rũ Huyền Từ và có
thai với ông, sinh được một bé trai, là chú tiểu Hư Trúc sau này. Đời
cha ăn mặn, đời con khát nước, đến lượt Hư Trúc bị vướng lụy, chàng
dính phải tuyệt chiêu “kì duyên” do Thiên Sơn Đồng Mỗ sắp đặt. Là một
tiểu tăng với chàng việc chính yếu là tu tâm dưỡng tánh, giữ giới đức,
nhưng chàng bị Thiên Sơn Đồng Mỗ ép ăn thịt, uống rượu và ân ái với
Mộng cô Ngân Xuyên (công chúa Tây Hạ). Đại nguyện tu thành chánh quả,
dứt dục căn, thoát luân hồi, thuyền từ về Tây Trúc của Hư Trúc kiếp
này tiêu tan.
Đó là tình yêu vô luân trong truyện kiếm hiệp Kim Dung. Với tôi xưa
nay những chuyện như: táo rụng sân đình, gái rình của chua, tăng, ni
phá giới, nhà sư vướng lụy, ni cô có bầu, thất tình, thất tiết, thầy chùa có con hoang, sư hổ mang, hổ chúa... cũng là chuyện vui vẻ cả, ai cũng con người, lầm lỗi ấy
mình chấp nhận được. Có người bị phát giác hổ thẹn tìm đến cái chết,
có người gặp được giải pháp có hậu, sống hạnh phúc trong tình yêu.
Đề cập chuyện tình kiếm hiệp, chuyện thiền, phật học chỉ vì có lần
một ông cư sĩ dạy phương pháp thiền gọi là Bát Nhã khí công (Ông khoe
đó là Khí công tối thượng của Bồ đề Đạt Ma). Tôi tập khí công chữa
bệnh nhưng tập xong lại bị chính ông cư sĩ đó và tay chân của ông ta
bức bách thở không ra hơi gần 10 năm nay. Chưa ai giúp tôi luyện được
những hơi thở kéo dài, mạnh mẽ. Vậy mà như ông cư sĩ đó nói, Khí công
tối thượng của Bồ Đề Đạt Ma mà ông ta dạy tôi chính là Chánh pháp nhãn
tạng ông ta được truyền thừa từ sư phụ là Tổ sư thiền. Tìm hiểu về khí
công, tôi được biết: Trong ý nghĩa quân bình hơi thở, khí công có
nguồn gốc từ cách luyện thở của người xưa, ngay từ thuở hồng hoang có
sự hiện diện loài người trên trái đất này là có thầy dạy khí công. Căn
cứ vào văn hóa cổ truyền Đông phương, khí công đã được áp dụng qua các
phương pháp thực hành, và triết lý dẫn đạo, hầu hết, trong ba môn học:
Y học, Đạo học, và Võ học…
Bồ Đề Đạt Ma đã luyện thở như thế nào? Huyền thoại Bồ Đề Đạt Ma viết
rằng: sau khi bị đầu độc, ngài tắt thở, tưởng chết, đệ tử an táng ngài
trong quan tài, đem đi chôn. Ba năm sau một vị quan nhà Ngụy tên là
Tống Vân đi sứ Tây Vực khi qua ngọn Thông Lĩnh thì gặp Bồ Đề Đạt Ma
đang đi như bay về hướng Tây, vai vác cây gậy có móc một chiếc giày.
Tống Vân về đem chuyện gặp Bồ Đề Đạt Ma trình lại với vua. Nghe xong
vua ra lệnh quật mộ ngài lên để kiểm chứng. Khi quan tài được mở ra,
bên trong thi hài biến mất, chỉ thấy một chiếc giày…
Như vậy, khí công tối thượng của Bồ Đề Đạt Ma là khả năng luyện thở
đến chỗ nằm trong quan tài ngưng thở 3 năm mà vẫn đủ sức quật mồ, hành
cước từ nước này sang nước khác (Xin nói thêm đây là chuyện trong huyền thoại, còn đâu là sự thật, tôi không biết).
Nửa năm trước tôi tìm đến tá túc trong một ngôi chùa để chữa bệnh.
Chùa có Tịnh dưỡng đường, phòng Dược sư và tủ thuốc từ thiện. Cứ mỗi
chủ nhật hàng tuần nhà chùa phát thuốc chữa trị miễn phí cho bệnh nhân
trong vùng. Ngôi chùa này do sư cô Tâm Hà trụ trì. Có kẻ đã điều khiển
cô Như Bảo đang dạy ở trường Phật học về thay mẹ làm thầy tôi. Hàng
tuần Hoài Thu Tử làm thầy thuốc Đông y đến chữa bệnh từ thiện ở đó. Anh
đã xin cho tôi vào tu trong chùa từ 15 năm trước. Hồi đó con gái còn
nhỏ, lúc thì tôi đến ở lại chùa vài ba tháng, lúc vài ba tuần, lúc vài
ba ngày. Lần này mới vào chùa chưa được nửa năm, những tưởng nương náu
suốt đời, nhưng tôi đã bị những kẻ xấu ác phá tung mọi thứ nên quay về
nhà.
Một lần Hoài Thu Tử kể chuyện thời trẻ rằng: anh đã tu ở chùa, lại yêu
một ni cô, anh làm ni cô sợ và anh bỏ đi lang thang. Anh không tự dối
lòng, là kẻ tu hành tài hoa đang đắm chìm trong khổ lụy, vì không thể
thực sự quên hết người thân khắp ta bà, khi mà lưới tình bủa rộng cả
tam thiên đại thiên thế giới, bao vây những kẻ đa tình nương náu chốn
