HOA BẠC MỆNH
Lúc
ấy hai chúng ta đang đi trong khu vườn bệnh viện. Cái nóng mùa hạ hầm hập đuổi
nắng ngày tan thật nhanh và bóng tối bắt đầu phủ xuống.
Em
tái nhợt trong cơn đau thường kỳ. Không có ai bên cạnh em lúc đó. Anh trông
thấy dáng em gãy gập trên thảm cỏ liền vội vã chạy đến đỡ lấy vai em dìu đi. Em
ngước nhìn anh với ánh mắt biết ơn và đồng ý để anh bế vào phòng. Những bệnh
nhân bắt đầu rời khu vườn thoáng đãng trở vào phòng bệnh sặc mùi thuốc sát
trùng.
Cái
ngày định mệnh ấy đã kết gắn đôi ta lại với nhau nhưng không bao giờ cho chúng
mình chung hưởng niềm vui của đôi lứa yêu nhau. Ngày nào ở bệnh viện cũng có
một người qua đời và cái chết trở nên quen thuộc,… em nhìn anh đau xót. Em hay
nhớ một giấc mơ hạnh phúc của chúng mình ở một thế giới khác.
Nếu
anh tin con người ta sống, dâng hiến đời mình cho một tình yêu sâu sắc và đầy
bao dung thì ở đâu họ cũng mãi bên nhau và không có sức mạnh nào chia lìa nổi
họ.
Anh
hãy hát những bài hát mà một thời em đã hát trong ngôi nhà thiếu một người đàn
bà dịu dàng và rất mực yêu anh. Người mới đó đài gương, phấn hoa mà bây giờ đã
về cõi xa xăm như thể, tất cả những gì đẹp nhất mình có với nhau chỉ là những
ngữ cảnh trong một giấc chiêm bao hội đủ vui buồn.
Em
ngồi bên thềm và cảm hoài mấy vần thơ cũ:
“Người đẹp vẫn thường hay chết yểu
Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai
Ba xuân
muôn thắm thêu cành biếc
Bạc mệnh hoa kia đã rụng rồi.
Héo trước trăm hoa, hoa bạc mệnh
Đang xuân để khỏi thấy xuân tàn
Chúa xuân ví biếc tình hoa thế
Kiếp sau xin đừng nở thế gian,…
Hồn kết gió hương trời nhược thủy
Cánh viền mây thắm động thiên thai
Hóa thành những giọt mưa thơm ấy.
Tưới nở trăm hoa đã héo rồi.
……….
Những lời cuối cùng cho nhau, em muốn nhắc anh
đừng vì sự chia lìa này mà khổ đau, tuyệt vọng. Anh phải biết di ngôn là điều
không thể cải sửa. Vậy thì anh yêu của em ạ! nếu vì tình yêu anh dành cho em
quá sâu đậm, không người con gái nào thay thế em được, thì anh hãy dành những
tháng năm còn lại của đời mình làm thật nhiều những việc từ thiện. Em chết đi
chỉ để lại một gia tài duy nhất, đó là con tim cao cả của anh.
Anh
có biết rất nhiều số phận bất hạnh đang chờ vòng tay che chở của những người
như anh không? Anh hãy đến với họ, san sẽ nổi khổ cực để niềm đau trong anh dần
vơi bớt.
Anh
yêu em! Anh đã nói với em điều đó qua cử chỉ ân cần, qua ánh mắt xót thương,
qua những lần giật mình thảng thốt trước vẻ tiều tụy của em. Bao giờ em cũng
cảm nhận được tình yêu anh dành cho em.
Gốc
phù dung mà em trồng phía vườn vẫn nở hoa mỗi ngày. Anh nhớ chiết cành hoặc
bứng cả gốc về trồng nhé. Đó là loài hoa mà em yêu chuộng và nó như thân phận
em, vận vào đời em với bao đổi thay vô thường.