cửa thiền lại chìm trong giấc mơ yêu đương. Lần đó anh gặp một phụ nữ
có thai, chị bị người tình bỏ rơi, phải nhảy sông tự tử, anh cứu được,
đưa về nhà cưu mang, sống đời vợ chồng. Năm nay anh đã có cháu nội.
Thực tế, anh tôi có thầy, coi ai cũng không bằng thầy, khi thầy mất, anh thờ thầy, và số anh có ngày giàu sang, nhưng hồi ấy, anh chỉ là thư sinh, mới biết làm thơ, đọc sách, tương tư 1 cô nàng,…
Anh mở mắt cho tôi hiểu là cái ông cư sĩ Nguyên Giác dạy Bát nhã khí
công ấy chỉ chờ đợi một ca như tôi. Mà phải yêu ông ta (hoặc không
được yêu ông ta) mới được!
Tôi nói với cô Thích Nữ Như Bảo tiến sĩ phật học ở Ấn Độ mới về chùa trụ trì là
tôi học văn tạm đủ để đọc, để viết. Từ khi có internet đến nay, tôi
đọc trực tuyến mọi thứ, và các bài viết của những Ph.D phật học/ văn
học như cô chỉ là muối bỏ biển. Chỉ vì Như Bảo cứ đòi tôi gọi cô “sư
phụ”. Cô theo mẹ vào chùa xuất gia hồi 1, 2 tuổi. Năm 28 tuổi nhận
bằng tiến sĩ phật học. Ngày trước cha cô, một sĩ quan chế độ cũ mãn
hạn tù về được xuất cảnh theo diện H.O nhưng mẹ cô quyết chọn cho mình
và 2 con gái ngôi chùa, dứt khoát không đi Mỹ. Tôi yêu quý cô không
nổi, sùng kính cô không xong. Tôi bảo cô nên kiếm một anh tiến sĩ phật
học để yêu, cô lại không ưa phóng túng. Mà cô chưa biết đau, chưa bị
sóng gió bão tố cuộc đời, chưa bao giờ là nạn nhân của tội ác, chưa ai
yêu cô, đời cô êm ru, nhỏ hơn tôi vài tuổi mà cô cứ êm đềm, ấm áp, an
ổn... nhưng cô cứ cầm điện thoại alo một gã đàn ông ác hại để hắn dạy
cách tiêu diệt tôi, lại còn thăm hỏi Văn Cầm Hải du học tận Trường
Viết văn quốc tế Iowa, như thể cô tương tư kẻ giang hồ đàng điếm từng
lên tới Tây Tạng đó và có những dây mơ rễ má với bọn tay chân của ông
cư sĩ dạy Bát Nhã Khí Công. Tội ý nghĩ cô Như Bảo nên kiếm 1 anh tiến sĩ phật học để yêu, gặp anh như anh Thích nhật Từ cô ta sẽ biết thế nào là đàn ông xuất gia, tu hành sớm thành đạt.
Khi tôi vào chùa bọn nào cứ đục mỏ vào
chùa như sâu đục thân, cứ đàm tiếu, thị phi với các thầy bà rằng LTT
làm mất chánh pháp(!)
Cứ cho là tôi có chánh pháp mà vào chùa cắt trụi, thậm chí phải cạo
trọc luôn rồi đắp y, làm lễ tấn phong, qua trường phật học, nỗ lực để
du học lấy bằng tiến sĩ phật học, về nước, làm pháp sư, giáo sư, thăng
tòa sư tử....đến lúc đó phật tử xếp hàng đảnh lễ, lạy lục, xin được
làm người truyền thừa đời sau hay sao?
Thường tùy học phật có nghĩa là đem những kinh điển của phật giáo áp
dụng tu học. Bộ kinh Đại bát nhã ba la mật đa 600 quyển, kinh nguyên
thủy như: Tương ưng bộ, Trường bộ kinh, Tăng chi bộ, Trường A hàm,
Kinh pháp cú ... tổng cộng cũng gần ngàn quyển, những kinh sách đại
thừa hoặc tông phái, hệ phái khác phải kể là thiên kinh vạn quyển.
Ma ha bát nhã ba la mật đa! Bao giờ tôi qua đến bờ bên kia, đạt đến
trí tuệ cứu cánh rộng lớn? Bát Nhã khí công, khí công tối thượng của
Bồ Đề Đạt Ma hay Chánh Pháp Nhãn Tạng xem ra cũng không giúp ông cư sĩ
Nguyên Giác tốt hơn dùm. Tôi phải gọi ông là sư phụ Nhạc Bất Quần, về
chỗ sư phụ nhạc bất quần, một đại ma đầu chuyên giết người dấu tay tôi
sẽ viết vào một dịp khác. Mà sao mấy con sâu đục thân coi bộ ganh
ghét, đố kỵ với tôi đến tuyệt vọng vậy. Thử đến tận nơi mà nhìn tôi:
hiện tại tôi đang ngập lụt, trong một tháng quê tôi phải hứng 4 trận
bão và 3 cây lụt. Nước mênh mông. Có bờ bên kia hay không? Đéo biết!
Có người hỏi: "sao Thùy vào chùa?" Tôi đã cười cợt: “bây giờ chùa chiền đã trở thành chùa nhà của gia đình ngươi ta. Họ tu họ giàu, tôi đi ở đợ quét chùa, lau chùa, giữ chùa cho họ!”
                                               
Lê Thu Thùy




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

BÀI Đăng THEO THỨ TỰ NGÀY THÁNG

TRUYỆN NGẮN

TẬP TRUYỆN NGẮN CHỌN LỌC                    TÁC GIẢ: LÊ THU THÙY                            1. NHỮNG DẤU CHÂN MỜ XA               ...