Mai
kia về cõi vĩnh hằng, em chẳng còn gì khác ngoài cảm giác hoài nhớ đã để lại
nơi anh như một đường bay thấp cao, chất chới của một con chim nhỏ.
Em
thấy anh đang ngồi hát yên bình dưới khung trời cỏ hoa. Gió vẫn theo lối gió,
mây bay đường mây, từng đôi bướm lượn lờ như thầm nhắc chuyện đôi lứa, như
người kiếp trước kiếp sau đợi chờ nhau hoặc tìm thấy nhau.
Em
thấy anh ngồi tựa vách bia lạnh giá, những chiếc lá vàng rơi lác đác xuống
người anh. Nước vẫn chảy dưới chân cầu phôi pha và bạc bẽo. Anh khóc thương
thân phận tình yêu như cát bụi trong mưa.
*
Bác
sĩ vừa cho em biết sự sống của em chỉ có thể tính từng ngày. Em cố tỏ ra dũng
cảm nhìn thẳng vào nó. Em không muốn anh biết là em rất sợ, cái gì sẽ đến với
em ở thế giới bên kia?
Những
ngày gần đây mẹ hay đọc kinh A di đà với đức tin sâu xa rằng Đức Phật A Di Đà
sẽ cảm thấu những bài kinh nguyện của mẹ và sẽ tiếp dẫn em, an bài cho em được
siêu sanh về một cõi giới an lạc, thường hằng.
Em
còn biết tin vào điều gì khác hơn những điều mẹ nói. Em cảm thấy mình được an
ủi phần nào vì hy vọng mình sẽ tái sinh ở một kiếp sống khác. Nếu Phật A di đà
có thật. Thì ngài đang rực rỡ vô lượng hào quang ở thế giới Tây Phương Cực lạc.
Em xin ngài ban cho em một ân sủng duy nhất: rằng trong kiếp sống ngắn ngủi này
em đã gặp anh, và em ra đi quá nhanh, chẳng để lại gì cho anh ngoài nỗi tiếc
nhớ buồn đau. Vậy ngài hãy thương một tấm chân tình sâu xa mà xếp đặt cho chúng
mình một nơi chốn bình yên bên nhau đời đời, em sẽ đợi anh ở thế giới bên kia
hoặc trong một kiếp sống khác, ở bền vững hơn, dài lâu hơn.
Anh
có còn hay chiêm ngắm những đóa phù dung vào mọi thời khắc của ngày không? Đời
em chỉ như kiếp phù dung sớm nở tối tàn, dù có đổi thay ba bận và đầy diễm ảo
nhưng sự sống ấy quá ngắn ngủi, mong manh, dễ khiến người ta chạnh thương hoặc
lo buồn.
Anh
nói anh yêu em vì vẻ đẹp khác người, dù đó chỉ là thời khắc em suy sụp trong
cơn đau dai dẳng và hết thuốc chữa.
Lẽ
nào vẻ đẹp phù du ấy đã chiếm lĩnh cả tâm hồn và thể xác anh ngay từ lần đầu
gặp gỡ?
Em
đã suy nghĩ thật nhiều về tình cảm nồng nhiệt anh dành cho em. Tại sao anh đến
với em vào một thời khắc muộn màng như thế.
Anh không biết là từ trước đến giờ có hàng
ngàn gã đàn ông say mê em, mà dù không say mê thì họ cũng cố chứng tỏ cho em
nghĩ rằng họ yêu em, trong số đó có người chồng mà em đã li hôn ba tháng nay và
bây giờ gã đang chất ngất trên đỉnh cao của danh vọng, tài tình.
Gã
đã từng viết hàng trăm bài thơ tình bày tỏ niềm yêu nỗi nhớ, trong đó không ít
bài chất chứa hờn ghen và ngờ vực lòng chung thúy của vợ, lúc nào gã cũng sợ bị
vợ phản bội, dối lừa. Em đã từng sống trong cái cảnh cá nằm trên thớt trong
những tháng năm làm vợ vì có chân thành bao nhiêu cũng bị xem là gian dối. Ấy
thế mà khi biết em mắc chứng ung thư ở giai đoạn cuối thì gã hốt hoảng quay
lưng.
Mọi
lời giải thích chỉ là một cách bao biện. Em không có ý kiến gì khi người ấy ra
nước ngoài sinh sống. Âu đó cũng là một kết thúc có hậu cho người ấy vì hình
như có một cựu hoa hậu sắp bước lên xe hoa mà chú rể là anh ta.
Anh
nói: anh sinh ra chỉ để yêu em, để tôn
thờ em!
Giờ
đây, khi cái chết đang lấy dần sức lực của em, thì anh đang đến tận cùng tuyệt
vọng vì một mất mát không gì bù đắp được. Tại sao anh lại chọn lựa một bi kịch
tình yêu thảm khốc thế này.
Anh
lúc nào cũng muốn thuyết phục em tin: những ngày cuối cùng anh mới đến với em
là để trải nghiệm hạnh phúc được em đáp lại tình yêu và không sợ những kẻ mạnh
hơn anh chiếm đoạt em mất, anh không muốn ngoài anh ra, trong đời này và vô
lượng kiếp sau, còn có những người đàn ông bạc tình, ích kỷ đòi sở hữu tình yêu
của em.
Em
khóc khi thấy anh giành cho em một tình
yêu lớn lao đến vậy. Còn anh thì lại bày tỏ tình cảm bằng những lời lẽ thật
vụng về.
Không như những gã đàn ông vẫn xun xoe, xưng tụng em bằng
những lời bóng bẩy, sáo rỗng làm như em là con đàn bà phù phiếm nhất trên đời,
hoặc họ chỉ yêu em vì em là một ca sĩ lừng danh.
Anh yêu em vì chính những gì em đang có, nhất là giờ
đây, mọi thứ đã chấm hết. Chúng ta đi mãi quanh bốn bức tường không tìm thấy
lối thoát ra.
Có những ngày trong bệnh viện này em ngồi lặng im trên
ghế đá chờ một phán quan từ chốn hư vô gọi tên mình.
*
Em
thành đạt từ khi hãy còn rất trẻ và nổi tiếng bởi vòng hào quang của tài năng
và tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn màu sân khấu.
Nhưng
em đã không thành thật với chính mình khi không đủ cam đảm chối từ tình yêu từ
mọi phía đem lại. Em sợ mình là kẻ vô ơn dưới mắt người khác, sợ tai tiếng là
một ca sĩ đỏng đảnh, kiêu căng. Đáng lẽ sau những giờ phút vắt kiệt mình trên
sân khấu, em nên có một lời xin lỗi những người hâm mộ rồi lui về một góc riêng
nghỉ ngơi, chứ không phải quay vòng quanh những nụ cười, những bó hoa và tiệc
tùng hoặc một đám đông hào nhoáng.
Thiên
hạ không tiếc lời khen em ngày càng tỏa sáng rực rỡ, thế nhưng ánh sáng ấy
không che lấp được những mảng tối từ phía khác cuộc đời ập đến.
Bóng
tối của bệnh tật, của cô đơn và cái chết.
Bóng
tối đang chôn vùi sự sống của em.
*
Ngày
anh nhìn thấy em rũ rượi trên thảm cỏ, anh bàng hoàng. Sau này anh kể lúc đó
anh thảng thốt hỏi mình: nàng ca sĩ mà anh ái mộ lại cô độc và bất hạnh đến như
vậy sao?
Làm
sao anh biết cuộc đời ca sĩ cũng hết sức đáng thương và cần được thương yêu,
cảm thông nhiều lắm.
Dù
đang đau đớn tột cùng em vẫn nhận ra ánh mắc xót xa của anh. Ánh mắt thương đau
chân thành và duy nhất em bắt gặp từ ngày em rời sân khấu và tiêu tan danh
vọng, tài năng bởi căn bệnh ung thư đầy khắc nghiệt.
Lần
đầu anh hỏi em sau khi bế em vào phòng bệnh và ân cần đặt em lên chiếc giường
phủ drap trắng, không quên sửa lại chiếc gối cho em:
-
Tôi có thể làm gì
để giúp em chữa bệnh?
Em
lắc đầu:
-
Tôi biết mình
không còn sống được mấy ngày nữa. Mọi người đã cố tình dấu diếm và an ủi tôi
rằng hãy ráng điều trị, thế nhưng tôi đã thuyết phục mẹ nói toàn bộ sự thật về
bệnh tình mình và tôi thấy như thế tốt hơn. Ít ra, khi biết cái chết đã cận kề,
tôi có thời gian để nhìn lại mấy mươi năm ngắn ngủi của đời mình.
Anh
đã xin em cho anh một cơ hội duy nhất để hàng ngày được vào thăm em. Anh nói,
anh đã yêu em ngay từ phút đầu trông thấy em. Cái cảm giác em như loài hoa sống
hụt sao mà dễ khiến người khác nao lòng vậy.
Em
cười. Em không biết điều anh nói thật hay không nhưng anh đã bỏ mọi việc để
ngày nào cũng ở bên em khiến em tin anh là một người tình kỳ lạ nhất trên thế
gian này.
Em
chấp nhận tình yêu của anh vì chính em quá đỗi bàng hoàng khi nhận ra trong
tình thế bi đát của mình, một tình yêu mới chợt nẩy sinh từ con tim khốn khổ.
Trong
suốt hơn ba mươi năm qua, em chưa yêu người đàn ông nào như giờ phút này em yêu
anh. Em chẳng biết làm gì khác hơn là đón nhận và nguyện thề tái hợp ở kiếp
sau. Mẹ em và tất cả những ngưởi thân trong gia đình đều thật sự bàng hoàng và
ai cũng an ủi em, riêng em thì thấy mình là người may mắn.
*
Không
điều gì kỳ diệu bằng tình yêu. Không một sức sống nào mãnh liệt hơn tình yêu.
Anh hãy tin em đi nhé!
Tình
yêu - đó là ý chí hướng tới sự bất tử.
Em
không tiếc nuối những khoảnh khắc đẹp bên anh. Trong cơn đau vùi anh ghì chặt
em, như thể truyền tất cả sự sống cho em, tìm niềm an ủi cho thân phận một phụ
nữ sắp phải chết.
Anh
đã đem đến cho em niềm tin, hướng em đến một niềm bình an trong tâm hồn. Đời
người ai cũng một lần sống và một lần chết. Cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay em
không có quá nhiều điều phải ân hận, tiếc nuối.
Em
đã sống hết mình, dâng hiến hết mình. Em đã từng lấy chồng, dù không yêu nhưng
em cũng chưa bao giờ phản bội người đó.
Bây
giờ người ấy đã quên em, đã có người con gái khác và như anh ta thú nhận hoặc
tự dối mình rằng, anh ta sẽ chết mất nếu phải thấy em tàn lụi từng ngày. Em đã
cười buồn nhưng trong thâm tâm không chút oán hận vì sự bạc bẽo, dửng dưng, vô
cảm của lòng người.
Thế
nhưng anh đến và tình yêu của anh đem lại cho em niềm cứu rỗi.
Mai
kia rồi sẽ xa lìa.
Chỉ
mong anh hiểu dùm là những ngày tháng ngắn ngủi cuối đời em có anh, với em điều
này còn quý giá thiêng liêng hơn quãng đời vinh quang hơn ba mươi năm về trước.
Như
một lữ hành phải xuống sân ga cuối cùng.
Em
từ biệt anh để về thế giới bên kia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét